Chương 5
Buổi họp báo diễn ra đúng như kế hoạch.
Tôi đứng trước hàng chục phóng viên, lần này có thêm Lâm Hiểu Vy đứng bên cạnh, gương mặt cô ta tái nhợt nhưng không hề run sợ.
“Tôi, Lâm Hiểu Vy,” cô ta mở lời, giọng run nhưng rõ ràng, “xin xác nhận trước công luận, cha tôi, ông Lâm Chấn Quốc, đã cố tình dàn xếp cuộc hôn nhân giữa chị Tống Vân và anh Cố Trạch Dương như một phần trong kế hoạch thâu tóm dần quyền kiểm soát công nghệ lõi của tập đoàn Thịnh Vân.”
Tiếng xì xào vang khắp khán phòng.
Tôi tiếp lời, giọng vang rõ.
“Chúng tôi đã chuyển toàn bộ hồ sơ chứng cứ cho cơ quan điều tra sáng nay. Chúng tôi tin tưởng vào sự công minh của pháp luật, và chúng tôi sẵn sàng hợp tác toàn diện để làm rõ mọi vấn đề.”
Một phóng viên giơ tay hỏi lớn.
“Chủ tịch Tống, sau vụ việc này, bà có ý định nối lại quan hệ với chủ tịch Cố Trạch Dương không?”
Câu hỏi khiến cả khán phòng im lặng chờ đợi.
Tôi liếc nhìn Cố Trạch Dương, đang đứng phía sau, ánh mắt anh cũng đang nhìn tôi, chờ đợi câu trả lời không kém gì các phóng viên.
“Đó là chuyện cá nhân,” tôi nói, “và tôi nghĩ, hôm nay không phải ngày để nói về chuyện đó.”
Sau buổi họp báo, tin tức lan truyền với tốc độ chóng mặt. Cổ phiếu Thịnh Vân bắt đầu hồi phục ngay trong phiên giao dịch chiều, khi thị trường nhận ra toàn bộ cáo buộc trước đó chỉ là chiêu trò bôi nhọ có chủ đích.
Nhưng chiến thắng trên mặt trận dư luận chưa phải là kết thúc.
Ba ngày sau, cơ quan điều tra chính thức khởi tố ông Lâm Chấn Quốc về tội thao túng thị trường chứng khoán và làm giả tài liệu.
TV Holdings bị giải thể. Ba công ty trung gian bị đình chỉ giao dịch vĩnh viễn.
Tôi đứng trong văn phòng, nhìn ra khung cửa kính, nhìn thành phố lấp lánh ánh đèn buổi tối, cảm giác nhẹ nhõm dâng lên trong lòng lần đầu tiên sau nhiều tuần căng thẳng.
Nhưng ngay khi tôi vừa cho phép mình thở phào, điện thoại lại rung lên.
Là Cố Trạch Dương.
“Tống Vân,” anh nói, giọng có gì đó khác lạ. “Mẹ anh muốn gặp em. Bà nói có chuyện quan trọng, liên quan đến di chúc của ông nội anh.”
Tôi đến biệt thự họ Cố vào chiều hôm sau, lần đầu tiên quay lại nơi này kể từ ngày ký đơn ly hôn.
Bà Cố đón tôi ở phòng khách, dáng vẻ khác hẳn người phụ nữ kiêu kỳ tôi từng biết suốt hai năm chung sống.
“Cảm ơn con đã đến,” bà nói, giọng nhỏ nhẹ bất thường.
“Bác nói có chuyện liên quan đến di chúc của ông nội Trạch Dương?” tôi hỏi thẳng, không muốn vòng vo.
Bà gật đầu, lấy từ trong ngăn kéo ra một phong bì cũ, đã ố vàng theo thời gian.
“Ông nội của Trạch Dương, trước khi mất, có để lại một điều khoản trong di chúc,” bà nói. “Ông yêu cầu, nếu Trạch Dương ly hôn trong vòng năm năm đầu hôn nhân vì lý do xuất phát từ phía nhà họ Cố, toàn bộ cổ phần ông để lại sẽ được chuyển giao cho quỹ từ thiện, thay vì cho Trạch Dương.”
Tôi nhíu mày, không hiểu tại sao bà lại kể cho tôi nghe chuyện này.
“Bác kể cho con nghe làm gì?”
