Chương 6
Sau đêm đột nhập hụt tại kho lưu trữ, chúng tôi quyết định chuyển toàn bộ tài liệu quan trọng đến một két sắt tại ngân hàng, dưới tên luật sư Hà Minh, người duy nhất chưa bị lộ diện trong toàn bộ đường dây điều tra.
Luật sư Hà Minh, sau khi nghe tôi trình bày toàn bộ diễn biến, trầm ngâm rất lâu trước khi lên tiếng.
“Tô Vãn,” ông nói, giọng nghiêm túc khác thường, “tôi cần kiểm tra một điều liên quan đến chính cái chết của cha cô. Cô có giữ bản sao giấy chứng tử của chú không.”
Tôi lục trong hồ sơ gia đình, đưa cho ông bản sao đã ố vàng vì thời gian.
Ông Hà Minh xem xét kỹ lưỡng, đối chiếu với một số tài liệu khác ông mang theo, rồi ngẩng lên, ánh mắt nặng nề.
“Có một điểm bất thường,” ông nói. “Giấy chứng tử này ghi nguyên nhân tử vong là nhồi máu cơ tim, do bác sĩ tại một phòng khám tư nhân nhỏ ký, không phải bệnh viện lớn nơi chú thường khám sức khỏe định kỳ.”
“Cháu nhớ,” tôi nói, cố lục lại ký ức đau buồn đó. “Hôm đó ba cháu đột ngột thấy khó thở ở nhà, mẹ cháu gọi xe cấp cứu gần nhất, đưa đến phòng khám đó vì bệnh viện lớn quá xa vào giờ đó.”
“Cô có nhớ tên phòng khám không,” ông Hà Minh hỏi.
Tôi cố nhớ, cuối cùng tìm ra cái tên trong một góc ký ức mờ nhạt.
“Phòng khám An Khang,” tôi nói.
Ông Hà Minh gõ nhanh trên máy tính, tìm kiếm thông tin đăng ký kinh doanh của phòng khám đó.
“Đây rồi,” ông nói, xoay màn hình về phía tôi. “Phòng khám An Khang, được thành lập chỉ sáu tháng trước khi chú mất, và đóng cửa đúng ba tháng sau đó. Người đứng tên đăng ký kinh doanh…”
Ông dừng lại, nhìn tôi một cách cẩn trọng.
“Là ai,” tôi hỏi, tay siết chặt lại.
“Là một cổ đông danh nghĩa khác trong hệ sinh thái Hưng Toàn,” ông nói. “Tôi không dám khẳng định chắc chắn, nhưng khả năng phòng khám này được lập ra chỉ để tồn tại đúng thời điểm cần thiết, sau đó biến mất, là rất cao.”
Tôi cảm thấy như mặt đất dưới chân mình sụp xuống.
“Bác đang nói,” tôi hỏi, giọng run rẩy, “ba cháu không chết vì nhồi máu cơ tim tự nhiên. Ông bị đầu độc hoặc gây hại bằng cách nào đó, tại một phòng khám được dựng lên chỉ để làm việc này.”
“Tôi không dám khẳng định trăm phần trăm,” ông Hà Minh nói, giọng cẩn trọng của một luật sư dày dạn kinh nghiệm. “Nhưng đủ nghi vấn để yêu cầu khai quật và giám định pháp y lại, nếu cô muốn theo đuổi đến cùng.”
Tôi ngồi lặng đi, hai tay ôm lấy mặt.
Sáu năm nay tôi tin cha mình mất vì bệnh tim do sốc tâm lý. Tôi đã tự trách bản thân vì không ở bên ông đủ nhiều trong những ngày cuối cùng, vì không nhận ra ông đang chịu áp lực đến mức nào.
Hóa ra có thể ông không hề chết vì trái tim yếu đuối. Ông bị giết, một cách lạnh lùng và có tính toán, bởi chính những kẻ đã lợi dụng danh tính ông để trục lợi.
“Cháu muốn khai quật,” tôi nói, giọng cứng lại dù nước mắt đã lăn dài trên má. “Cháu muốn biết sự thật, dù nó đau đớn đến đâu.”
