Chương 3
Tôi triệu tập cuộc họp khẩn cấp ngay trong đêm.
Ban giám đốc tập đoàn Thịnh Vân, những người đã đồng hành cùng cha tôi từ những ngày đầu gian khó, ngồi kín phòng họp tầng ba mươi hai, ánh đèn trắng chiếu lên những gương mặt căng thẳng.
“Theo tin tôi nhận được,” tôi mở lời, “có một nhóm nhà đầu tư ẩn danh, thông qua ba công ty trung gian, đang âm thầm thu gom cổ phần của chúng ta trên sàn. Mục tiêu của họ, tôi tin, là giành quyền kiểm soát công ty.”
“Chủ tịch,” giám đốc tài chính lên tiếng, “chúng ta có bằng chứng cụ thể không?”
Tôi đặt bản in giao dịch mà đội pháp lý vừa lần ra được trong hai giờ qua lên bàn.
“Ba công ty này,” tôi chỉ vào màn hình, “đều có liên hệ tài chính với TV Holdings. Và TV Holdings, đứng sau là gia đình Lâm.”
Cả phòng họp im lặng.
“Lâm gia?” một người hỏi. “Đối tác cũ của tập đoàn Cố?”
“Đúng vậy,” tôi đáp. “Và tôi tin, đây không phải hành động đơn lẻ. Đây là một kế hoạch đã được chuẩn bị từ lâu, có thể từ trước cả khi tôi kết hôn với Cố Trạch Dương.”
Tôi nhìn quanh phòng họp, từng gương mặt một.
“Tôi cần các vị đứng về phía tôi trong trận chiến này. Không phải vì tôi là con gái của người sáng lập. Mà vì đây là công ty của tất cả chúng ta.”
Giám đốc tài chính gật đầu đầu tiên. Rồi lần lượt, từng người một.
Nhưng khi cuộc họp gần kết thúc, trợ lý của tôi bước vào, gương mặt tái nhợt.
“Chủ tịch, có tin từ sàn giao dịch. Cổ phiếu Thịnh Vân vừa giảm mạnh, sau khi một bài báo được đăng tải cách đây mười phút.”
Tôi mở điện thoại.
Tiêu đề bài báo đập vào mắt tôi như một cú tát.
“Chủ tịch trẻ tập đoàn Thịnh Vân dùng hôn nhân giả để chiếm đoạt bản quyền công nghệ, nội bộ tố cáo gian lận nghiêm trọng.”
Tôi đọc lướt qua nội dung, và nhận ra ngay lập tức, từng chi tiết trong đó, dù bị bóp méo, đều xuất phát từ những thông tin chỉ có người trong công ty mới biết được.
Có nội gián.
Và họ đang tấn công tôi đúng vào thời điểm tôi yếu nhất.
Tin tức lan nhanh hơn tôi tưởng.
Đến sáng hôm sau, cổ phiếu Thịnh Vân đã giảm gần mười lăm phần trăm. Điện thoại tôi không ngừng reo, phần lớn là phóng viên, một số ít là đối tác lo lắng muốn xác nhận thông tin.
Tôi không trả lời ai cả.
Tôi cần thời gian để tìm ra kẻ nội gián trước khi phản công.
Buổi trưa, mẹ chồng cũ, bà Cố, gọi điện cho tôi lần đầu tiên kể từ hôm bà rời văn phòng tôi trong bẽ bàng.
“Tống Vân,” giọng bà nghe khác hẳn mọi khi, không còn vẻ bề trên quen thuộc. “Bác biết con không cần bác giúp, nhưng bác nghĩ con nên biết, người viết bài báo đó có liên hệ với thư ký cũ của mẹ chồng con, người đã nghỉ việc cách đây một tháng.”
Tôi khựng lại.
“Thư ký cũ của bác?”
“Người phụ nữ tên Hà,” bà nói. “Bác sa thải cô ta vì phát hiện cô ta rò rỉ thông tin nội bộ nhà họ Cố cho bên ngoài. Bác không ngờ cô ta lại chuyển sang làm việc cho con.”
Tôi cúp máy, gọi ngay cho trưởng phòng nhân sự.
Nửa giờ sau, tôi có câu trả lời.
Hà, người phụ nữ đó, hiện đang là trợ lý của giám đốc truyền thông tại Thịnh Vân, được tuyển dụng đúng hai tuần sau khi tôi kết hôn với Cố Trạch Dương.
Tôi nhìn hồ sơ nhân sự của cô ta rất lâu.
Tất cả mảnh ghép bắt đầu khớp lại. Không phải ngẫu nhiên mà nội bộ công ty tôi rò rỉ thông tin đúng lúc TV Holdings ra tay. Có người đã cài cắm từ lâu, chờ đúng thời điểm để giáng đòn quyết định.
