Chương 5
Kế hoạch giăng bẫy còn đang trong giai đoạn phác thảo thì một sự cố xảy ra, đẩy nhanh mọi thứ hơn tôi dự tính.
Nửa đêm, tôi nhận được cuộc gọi khẩn từ bảo vệ tòa nhà công ty.
“Chị Tịch, phòng lab tầng ba có người đột nhập. Camera ghi lại một người mặc đồ đen, đeo khẩu trang, đột nhập lúc 11 giờ 40 phút, hiện đã rời đi.”
Tôi lập tức đến công ty, cùng anh Vũ và đội an ninh.
Phòng lab bị lục tung, không phải theo kiểu trộm cắp tài sản thông thường. Máy tính chính bị mở khóa, ổ cứng lưu trữ dữ liệu nghiên cứu công thức Cordyceps bị tháo ra mang đi. Tủ lưu trữ mẫu vật cũng bị mở, một số mẫu quý hiếm tôi thu thập từ vùng núi cao biến mất.
“Chúng không lấy tiền, không lấy thiết bị đắt tiền,” tôi nói, giọng lạnh. “Chúng chỉ lấy đúng những gì liên quan đến công thức và mẫu nghiên cứu.”
Anh Vũ xem lại camera an ninh cùng tôi. Kẻ đột nhập di chuyển rất chuyên nghiệp, biết rõ vị trí camera mù, biết chính xác tủ nào chứa dữ liệu quan trọng, như thể có người trong nội bộ cung cấp thông tin.
“Chị nghĩ ai có thể tiết lộ thông tin về vị trí lưu trữ dữ liệu?” Anh Vũ hỏi.
Tôi suy nghĩ. Rất ít người biết rõ cấu trúc phòng lab đến mức chi tiết như vậy, ngoài tôi, Trần Uyên trước đây, và một vài kỹ thuật viên cấp cao.
“Kiểm tra danh sách nhân viên phòng lab hiện tại,” tôi nói. “Đặc biệt là những người mới tuyển trong vòng một năm qua, sau khi Tống Minh Khải nắm quyền quản lý tạm thời.”
Sáng hôm sau, đội an ninh nội bộ báo cáo: có một kỹ thuật viên tên Phạm Đức Toàn, được tuyển vào phòng lab tám tháng trước, đúng thời điểm Tống Minh Khải còn quản lý công ty, đã không đến làm việc từ hôm xảy ra vụ đột nhập, điện thoại tắt máy.
Tôi cho kiểm tra lý lịch của Toàn kỹ hơn. Hóa ra trước khi vào Thanh Thảo Dược, anh ta từng làm việc ngắn hạn tại một công ty con của Bá Đình Holdings, thông tin này bị giấu kín trong hồ sơ xin việc.
“Nội gián,” tôi nói với anh Vũ. “Được cài vào từ trước, chờ đúng thời điểm để hành động.”
Tôi gọi ngay cho Đỗ Thanh Phong, báo tin.
“Ông ta bắt đầu sốt ruột rồi,” anh nói sau khi nghe xong. “Việc đánh cắp dữ liệu nghiên cứu là hành động liều lĩnh, có thể để lại nhiều dấu vết hơn những gì ông ta từng làm trước đây. Điều đó cho thấy ông ta đang chịu áp lực thời gian.”
“Áp lực gì?” Tôi hỏi.
“Có thể là áp lực từ chính nội bộ Bá Đình Holdings,” anh phân tích. “Nếu vụ Tống Minh Khải bị khởi tố kéo dài, các cổ đông và đối tác của tập đoàn sẽ bắt đầu đặt câu hỏi về mối liên hệ gia đình. Ông ta cần có được công thức Cordyceps càng sớm càng tốt, để dù có bị lộ liên can, ông ta vẫn giữ được lợi ích kinh tế cốt lõi.”
Tôi gật đầu, một ý tưởng dần hình thành trong đầu.
“Vậy thì tôi sẽ cho ông ta thứ ông ta muốn,” tôi nói. “Nhưng không phải thứ thật.”