Ông Hà Minh gật đầu.
“Tôi sẽ chuẩn bị hồ sơ pháp lý cần thiết,” ông nói. “Nhưng quá trình này sẽ mất thời gian, và một khi bắt đầu, sẽ không thể giấu được nữa. Lâm Chính Đông chắc chắn sẽ biết ngay lập tức.”
“Cháu không còn muốn giấu nữa,” tôi nói, lau nước mắt, giọng quyết liệt trở lại. “Đã đến lúc kết thúc chuyện này.”
Tối đó, tôi gọi cho Nam Phong, kể lại toàn bộ phát hiện mới.
Anh im lặng rất lâu qua điện thoại, đến mức tôi tưởng đường truyền bị ngắt.
“Anh nghĩ,” cuối cùng anh lên tiếng, giọng nghẹn lại, “chú Nghĩa xứng đáng được biết đến như một người đàn ông chính trực bị hại, chứ không phải một kẻ gian lận đã chết trong nhục nhã. Dù phải trả giá đắt đến đâu, chúng ta cũng sẽ đưa sự thật ra ánh sáng.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, đêm thành phố tĩnh lặng đến lạ thường.
“Cảm ơn anh,” tôi nói khẽ. “Vì đã không bỏ cuộc, suốt hai năm qua.”
“Anh không thể bỏ cuộc,” anh nói, giọng dịu dàng hiếm thấy. “Không phải chỉ vì chú Nghĩa. Mà còn vì em.”
Với tờ vận đơn tìm được ở kho lưu trữ, Nam Phong lần ra được danh tính đầy đủ của người nhân viên kho vận từng ký nhận lô hàng bị tráo, một người đàn ông tên Bùi Văn Hùng, hiện đang làm bảo vệ cho một siêu thị nhỏ ở ngoại thành.
Chúng tôi tìm đến anh ta vào một buổi chiều, khi anh vừa hết ca trực.
Bùi Văn Hùng, một người đàn ông trạc năm mươi tuổi, dáng vẻ khắc khổ, ban đầu tỏ ra cảnh giác cao độ khi nghe chúng tôi nhắc đến Hưng Toàn.
“Tôi không biết gì cả,” anh ta nói, quay người định bỏ đi.
“Chú Hùng,” tôi gọi lại, giọng khẩn thiết. “Cháu là con gái của ông Tô Chính Nghĩa, người bị buộc tội tráo hàng năm đó. Ông ấy đã mất vì vụ án này. Cháu chỉ cần biết sự thật.”
Bùi Văn Hùng dừng bước, quay lại nhìn tôi, ánh mắt anh ta thoáng chút gì đó giống như day dứt.
“Tôi biết ông Nghĩa,” anh ta nói khẽ. “Ông ấy là người tốt. Tôi từng gặp ông vài lần khi giao nhận hàng, ông luôn cảm ơn, luôn hỏi thăm anh em kho vận có mệt không.”
“Vậy chú biết chuyện gì đã xảy ra với lô hàng đó,” tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
Bùi Văn Hùng nhìn quanh, như sợ có ai đang theo dõi, rồi hạ giọng.
“Tôi chỉ là người thực hiện theo lệnh,” anh ta nói. “Tôi được cấp trên chỉ đạo, tráo một nửa số cổ vật trong lô hàng bằng hàng giả, ngay sau khi ông Nghĩa hoàn tất kiểm định và ký giấy chứng nhận. Tôi không biết lý do, không dám hỏi, chỉ biết làm theo để giữ việc, giữ mạng.”
“Ai ra lệnh cho chú,” tôi hỏi, tim đập dồn dập.
“Một người quản lý cấp cao của Hưng Toàn,” anh ta nói. “Tôi không biết tên thật, chỉ biết mọi người gọi ông ta là ‘Chú Ba’. Sau vụ đó không lâu, công ty giải thể, tôi cũng mất việc, phải chuyển sang làm bảo vệ đến giờ.”
“Chú có bằng chứng gì không, tin nhắn, giấy tờ, bất cứ thứ gì chứng minh việc này,” tôi hỏi, cố kìm sự hy vọng đang dâng lên.
