Chương 2
Tôi không quay đầu lại khi cửa thang máy đóng lại sau lưng mình.
Bà Cố đứng cạnh tôi, tay run run vịn vào thành cửa thang máy, không nói thêm một lời nào nữa. Có lẽ bà cũng nhận ra, câu chuyện giữa chúng tôi đã kết thúc từ ba ngày trước, ở tòa án, chứ không phải bây giờ.
Tôi tiễn bà xuống tận sảnh, gọi tài xế đưa bà về, rồi quay lại văn phòng.
Buổi tối hôm đó, Cố Trạch Dương đến trước cửa nhà tôi.
Không phải căn hộ chúng tôi từng sống chung. Anh đứng trước cổng biệt thự của gia đình họ Tống, nơi tôi chuyển về sau khi ký đơn ly hôn, tay cầm một hộp giấy nhỏ, tóc còn rối như buổi sáng ở tòa.
“Tống Vân.”
“Anh về đi,” tôi nói, không mở cổng thêm. “Chúng ta không còn gì để nói.”
“Nghe anh giải thích một lần thôi.”
“Anh đã có cơ hội giải thích suốt hai năm,” tôi đáp, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. “Anh chọn im lặng.”
Anh đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng nhạt, trông không giống người đàn ông tôi từng biết. Người đàn ông đó luôn kiểm soát mọi thứ, từ cách cài cúc áo vest đến cách bắt tay đối tác. Người đàn ông trước mặt tôi lúc này trông như vừa đánh mất một thứ gì đó quan trọng và chỉ mới nhận ra.
“Lâm Hiểu Vy đến gặp anh hôm đó,” anh nói, “để trả nhẫn đính hôn năm xưa. Cô ấy sắp cưới người khác. Anh không muốn em hiểu lầm, nhưng anh cũng không nghĩ mình cần giải thích, vì anh chưa từng nghĩ hôn nhân của chúng ta có vấn đề gì.”
“Đó chính là vấn đề,” tôi nói. “Anh chưa từng nghĩ.”
Tôi quay người bước vào trong, để anh đứng một mình ngoài cổng.
Nhưng đêm đó tôi không ngủ được.
Không phải vì tôi còn yêu anh đến mức không chịu nổi. Mà vì câu nói của anh cứ vang lên trong đầu tôi, như một mảnh ghép không khớp với bức tranh tôi đã dựng lên suốt hai năm.
Tôi mở máy tính, tìm lại toàn bộ email cũ, những buổi tiệc tôi từng dự, những lần mẹ chồng cũ mắng tôi trước mặt khách khứa. Tôi tìm kiếm bằng chứng cho sự lạnh nhạt của anh, để tự thuyết phục mình rằng quyết định ly hôn là đúng.
Tôi tìm được nhiều hơn thế.
Trong hộp thư cũ, tôi phát hiện một loạt email giữa thư ký riêng của mẹ chồng cũ và một cái tên lạ, ký hiệu công ty viết tắt là “TV Holdings”. Nội dung nhắc đến việc “giữ Tống Vân trong bóng tối càng lâu càng tốt”, nhắc đến “kế hoạch kiểm soát cổ phần thông qua hôn nhân”.
Tay tôi lạnh đi.
Không phải vì bị phản bội bởi chồng cũ.
Mà vì tôi nhận ra, ngay từ đầu, hôn nhân này chưa bao giờ đơn giản như tôi tưởng.
Sáng hôm sau, tôi mời thư ký riêng đến sớm hơn thường lệ.
“Chị tìm cho tôi mọi thông tin về TV Holdings,” tôi nói, đưa cô ấy bản in email tôi tìm được đêm qua. “Càng nhanh càng tốt.”
Ba giờ sau, tôi có câu trả lời.
TV Holdings là một công ty vỏ bọc, đăng ký tại nước ngoài, nhưng người đứng sau, theo dấu vết dòng tiền, chính là cha của Lâm Hiểu Vy.
Tôi ngồi lặng trong văn phòng rất lâu.
Mọi thứ bắt đầu rõ ràng hơn. Lâm Hiểu Vy không chỉ là mối tình cũ của Cố Trạch Dương. Gia đình cô ta có liên hệ làm ăn với họ Cố từ trước, và có lẽ, cuộc hôn nhân giữa tôi và Trạch Dương chưa bao giờ chỉ là chuyện tình cảm đơn thuần.
Tôi gọi điện cho cha.