“Chị định làm gì?”
“Dữ liệu nghiên cứu thật của tôi được lưu trữ ở ba nơi khác nhau, không phải chỉ trong ổ cứng ở phòng lab chính, đó chỉ là bản sao làm việc hàng ngày,” tôi giải thích. “Kẻ đột nhập lấy đi bản sao đó, nhưng công thức thật, phần cốt lõi nhất, tôi luôn giữ tách biệt, không bao giờ lưu trên bất kỳ hệ thống nào có kết nối mạng.”
“Vậy dữ liệu chúng lấy được không có giá trị thật?”
“Có giá trị, nhưng không đầy đủ,” tôi nói. “Đủ để chúng nghĩ mình đã thành công, nhưng thiếu đi một vài thông số then chốt mà nếu áp dụng sai, sản phẩm chiết xuất sẽ không đạt hiệu quả như quảng cáo, thậm chí có thể gây phản ứng phụ nếu dùng liều cao.”
Đỗ Thanh Phong im lặng một lúc, rồi bật cười khẽ. “Chị đã tính trước cả nước cờ này từ lâu rồi.”
“Tôi học được từ tám năm làm dược liệu,” tôi nói. “Cây thuốc quý luôn có kẻ tranh giành. Tôi không bao giờ để công thức thật nằm ở nơi dễ lấy.”
“Vậy bước tiếp theo?” Anh hỏi.
“Chúng ta chờ,” tôi nói. “Nếu Bá Đình Holdings tung ra thị trường một sản phẩm chiết xuất Cordyceps mới trong thời gian tới, dựa trên dữ liệu ăn cắp, đó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi rằng họ đã đánh cắp tài sản trí tuệ của Thanh Thảo Dược. Và vì công thức không đầy đủ, sản phẩm của họ chắc chắn sẽ có vấn đề về chất lượng, có thể bị cơ quan quản lý dược phẩm phát hiện.”
Tôi báo cáo toàn bộ vụ đột nhập cho cơ quan công an, kèm theo bằng chứng camera và lý lịch đáng ngờ của Phạm Đức Toàn, chính thức mở thêm một hồ sơ điều tra mới, song song với vụ án Tống Minh Khải.
Ba tuần sau, đúng như dự đoán, Bá Đình Holdings công bố ra mắt dòng sản phẩm mới mang tên “Đông Trùng Kim Đỉnh”, quảng cáo là công thức chiết xuất độc quyền, hàm lượng hoạt chất cao gấp rưỡi các sản phẩm cùng loại trên thị trường.
Tôi nhìn đoạn quảng cáo trên truyền hình, mỉm cười lạnh nhạt.
Con cá đã cắn câu.
Sau khi “Đông Trùng Kim Đỉnh” ra mắt, tôi âm thầm mua vài lọ sản phẩm về, gửi đến một phòng kiểm nghiệm độc lập mà tôi tin tưởng, yêu cầu phân tích thành phần chi tiết.
Trong lúc chờ kết quả, tôi dành thời gian nhiều hơn làm việc cùng Đỗ Thanh Phong để chuẩn bị hồ sơ pháp lý. Càng làm việc chung, tôi càng nhận ra có những điều về anh mà tôi chưa từng để ý trước đây.
Một buổi tối muộn, khi cả hai đang rà lại danh sách bằng chứng tại văn phòng, tôi hỏi thẳng.
“Anh có bao giờ hối hận khi chọn đứng về phía tôi, chống lại chính gia đình mình không?”
Đỗ Thanh Phong ngừng gõ phím, nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc trước khi trả lời.
“Có,” anh nói thật lòng. “Không phải hối hận vì quyết định đó sai, mà hối hận vì tôi đã mất quá nhiều thời gian mới dám đưa ra quyết định đó.”
“Ý anh là sao?”