Bùi Văn Hùng do dự rất lâu, cuối cùng thở dài.
“Tôi có giữ một cuốn sổ tay ghi chép công việc hồi đó,” anh ta nói. “Trong đó có ghi lại ngày giờ, số lượng hàng tráo, theo thói quen cá nhân để đối chiếu lương thưởng. Tôi giữ nó vì linh cảm một ngày nào đó có thể cần đến, để tự bảo vệ mình nếu bị đổ tội.”
“Chú có thể đưa cho chúng tôi không,” Nam Phong lên tiếng lần đầu tiên, giọng thận trọng.
Bùi Văn Hùng nhìn cả hai chúng tôi, ánh mắt đầy đắn đo.
“Nếu tôi đưa,” anh ta nói, “và chuyện này ra tòa, tôi có phải làm chứng công khai không. Tôi có gia đình, con cái còn nhỏ. Tôi sợ.”
Tôi hiểu nỗi sợ đó, nhưng tôi cũng không thể hứa hẹn những điều mình không chắc chắn.
“Cháu không thể hứa mọi chuyện sẽ an toàn tuyệt đối,” tôi nói thành thật. “Nhưng cháu hứa, nếu chú giúp chúng tôi, chúng tôi sẽ làm mọi cách để bảo vệ chú và gia đình, kể cả chi phí di chuyển đến nơi ở mới nếu cần, kể cả hỗ trợ pháp lý đầy đủ. Chú không phải người có lỗi trong chuyện này. Chú chỉ là một người lao động bị lợi dụng, giống như ba cháu.”
Bùi Văn Hùng nhìn tôi rất lâu, mắt anh ta dần đỏ hoe.
“Tôi mang cảm giác có lỗi với ông Nghĩa suốt sáu năm nay,” anh ta nói, giọng nghẹn lại. “Tôi biết ông ấy bị oan, nhưng tôi không dám lên tiếng vì sợ. Có lẽ đã đến lúc tôi phải làm điều đúng đắn.”
Anh ta hẹn chúng tôi ba ngày sau sẽ mang cuốn sổ tay đến, cùng một bản tường trình chi tiết viết tay có chữ ký xác nhận.
Trên đường về, tôi nhìn Nam Phong, cảm giác một tia hy vọng thật sự lần đầu tiên nhen nhóm rõ ràng trong lòng.
“Chúng ta sắp đủ rồi,” tôi nói.
“Gần đủ,” Nam Phong gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn còn thận trọng. “Nhưng càng gần đến đích, họ càng nguy hiểm hơn. Chúng ta cần chuẩn bị cho khả năng họ sẽ phản đòn mạnh mẽ.”
Lời cảnh báo đó, chỉ hai ngày sau, đã trở thành sự thật.
Sáng thứ hai, tôi đến văn phòng như thường lệ, nhưng ngay khi bước vào sảnh, tôi nhận ra không khí khác lạ. Nhân viên nhìn tôi với ánh mắt dè dặt, thì thầm sau lưng.
Trợ lý của tôi, một cô gái trẻ tên Linh, chạy đến với gương mặt hoảng hốt.
“Chị Vãn, chị xem báo sáng nay chưa,” cô nói, đưa điện thoại cho tôi.
Tôi cầm điện thoại, đọc tiêu đề bài báo đang lan truyền trên mạng xã hội, “Nghi vấn thâu tóm bất hợp pháp, tập đoàn Mộc Nguyên bị tố sử dụng thông tin nội gián để mua rẻ cổ phần Khải Thịnh.”
Tôi đọc lướt qua nội dung, một bài viết được viết khéo léo, trích dẫn “nguồn tin giấu tên” cáo buộc tôi từng có quan hệ tình cảm với gia đình họ Lâm, lợi dụng thông tin nội bộ có được trong thời gian quen biết Tuấn để định giá thấp Khải Thịnh trước khi thâu tóm, một hành vi vi phạm nghiêm trọng luật chứng khoán và cạnh tranh.
Tôi siết chặt điện thoại, cảm giác giận dữ dâng lên.
“Đây là đòn phản công,” tôi nói với Linh, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang sôi sục.