“Vì bác muốn con biết,” bà nói, “ông nội của Trạch Dương, ngay từ đầu, đã nhìn thấy nguy cơ này. Ông từng nói với bác, hôn nhân sắp đặt vì lợi ích sẽ luôn có ngày sụp đổ, trừ khi hai người thực sự học được cách nhìn thấy nhau.”
Bà nhìn tôi, ánh mắt chân thành hiếm hoi.
“Bác biết mình đã sai, Tống Vân. Bác đã đối xử tệ với con suốt hai năm, so sánh con với Hiểu Vy, coi thường xuất thân của con vì nghĩ con chỉ là con gái một gia đình bình thường. Bác xin lỗi.”
Tôi im lặng, không biết nên đáp lại thế nào.
“Nhưng bác không kể chuyện này để xin con quay lại với Trạch Dương,” bà nói tiếp. “Bác chỉ muốn con biết sự thật, để con tự quyết định.”
Tôi rời khỏi biệt thự họ Cố với lòng ngổn ngang hơn bao giờ hết.
Trên đường về, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư trưởng.
“Chủ tịch, chúng tôi vừa nhận được thông báo chính thức từ tòa án. Ông Lâm Chấn Quốc đã bị tuyên án sơ thẩm, tám năm tù giam vì tội thao túng thị trường chứng khoán và làm giả tài liệu.”
Tôi thở ra một hơi dài, cảm giác như một gánh nặng vừa được đặt xuống.
Nhưng gánh nặng khác, gánh nặng trong lòng tôi, vẫn còn nguyên đó, chưa hề vơi đi.
Tối hôm đó, Cố Trạch Dương gọi điện, giọng có phần dè dặt hiếm thấy.
“Mẹ anh kể em nghe về di chúc của ông nội rồi phải không?”
“Đúng vậy,” tôi đáp.
“Anh không muốn em nghĩ anh giữ liên lạc với em vì cổ phần thừa kế,” anh nói nhanh. “Anh đã từ chối nhận phần thừa kế đó ngay từ đầu, trước cả khi bác kể cho em nghe.”
Tôi khựng lại.
“Anh từ chối từ khi nào?”
“Từ ngày anh ký đơn ly hôn,” anh nói. “Anh biết, nếu giữ lại phần thừa kế đó sau khi ly hôn vì lỗi của gia đình anh, anh sẽ không còn xứng đáng với danh dự của ông nội. Anh chuyển toàn bộ phần đó vào quỹ từ thiện mang tên ông, đúng như di nguyện.”
Tôi im lặng, cảm nhận một điều gì đó trong lòng mình lay động, dù tôi đã cố kìm nén suốt nhiều tuần qua.
“Tại sao anh làm vậy?” tôi hỏi khẽ.
“Vì anh muốn chứng minh,” anh nói, giọng trầm xuống, “rằng lần này, những gì anh làm không phải vì lợi ích, không phải vì gia tộc, mà vì anh thực sự muốn chuộc lại lỗi lầm của mình.”
Có một khoảng lặng dài giữa hai chúng tôi qua điện thoại.
“Tống Vân,” anh nói tiếp, “anh không mong em tha thứ ngay bây giờ. Anh chỉ mong, một ngày nào đó, em có thể nhìn anh không phải như kẻ đã từng làm em tổn thương, mà như một người đang cố gắng trở nên xứng đáng.”
Tôi cúp máy mà không trả lời, nhưng đêm đó, tôi không thể ngừng nghĩ về những gì anh nói.
Hai tuần sau, phiên tòa xử lý dứt điểm vụ thâu tóm cổ phần kết thúc, với phần thắng hoàn toàn thuộc về Thịnh Vân. Tòa án tuyên bố mọi giao dịch thâu tóm của TV Holdings và các công ty liên quan đều vô hiệu, đồng thời buộc bồi thường thiệt hại cho tập đoàn.
Tôi đứng trước cửa tòa án, ống kính máy quay vây quanh, nhưng lần này, tâm trí tôi không còn hướng về cuộc chiến kinh doanh nữa.
Tôi nghĩ về câu nói của ông nội Cố Trạch Dương, về việc học cách thực sự nhìn thấy nhau.
Và tôi tự hỏi, liệu tôi có đủ can đảm để cho bản thân mình một cơ hội thứ hai, không phải vì gia tộc, không phải vì danh dự, mà vì chính trái tim mình, hay không.