Chương 1
Hôn nhân của tôi và Cố Trạch Dương kéo dài đúng hai năm, bảy tháng, mười ba ngày.
Trong suốt khoảng thời gian đó, tôi đóng vai một người vợ hoàn hảo, xuất hiện bên anh tại mọi bữa tiệc thượng lưu, cúi đầu trước mẹ chồng khắc nghiệt, im lặng khi bị so sánh với người cũ của anh.
Lâm Hiểu Vy.
Cái tên đó được nhắc đến trong nhà họ Cố nhiều hơn tên tôi gấp mười lần.
“Vy thích hoa anh đào, sao em không cắm hoa anh đào?”
“Vy nấu canh sườn ngon lắm, em học chưa?”
“Vy mặc đầm xanh đẹp hơn.”
Tôi học. Tôi nấu. Tôi mặc.
Và anh vẫn nhìn xuyên qua tôi như nhìn xuyên qua tấm kính.
Đêm hôm đó, tôi vô tình bắt gặp tin nhắn trên điện thoại anh, không phải vì tò mò, mà vì anh để ngửa máy trên mặt bàn và màn hình tự sáng lên.
“Anh, Vy về rồi. Vy nhớ anh.”
Tôi đứng đó rất lâu.
Không khóc.
Chỉ cảm thấy một thứ gì đó trong lồng ngực, thứ mà hai năm qua tôi cố giữ, vỡ ra rất nhẹ, như một cái bóng xà phòng.
Tôi lấy tờ giấy trắng, viết đơn ly hôn, đặt lên bàn trà.
Rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, pha trà, ăn sáng một mình, đi làm đúng giờ.
Anh nhìn tờ đơn.
Không nói gì.
Ba ngày sau, tôi gọi điện cho luật sư.
Thư ký riêng của tôi, người duy nhất biết tôi là ai thật sự, hỏi khẽ: “Tiểu thư, có chắc không?”
“Soạn hợp đồng phân chia tài sản. Tôi không lấy gì của họ Cố cả.”
Có một khoảnh khắc im lặng ngắn.
“Nhưng tiểu thư, tập đoàn Cố đang dùng bằng sáng chế của…”
“Tôi biết.”
Tôi cúp máy.
Điều mà họ Cố không biết, điều mà Cố Trạch Dương không biết, mẹ anh không biết, cả cái giới thượng lưu hào nhoáng kia không biết, là Tống Vân, cô con dâu “tầm thường” họ vẫn khinh thường, chính là người đứng sau toàn bộ mảng công nghệ sinh học đang chống đỡ một phần ba doanh thu của tập đoàn Cố.
Tôi ký hợp đồng hợp tác với họ Cố ba năm trước, dưới danh nghĩa công ty con của gia đình tôi.
Danh nghĩa tôi cẩn thận giấu đi.
Vì cha tôi dặn: “Hào môn kết hôn vì lợi ích. Con hãy giữ con bài cuối cùng cho mình.”
Tôi nghe lời ông, nhưng lại ngu ngốc hy vọng rằng mình có thể dùng hai năm để đổi lấy một trái tim thật.
Tôi sai.
Không sao.
Hôm nay tôi sửa sai.
Tòa án xử nhanh hơn tôi nghĩ. Cố Trạch Dương xuất hiện muộn mười lăm phút, tóc hơi rối, cà vạt lệch, lần đầu tiên tôi thấy anh mất bình tĩnh.
Anh nhìn tôi.
“Tống Vân, chúng ta có thể nói chuyện không?”
“Có thể,” tôi nói. “Nhưng sau khi ký.”
“Em…”
“Ký đi, Cố Trạch Dương.”
Có lẽ giọng tôi lạnh đến mức anh không nhận ra. Anh nhìn tôi một lúc, ánh mắt đó, lần đầu tiên trong hai năm, thật sự nhìn tôi.
Không phải nhìn xuyên qua.
Nhưng đã muộn.
Anh cầm bút.
Ký.
Tin lan ra trong vòng hai mươi tư giờ.
Không phải tin ly hôn, mà tin tập đoàn Thịnh Vân thông báo chấm dứt hợp đồng bản quyền với họ Cố, hiệu lực ngay lập tức.
Tôi đang ngồi trong văn phòng mới, tầng ba mươi hai tòa nhà mang tên cha tôi, nơi tôi đã không bước vào suốt hai năm vì muốn “hòa nhập” vào cuộc sống nhà họ Cố, thì trợ lý báo có người đến.
Bà Cố.
Mẹ chồng cũ của tôi bước vào, mặt tái đi khi nhìn thấy căn phòng, nhìn thấy cái biển tên Chủ tịch HĐQT, Tống Vân trên bàn làm việc.
“Con… con là…”
“Cháu là Tống Vân,” tôi nói, giọng nhẹ nhàng đến mức lịch sự. “Bác ngồi đi. Trà hay cà phê?”
Bà đứng không vững.
“Tại sao con không nói? Nếu con là con gái của Tống Minh Khải, tại sao…”
“Vì cháu muốn biết,” tôi cắt lời, vẫn mỉm cười, “liệu họ Cố có thể yêu thương một người phụ nữ bình thường không.”
Câu trả lời, tất nhiên, bà đã biết rồi.
Điện thoại tôi rung.
Cố Trạch Dương.
Tôi nhìn màn hình ba giây.
Tắt máy.
Bà Cố còn ngồi đó, miệng mở ra định nói gì đó về “gia đình”, về “hiểu lầm”, về Trạch Dương “thật ra rất quan tâm đến em”, tôi đã thuộc lòng những câu đó trước khi bà kịp nói.
“Bác ơi,” tôi đứng dậy, nhẹ nhàng chỉ về phía cửa. “Hợp đồng đã chấm dứt. Quan hệ hôn nhân đã chấm dứt. Cháu nghĩ chúng ta không còn gì để nói thêm.”
Tôi đưa bà ra đến cửa thang máy.
Đúng lúc cửa thang máy mở ra, Cố Trạch Dương bước ra, mặt tái nhợt, mắt đỏ hoe theo cách tôi chưa từng thấy trong suốt hai năm chung sống.
Chúng tôi đứng nhìn nhau.
Ba người, trong một giây im lặng kỳ lạ.
Rồi anh mở miệng, không phải nói với mẹ, không phải giải thích, không phải thanh minh.
Anh chỉ nói, giọng khàn đặc:
“Tống Vân. Lâm Hiểu Vy đến gặp tôi hôm đó để trả lại nhẫn đính hôn. Không phải để quay lại.”
Thang máy đóng lại.
Và tôi nhận ra, có những sự thật đến đúng lúc chỉ để xem bạn có còn bị lay động không.
Tôi nhấn nút gọi thang máy khác.
Nhưng tay tôi dừng lại trên không trung một giây, đúng một giây, trước khi chạm vào nút bấm.