Ngay lúc đó, điện thoại tôi rung liên tục, cuộc gọi từ luật sư Hà Minh.
“Tô Vãn,” giọng ông gấp gáp, “Ủy ban chứng khoán vừa gửi thông báo yêu cầu Mộc Nguyên giải trình về thương vụ thâu tóm Khải Thịnh trong bảy ngày tới. Có ai đó đã gửi đơn tố cáo chính thức kèm theo bằng chứng, dù là bằng chứng rất mơ hồ.”
“Họ dàn dựng nhanh thật,” tôi nói, giọng cay đắng.
“Đây là chiến thuật quen thuộc,” ông Hà Minh nói. “Tấn công vào tính hợp pháp của cô trước, làm cô phân tâm và mất uy tín, trong khi họ có thời gian xóa dấu vết hoặc chuẩn bị đối phó với cuộc điều tra khai quật cô vừa nộp đơn.”
Tôi nhắm mắt, cố sắp xếp lại suy nghĩ.
“Chúng ta cần phản ứng thế nào,” tôi hỏi.
“Trước tiên, cô cần chuẩn bị đầy đủ hồ sơ chứng minh thương vụ hoàn toàn hợp pháp, minh bạch, không dựa trên bất kỳ thông tin nội gián nào,” ông nói. “May mắn là cô luôn làm việc rất cẩn thận, mọi giao dịch của Mộc Nguyên đều có hồ sơ pháp lý đầy đủ, độc lập với mối quan hệ cá nhân của cô với gia đình họ Lâm.”
“Còn về phía dư luận,” tôi hỏi, “chúng ta có nên lên tiếng công khai không.”
“Chưa nên,” ông Hà Minh nói. “Lên tiếng lúc này chỉ khiến câu chuyện thêm ồn ào. Tốt nhất giữ im lặng chuyên nghiệp, để luật sư xử lý về mặt pháp lý trước.”
Tôi gác máy, ngồi thừ người trong văn phòng, cảm giác như đang bị bao vây từ mọi phía.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở, Lâm Khải Trạch bước vào, gương mặt anh ta đầy phẫn nộ.
“Tôi vừa biết chuyện,” anh ta nói. “Bài báo đó là do người của ba tôi cài cắm, tôi chắc chắn.”
“Anh có bằng chứng không,” tôi hỏi.
“Chưa có bằng chứng trực tiếp,” anh ta nói, “nhưng tôi vừa nghe thư ký riêng của ba tôi nói chuyện điện thoại, nhắc đến từ ‘truyền thông’ và ‘kiểm soát thiệt hại’ ngay sáng sớm nay, trước cả khi bài báo được đăng.”
Tôi nhìn anh ta, cân nhắc.
“Anh có sẵn sàng ghi âm lại, hoặc làm chứng về cuộc nói chuyện đó không, nếu cần thiết,” tôi hỏi thẳng.
Lâm Khải Trạch im lặng một lúc, rồi gật đầu, dứt khoát.
“Có,” anh ta nói. “Tôi đã chọn phe rồi, Tô Vãn. Từ đêm tôi nghe cô kể về Nam Phong, tôi biết mình không thể quay đầu lại nữa.”
Tôi nhìn anh ta, cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói đó.
“Cảm ơn anh,” tôi nói. “Nhưng từ giờ, anh cần cẩn thận hơn nữa. Nếu ba anh phát hiện anh đang đứng về phía tôi, hậu quả có thể rất nghiêm trọng.”
“Tôi biết,” anh ta nói, giọng trầm xuống. “Nhưng tôi thà đối mặt với hậu quả đó, còn hơn tiếp tục sống trong một gia đình xây dựng trên xương máu người khác.”
Buổi chiều hôm đó, tôi triệu tập cuộc họp khẩn với luật sư Hà Minh và đội pháp lý, chuẩn bị toàn bộ hồ sơ để phản bác cáo buộc, đồng thời âm thầm đẩy nhanh tiến độ thu thập bằng chứng còn lại.
Cuộc chiến giờ đây không còn diễn ra trong bóng tối nữa. Nó đã bước ra ánh sáng, và không còn đường lui cho bất kỳ ai.