“Tôi biết chú tôi có vấn đề từ rất lâu trước khi Trần Uyên liên lạc với tôi,” anh nói, giọng trầm xuống. “Từ nhỏ, tôi đã thấy cách ông ấy đối xử với những người làm việc cho mình, luôn coi họ như công cụ, dùng xong thì vứt bỏ không thương tiếc. Nhưng ông ấy cũng là người nuôi tôi ăn học, cho tôi cơ hội học tài chính ở nước ngoài, sau khi ba tôi mất sớm.”
“Tôi mang ơn ông ấy, nên tôi cứ tự nhủ, có lẽ mình nhìn nhầm, có lẽ ông ấy không tệ như mình nghĩ. Tôi tự lừa dối bản thân suốt nhiều năm, cho đến khi không thể lừa dối được nữa.”
Tôi im lặng, hiểu phần nào cảm giác đó. Tôi cũng từng tự lừa dối mình về Tống Minh Khải, coi hắn như em trai, không muốn tin hắn có thể phản bội mình.
“Vậy giờ anh có sợ, sau khi mọi chuyện kết thúc, anh sẽ mất hết gia đình không?”
“Sợ,” anh thừa nhận. “Nhưng tôi thà mất một gia đình xây trên dối trá, còn hơn giữ nó bằng cách im lặng trước tội ác.”
Câu nói đó khiến tôi nhìn anh khác đi một chút.
“Cảm ơn anh,” tôi nói. “Vì đã kể cho tôi nghe điều này.”
“Chị không cần cảm ơn,” anh nói, mỉm cười nhẹ. “Tôi nợ chị một lời xin lỗi vì đã giấu chị chuyện huyết thống ngay từ đầu, nên đây là điều tối thiểu tôi có thể làm.”
Chúng tôi tiếp tục làm việc đến khuya. Lúc tôi chuẩn bị ra về, anh giữ tôi lại một chút.
“Lâm Tịch,” anh gọi tên tôi, không thêm “chị” như mọi khi.
Tôi quay lại nhìn anh, hơi bất ngờ.
“Sau khi mọi chuyện này kết thúc,” anh nói, giọng có chút ngập ngừng hiếm thấy, “tôi mong có thể mời chị một bữa cơm, không phải để bàn công việc.”
Tôi nhìn anh một lúc, cảm nhận được sự chân thành trong ánh mắt đó, nhưng cũng không quên rằng đây chưa phải lúc để nghĩ đến chuyện tình cảm.
“Để sau khi kết thúc đã,” tôi nói, không từ chối thẳng nhưng cũng không nhận lời ngay. “Bây giờ tôi cần tập trung.”
Anh gật đầu, không ép buộc. “Tôi hiểu. Tôi sẽ chờ.”
Hai ngày sau, kết quả kiểm nghiệm “Đông Trùng Kim Đỉnh” gửi về.
Đúng như tôi dự đoán, sản phẩm có chứa các thành phần hoạt chất tương tự công thức của tôi, nhưng tỷ lệ chiết xuất không chuẩn, thiếu bước xử lý ổn định nhiệt độ mà tôi luôn giữ bí mật. Kết quả là hàm lượng một số hoạt chất vượt ngưỡng an toàn khuyến cáo, có nguy cơ gây tác dụng phụ nếu sử dụng liều cao trong thời gian dài, đặc biệt với người có bệnh nền về gan.
Tôi lập tức gửi kết quả này cho anh Vũ, đồng thời soạn một đơn khiếu nại gửi lên Cục Quản lý Dược, yêu cầu kiểm định độc lập sản phẩm “Đông Trùng Kim Đỉnh” vì nghi ngờ vi phạm tiêu chuẩn an toàn.
“Đây sẽ là bước ngoặt,” anh Vũ nói khi xem qua hồ sơ. “Nếu Cục Quản lý Dược vào cuộc và xác nhận sản phẩm có vấn đề, Bá Đình Holdings sẽ phải thu hồi sản phẩm, chịu thiệt hại uy tín nghiêm trọng. Đồng thời chúng ta có cơ sở để chứng minh công thức của họ có nguồn gốc từ dữ liệu bị đánh cắp của Thanh Thảo Dược, vì chỉ có công thức của chị mới có những thông số gốc đó.”