“Cha,” tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh, “khi cha sắp xếp cho con gặp Cố Trạch Dương năm đó, cha có biết về mối quan hệ giữa họ Cố và gia đình Lâm không?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Cha có nghe qua,” ông nói cuối cùng. “Nhưng cha nghĩ đó là chuyện của thế hệ trước. Cha không ngờ nó vẫn còn ảnh hưởng đến con.”
“Vậy tại sao cha vẫn để con kết hôn với Cố Trạch Dương?”
“Vì cha tin con,” ông nói. “Cha tin con đủ mạnh để tự quyết định số phận của mình, dù chuyện gì xảy ra. Và con đã chứng minh điều đó, Vân à.”
Tôi cúp máy, lòng ngổn ngang.
Buổi chiều, Lâm Hiểu Vy xuất hiện tại văn phòng tôi, không hẹn trước.
Cô ta mặc một chiếc đầm trắng tinh khôi, trông chẳng khác gì hình ảnh “người cũ hoàn hảo” mà nhà họ Cố từng nhắc đến suốt hai năm qua.
“Chị Tống Vân,” cô ta mở lời, giọng ngọt như mật. “Em đến để xin lỗi. Vì chuyện hiểu lầm hôm trước.”
“Không cần,” tôi đáp, mời cô ta ngồi. “Vì tôi không hiểu lầm gì cả.”
Ánh mắt cô ta thoáng chút bối rối, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh.
“Chị nói vậy là ý gì?”
“TV Holdings,” tôi nói, đặt bản in email lên bàn, đẩy về phía cô ta. “Cô muốn giải thích trước, hay để tôi giải thích trước hộ cô?”
Gương mặt Lâm Hiểu Vy trắng bệch.
“Chị lấy những thứ này ở đâu?” giọng cô ta run lên, không còn vẻ ngọt ngào ban đầu.
“Không quan trọng,” tôi đáp. “Quan trọng là cô định làm gì với nó, hay đúng hơn, cô và cha cô định làm gì với họ Cố, và với tôi.”
Lâm Hiểu Vy im lặng một lúc lâu, rồi bật cười, tiếng cười khô khốc không chút vui vẻ.
“Chị nghĩ em muốn hại chị sao? Em chỉ muốn lấy lại thứ vốn thuộc về mình.”
“Thuộc về cô?” tôi nhướng mày. “Cô Vy, hôn nhân của tôi với Cố Trạch Dương không phải món đồ để tranh giành.”
“Anh ấy chưa từng yêu chị,” cô ta nói, giọng bắt đầu gay gắt. “Anh ấy cưới chị vì gia đình sắp đặt, còn em, em mới là người anh ấy chọn từ đầu, trước khi cha em ép em rời xa anh ấy vì lý do làm ăn.”
Tôi im lặng nhìn cô ta.
Có một phần trong tôi hiểu được nỗi cay đắng trong lời nói đó. Nhưng phần lớn hơn trong tôi nhận ra, cô ta cũng chỉ là một quân cờ khác trong ván cờ của hai gia tộc, giống như tôi từng là, chỉ khác là cô ta chọn cách chiến đấu bằng thủ đoạn.
“Tôi không trách cô vì đã yêu anh ấy,” tôi nói chậm rãi. “Nhưng tôi sẽ không để bất kỳ ai, kể cả cô, kể cả cha cô, dùng công ty của tôi làm quân bài trong cuộc chơi của các người.”
“Chị nghĩ chị có thể chống lại cả gia đình Lâm sao?”
“Tôi không cần chống lại,” tôi đáp, đứng dậy. “Tôi chỉ cần công khai sự thật. Phần còn lại, thị trường và pháp luật sẽ tự lo liệu.”
Lâm Hiểu Vy đứng phắt dậy, gương mặt không còn giữ được vẻ điềm tĩnh giả tạo.
“Chị sẽ hối hận.”
“Có thể,” tôi nói, mỉm cười nhạt. “Nhưng không phải hôm nay.”
Cô ta rời đi, để lại một cơn gió lạnh phía sau lưng.
Tối hôm đó, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ.
“Cẩn thận. TV Holdings không chỉ nhắm vào cô. Họ đang chuẩn bị một đợt thu gom cổ phần lớn của tập đoàn Thịnh Vân, thông qua ba công ty trung gian. Tôi gửi tin này vì tôi từng làm việc cho họ, và tôi không muốn tiếp tay cho việc phá hoại một công ty do phụ nữ gây dựng.”
Tôi ngồi thẳng dậy, tim đập nhanh.
Không phải sợ hãi.
Mà là bản năng của một người đã học cách chiến đấu từ rất sớm.