Tôi triệu tập Hà đến văn phòng ngay lập tức.
Cô ta bước vào, gương mặt bình tĩnh đến đáng ngờ.
“Chủ tịch gọi tôi có việc gì?”
“Cô làm việc cho ai,” tôi hỏi thẳng, không vòng vo, “TV Holdings, hay Lâm gia?”
Gương mặt Hà thoáng cứng lại trong một giây, đủ để tôi nhận ra mình đã đúng.
“Tôi không hiểu chủ tịch đang nói gì.”
“Vậy thì để tôi nói rõ hơn,” tôi mở laptop, xoay màn hình về phía cô ta. Trên đó là bản sao kê chuyển khoản giữa một tài khoản ẩn danh và tài khoản cá nhân của Hà, được đội an ninh mạng của tôi lần ra trong đêm.
“Ba lần chuyển khoản, tổng cộng hai trăm triệu, từ một công ty con của TV Holdings,” tôi nói. “Cô còn muốn phủ nhận không?”
Hà im lặng rất lâu, rồi cười nhạt, buông một câu khiến tôi lạnh sống lưng.
“Chủ tịch giỏi thật đấy. Nhưng chủ tịch vẫn chậm một bước rồi.”
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên, thông báo một bài báo mới vừa được đăng tải, lần này còn nặng nề hơn bài trước, kèm theo hình ảnh được cắt ghép tinh vi.
Bài báo lần này đăng kèm ảnh chụp màn hình tin nhắn, được ghép nối khéo léo để tạo cảm giác tôi từng thông đồng với một quan chức quản lý thị trường để che giấu nguồn gốc bằng sáng chế.
Tôi nhìn bức ảnh, nhận ra ngay đó là hàng giả, nhưng với người ngoài cuộc, nó đủ thuyết phục để dấy lên nghi ngờ.
“Gọi đội pháp lý,” tôi nói với trợ lý, giọng lạnh tanh. “Chuẩn bị đơn kiện tội vu khống và làm giả tài liệu. Ngay bây giờ.”
Hà vẫn đứng đó, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.
“Chủ tịch định kiện tôi sao?” cô ta hỏi.
“Không,” tôi đáp, “tôi định kiện kẻ đứng sau cô.”
Tôi ra lệnh giữ Hà lại văn phòng, chờ cảnh sát kinh tế đến làm việc, đồng thời gọi cho luật sư trưởng lập tức soạn thảo tuyên bố chính thức.
Buổi chiều, tôi đứng trước hàng chục ống kính máy quay, tại chính sảnh chính tòa nhà Thịnh Vân.
“Tôi, Tống Vân, chủ tịch tập đoàn Thịnh Vân, xin khẳng định,” tôi nói, giọng vang rõ trong không gian im lặng, “mọi cáo buộc trong hai bài báo gần đây đều là bịa đặt, có chủ đích, nhằm thao túng giá cổ phiếu để phục vụ một âm mưu thâu tóm bất chính.”
Tiếng máy ảnh chớp liên hồi.
“Chúng tôi đã có bằng chứng xác thực về nguồn gốc của các bài báo này, cũng như danh tính của tổ chức đứng sau. Trong vòng bốn mươi tám giờ tới, chúng tôi sẽ công bố toàn bộ hồ sơ cho cơ quan chức năng.”
Một phóng viên giơ tay hỏi lớn.
“Chủ tịch Tống, có tin đồn cuộc hôn nhân của bà với chủ tịch tập đoàn Cố có liên quan đến vụ việc này. Bà có thể xác nhận không?”
Tôi nhìn thẳng vào camera, không né tránh.
“Hôn nhân của tôi là chuyện cá nhân, đã kết thúc bằng thỏa thuận hợp pháp, không liên quan đến hoạt động kinh doanh của Thịnh Vân. Nhưng tôi có thể xác nhận, có những cá nhân đã cố tình lợi dụng mối quan hệ đó để phá hoại công ty tôi.”
Ngay khi tôi vừa dứt lời, một chiếc xe đen dừng lại phía cổng tòa nhà.
Cố Trạch Dương bước xuống, đi thẳng đến trước ống kính, đứng cạnh tôi.
“Tôi cũng xin xác nhận,” anh nói, giọng đanh thép, khác hẳn vẻ dè dặt mọi khi. “Tập đoàn Cố sẽ hợp tác toàn diện với cơ quan điều tra, và tôi, với tư cách cá nhân, xin làm chứng về những gì tôi biết liên quan đến gia đình Lâm.”
Tôi quay sang nhìn anh, không giấu được sự ngạc nhiên.
Đây không phải là điều tôi mong đợi.