“Nhưng chúng ta cần cẩn thận,” anh Vũ nói thêm. “Nếu công bố quá sớm, Tống Bá Đình có thể nhanh chóng thu hồi sản phẩm trước khi cơ quan chức năng vào cuộc chính thức, xóa bớt dấu vết.”
Tôi gật đầu, suy nghĩ một lúc.
“Vậy chúng ta không công bố công khai ngay,” tôi nói. “Tôi sẽ gửi đơn khiếu nại qua kênh chính thức trước, đồng thời chuẩn bị sẵn một bộ hồ sơ đầy đủ, phòng khi cần tung ra công khai nếu họ cố tình che giấu hoặc trì hoãn.”
Đêm đó, khi mọi việc đã sắp xếp xong, tôi ngồi một mình trong văn phòng, nhìn ra thành phố lên đèn.
Tôi nghĩ đến câu nói của Đỗ Thanh Phong lúc chiều. “Tôi sẽ chờ.”
Tôi chưa sẵn sàng để nghĩ về điều đó ngay bây giờ. Nhưng tôi cũng nhận ra, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, có một người khiến tôi không muốn khép hoàn toàn cánh cửa lại.
Đơn khiếu nại gửi lên Cục Quản lý Dược mất gần ba tuần để có phản hồi chính thức. Trong thời gian đó, tôi tập trung củng cố thêm bằng chứng, kết nối các mảnh ghép rời rạc thành một bộ hồ sơ hoàn chỉnh.
Anh Vũ cùng đội kiểm toán lập một sơ đồ tổng thể, thể hiện toàn bộ dòng tiền và mối quan hệ giữa các bên liên quan. Nhìn vào sơ đồ đó, tôi mới thấy rõ quy mô thực sự của những gì Tống Bá Đình đã dàn dựng.
Ở trung tâm sơ đồ là Bá Đình Holdings. Từ đó, các đường kẻ tỏa ra bốn công ty vỏ bọc Tống Minh Khải từng dùng để tẩu tán tiền, công ty kiểm toán Đại Tín nơi chị Hà từng làm việc, quỹ ủy thác nước ngoài đứng sau Phong Việt Capital thông qua mẹ của Đỗ Thanh Phong, và giờ đây, thêm một nhánh mới: đường dây phân phối “Đông Trùng Kim Đỉnh”.
“Ông ta xây dựng cả một hệ sinh thái để kiểm soát từ nhiều phía,” anh Vũ nhận xét. “Không chỉ đơn thuần là ăn cắp tiền hay công thức. Ông ta muốn thâu tóm toàn bộ ngành dược liệu tự nhiên khu vực này, và Thanh Thảo Dược chỉ là một mảnh ghép trong tham vọng lớn hơn.”
Tôi gật đầu, nhưng có một câu hỏi vẫn khiến tôi trăn trở.
“Tại sao ông ta không tự phát triển công thức riêng? Với tiềm lực tài chính của Bá Đình Holdings, thuê một đội nghiên cứu giỏi không phải chuyện khó.”
Anh Vũ lật qua vài trang tài liệu, tìm câu trả lời.
“Tôi nghĩ tôi có thể trả lời câu này,” một giọng nói vang lên từ cửa phòng họp. Đó là Đỗ Thanh Phong, tay cầm một tập hồ sơ dày.
“Tôi vừa tìm được báo cáo nội bộ cũ của Bá Đình Holdings, từ thời tôi còn được chú tôi tin tưởng cho xem một số tài liệu chiến lược,” anh nói, đặt tập hồ sơ lên bàn. “Mười hai năm trước, chú tôi từng đầu tư rất lớn vào một đội nghiên cứu riêng để phát triển công thức chiết xuất Cordyceps, nhưng thất bại liên tục, tiêu tốn gần hai trăm tỷ mà không ra được sản phẩm ổn định.”
“Sau thất bại đó, ông ta chuyển chiến lược, từ tự nghiên cứu sang thâu tóm. Ông ta bắt đầu để mắt đến các công ty nhỏ có công nghệ tốt, tìm cách mua lại hoặc sáp nhập. Thanh Thảo Dược của chị nằm trong danh sách theo dõi từ khi công ty mới chỉ có mười nhân viên.”
