Chương 4
Sau buổi họp báo, tôi kéo anh vào phòng chờ riêng, đóng cửa lại.
“Anh đang làm gì vậy?” tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh. “Anh không cần dính vào chuyện này. Gia đình anh vẫn còn quan hệ làm ăn với Lâm gia.”
“Anh không quan tâm quan hệ làm ăn nữa,” anh đáp, nhìn thẳng vào mắt tôi. “Anh biết Lâm Hiểu Vy đến gặp anh không phải chỉ để trả nhẫn. Cô ấy còn nói với anh rằng cha cô ấy đang có kế hoạch với công ty em. Lúc đó anh không tin, nghĩ cô ấy chỉ ghen tuông vặt vãnh. Anh đã sai.”
“Anh biết trước?” tôi hỏi, giọng sắc lại.
“Anh không biết chi tiết,” anh nói nhanh, “nhưng anh đáng lẽ phải cảnh giác hơn. Tống Vân, anh không mong em tha thứ cho hai năm anh đã thờ ơ. Nhưng ít nhất, hãy để anh chuộc lỗi bằng cách đứng về phía đúng lần này.”
Tôi im lặng nhìn anh một lúc lâu.
Có một phần trong tôi muốn tin anh. Nhưng phần lý trí mạnh hơn nhắc tôi rằng, niềm tin là thứ xa xỉ tôi không có thời gian để cân nhắc lúc này.
“Được,” tôi nói cuối cùng. “Nếu anh muốn giúp, hãy cho tôi toàn bộ thông tin anh biết về mối quan hệ giữa họ Cố và Lâm gia. Chi tiết, không thiếu sót.”
Anh gật đầu, lấy từ túi áo trong ra một chiếc USB.
“Anh đã chuẩn bị sẵn,” anh nói. “Hồ sơ giao dịch giữa hai gia tộc suốt mười năm qua, bao gồm cả những khoản mà cha anh không muốn công khai.”
Tôi cầm lấy chiếc USB, tay hơi khựng lại khi ngón tay chạm vào tay anh.
“Cảm ơn,” tôi nói, rút tay về nhanh hơn cần thiết.
Tối hôm đó, đội pháp lý của tôi làm việc xuyên đêm để đối chiếu dữ liệu từ USB của Cố Trạch Dương với những gì chúng tôi đã có.
Kết quả khiến tất cả sững sờ.
Không chỉ TV Holdings, mà chính cha của Lâm Hiểu Vy đã âm thầm dùng quan hệ hôn nhân sắp đặt giữa tôi và Trạch Dương như một bức bình phong, để từ từ rút bớt quyền kiểm soát công nghệ lõi ra khỏi tay tôi trong suốt hai năm, thông qua những điều khoản hợp đồng phụ mà tôi đã ký khi còn quá tin tưởng vào hôn nhân.
Tôi ngồi lặng người trước màn hình, nhận ra mình đã bị bao vây từ rất lâu trước khi nhận thức được.
Nhưng lần này, tôi không đơn độc.
Sáng hôm sau, cảnh sát kinh tế chính thức vào cuộc, dựa trên hồ sơ tôi cung cấp.
Hà bị tạm giữ để điều tra. Ba công ty trung gian bị phong tỏa giao dịch. Nhưng cha của Lâm Hiểu Vy, với mạng lưới quan hệ chằng chịt, vẫn còn đường lui.
Ông ta triệu tập họp báo riêng ngay chiều hôm đó, phủ nhận mọi cáo buộc, tuyên bố mình là nạn nhân của một chiến dịch bôi nhọ từ phía Thịnh Vân nhằm che giấu sai phạm nội bộ.
Tôi xem buổi họp báo qua màn hình, không chút bất ngờ.
“Ông ta sẽ không dễ dàng nhận thua,” tôi nói với đội pháp lý. “Chúng ta cần thêm bằng chứng trực tiếp, không chỉ là giao dịch tài chính.”
“Chủ tịch,” trưởng phòng pháp lý nói, “có một khả năng. Nếu chúng ta có thể lấy được lời khai trực tiếp từ Lâm Hiểu Vy, xác nhận cha cô ta biết và chỉ đạo toàn bộ kế hoạch, vụ việc sẽ rõ ràng hơn nhiều.”
“Cô ta sẽ không tự nguyện khai,” tôi nói.
Nhưng tôi đã lầm.