Tôi lạnh người. “Ông ta theo dõi công ty tôi từ những ngày đầu tiên?”
“Đúng vậy,” Đỗ Thanh Phong xác nhận. “Nhưng lúc đó chị còn quá nhỏ để đáng chú ý nhiều. Chỉ đến khi chị đăng ký thành công bằng sáng chế công thức chuẩn hóa đầu tiên, năm năm trước, ông ta mới thực sự để tâm, và bắt đầu tìm cách tiếp cận, đầu tiên là đề nghị mua công thức trực tiếp, sau đó khi bị từ chối, chuyển sang kế hoạch cài người vào nội bộ.”
“Tống Minh Khải,” tôi nói.
“Đúng. Thằng Khải được chú tôi giới thiệu vào công ty chị từ tám năm trước, ngay từ lúc chị mới thành lập, dưới danh nghĩa một nhân viên kinh doanh trẻ có năng lực. Chị tuyển nó vì nó thực sự giỏi, nhưng chị không biết nó được gửi vào với một nhiệm vụ dài hạn.”
Tôi ngồi lặng, cảm giác như có một lớp màn mờ vừa được vén lên, để lộ ra toàn bộ bức tranh tôi chưa từng hình dung được ở quy mô này.
“Tám năm,” tôi lặp lại, giọng khàn đi. “Tống Minh Khải giả vờ trung thành với tôi suốt tám năm, chỉ để chờ đúng thời điểm ra tay.”
“Không hẳn là giả vờ hoàn toàn,” Đỗ Thanh Phong nói, giọng có chút do dự. “Theo những gì tôi biết, ban đầu nó chỉ được giao nhiệm vụ báo cáo tình hình công ty định kỳ cho chú tôi, không phải để phá hoại. Chỉ đến ba năm trước, khi Trần Uyên phát hiện ra dòng tiền bất thường và định báo cho chị, chú tôi mới ra lệnh cho nó chuyển sang giai đoạn tấn công trực tiếp.”
“Điều đó không làm hắn bớt đáng trách hơn,” tôi nói, giọng cứng lại.
“Tôi không có ý bênh vực nó,” Đỗ Thanh Phong nói nhanh. “Tôi chỉ muốn chị hiểu rõ toàn bộ diễn biến, để khi ra tòa, chị có thể trình bày chính xác vai trò của từng người, tránh để luật sư đối phương lợi dụng những khoảng mờ để bào chữa.”
Tôi hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh.
“Được,” tôi nói. “Vậy chúng ta cần chốt lại toàn bộ mốc thời gian, từ lúc Tống Minh Khải được cài vào công ty, đến lúc nhận lệnh tấn công, đến vụ tai nạn giả của Trần Uyên, đến vụ đột nhập phòng lab, và giờ là sản phẩm Đông Trùng Kim Đỉnh vi phạm tiêu chuẩn an toàn.”
“Một chuỗi liên tục, không thể chối cãi là ngẫu nhiên.”
Anh Vũ gật đầu, bắt đầu soạn thảo bản tóm tắt mốc thời gian để chuẩn bị nộp cho cơ quan điều tra.
Ba ngày sau, Cục Quản lý Dược chính thức phản hồi đơn khiếu nại của tôi, thông báo đã tiến hành lấy mẫu kiểm nghiệm độc lập sản phẩm “Đông Trùng Kim Đỉnh” tại nhiều điểm bán trên toàn quốc, kết quả dự kiến có trong hai tuần.
Cùng ngày, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ, không phải từ Tống Bá Đình, mà từ một số điện thoại tôi không nhận ra.
“Chị Lâm Tịch,” giọng một người phụ nữ trung niên, nghe có vẻ lo lắng. “Tôi là thư ký riêng của ông Tống Bá Đình. Tôi cần gặp chị gấp, có chuyện quan trọng liên quan đến an toàn của chị.”