Chiều tối hôm đó, Lâm Hiểu Vy chủ động đến gặp tôi, không hẹn trước, gương mặt không còn vẻ kiêu ngạo như lần trước.
“Chị Tống Vân,” cô ta nói, giọng run rẩy khác thường, “em muốn nói chuyện.”
Tôi mời cô ta vào phòng riêng.
“Em không biết cha em đi xa đến mức này,” cô ta nói, tay siết chặt lấy nhau. “Em chỉ nghĩ ông muốn dùng quan hệ với họ Cố để mở rộng làm ăn. Em không biết ông định thâu tóm cả công ty chị.”
“Vậy cô đến đây làm gì?” tôi hỏi thẳng.
“Em muốn làm chứng,” cô ta nói, ánh mắt kiên quyết bất ngờ. “Chống lại cha em.”
Tôi nhìn cô ta thật lâu, cố tìm kiếm dấu hiệu của một cái bẫy khác.
“Tại sao?” tôi hỏi.
“Vì tuần trước, em phát hiện,” cô ta nói, giọng nghẹn lại, “ông định gả em cho một người khác, con trai của một quan chức, để đổi lấy sự bảo trợ chính trị cho kế hoạch thâu tóm này. Em không phải con gái ông. Em chỉ là một quân cờ khác, như chị từng là.”
Câu nói đó khiến tôi lặng người.
Không phải vì bất ngờ.
Mà vì tôi nhận ra, chúng tôi, hai người phụ nữ từng đứng ở hai phía đối lập, hóa ra lại cùng chung một số phận, chỉ là bị đặt vào những ván cờ khác nhau.
Tôi đưa tay ra.
“Vậy thì,” tôi nói, “hãy cùng tôi kết thúc ván cờ này.”
Với lời khai của Lâm Hiểu Vy, cùng toàn bộ hồ sơ giao dịch, đội pháp lý của tôi hoàn thiện bộ chứng cứ trong vòng ba ngày.
Nhưng trước khi kịp nộp lên cơ quan điều tra, tôi nhận được cuộc gọi từ chính cha của Lâm Hiểu Vy.
“Cô Tống,” giọng ông ta qua điện thoại nghe bình thản đến rợn người, “cô nghĩ cô có thể chiến thắng một mình sao? Tập đoàn Cố vẫn còn nợ gia đình tôi rất nhiều thứ. Chỉ cần tôi tiết lộ, sự nghiệp của Cố Trạch Dương cũng sẽ sụp đổ theo cô.”
“Ông đang đe dọa tôi?” tôi hỏi, giọng lạnh tanh.
“Tôi đang cho cô một cơ hội,” ông ta nói. “Rút đơn kiện, tôi sẽ để công ty cô yên. Nếu không, tôi sẽ kéo cả họ Cố xuống cùng, và con gái tôi cũng sẽ chịu chung số phận.”
Tôi cúp máy, không đáp lại.
Buổi tối, tôi gọi Cố Trạch Dương đến, kể lại toàn bộ cuộc gọi.
“Ông ta đang cố chia rẽ chúng ta,” anh nói, gương mặt căng thẳng. “Nếu anh rút lui bây giờ, mọi công sức của em sẽ đổ sông đổ biển.”
“Tôi biết,” tôi nói. “Nhưng tôi sẽ không rút đơn kiện. Dù có kéo theo họ Cố hay không.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Anh không xin em nương tay vì họ Cố,” anh nói. “Anh chỉ muốn em biết, dù chuyện gì xảy ra, anh sẽ không đứng về phía ông ta.”
Đêm đó, chúng tôi cùng đội pháp lý làm việc đến sáng, hoàn thiện bộ hồ sơ cuối cùng, chuẩn bị nộp lên cơ quan điều tra và đồng thời công bố trước công luận.
Nhưng ngay trước giờ họp báo công bố, một tin nhắn bất ngờ gửi đến máy tôi.
“Chủ tịch Tống, nếu bà công bố hồ sơ này, con gái tôi sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự vì đồng lõa. Bà có chắc muốn đẩy cô ấy vào tù không?”
Tôi nhìn tin nhắn, rồi nhìn sang Lâm Hiểu Vy, người đang ngồi lặng lẽ ở góc phòng, chờ đợi giây phút quyết định.
“Cô có sợ không?” tôi hỏi thẳng.
Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định lạ thường.
“Em sợ,” cô ta nói. “Nhưng em sợ sống cả đời làm quân cờ cho cha mình hơn.”