Chương 4
Cảm giác bất an của chị Trâm không phải vô cớ.
Ba ngày sau cuộc gặp ở kho lưu trữ, tôi nhận được cuộc gọi lúc nửa đêm từ luật sư Hà Minh, giọng ông gấp gáp khác thường.
“Tô Vãn, kho lưu trữ nơi cô gặp nhân chứng hôm trước, vừa bị đột nhập. Bảo vệ báo có người phá khóa vào kho, lục tung mấy kệ hồ sơ ở góc trong cùng.”
Tôi bật dậy khỏi giường, tim đập dồn dập.
“Báo cáo kiểm toán,” tôi hỏi, “còn không.”
“Chị Trâm nói bản gốc chị vẫn giữ ở nhà, chỉ mang bản photo đến kho hôm đó,” ông Hà Minh nói. “Nhưng cô ấy đang rất hoảng loạn, sợ họ tìm ra danh tính của cô ấy.”
Tôi gọi ngay cho Nam Phong. Anh nhấc máy sau hai hồi chuông, giọng cũng căng thẳng không kém.
“Anh vừa nghe tin,” anh nói. “Anh đang trên đường đến nhà chị Trâm, đưa chị và con chị đến chỗ an toàn tạm thời. Em đừng ra ngoài đêm nay, có thể họ đang theo dõi cả em.”
Tôi đứng giữa phòng khách, tay siết chặt điện thoại, cảm giác như đang đứng trên một lớp băng mỏng có thể vỡ bất cứ lúc nào.
Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng sớm hơn thường lệ, đầu óc vẫn còn nặng trĩu vì mất ngủ.
Lâm Khải Trạch đã ngồi sẵn trong phòng họp, trước mặt anh ta là một tách cà phê chưa động tới.
“Cô trông không ổn,” anh ta nói khi thấy tôi bước vào.
“Không có gì,” tôi đáp, ngồi xuống đối diện anh ta.
Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi đẩy một tờ giấy qua bàn.
“Tôi kiểm tra hệ thống an ninh nội bộ đêm qua,” anh ta nói. “Phát hiện có một khoản chi bất thường từ quỹ dự phòng của công ty, được duyệt trực tiếp bởi thư ký riêng của ba tôi, chuyển cho một nhóm dịch vụ bảo vệ tư nhân, ngay trong đêm qua.”
Tôi cầm tờ giấy lên, đọc lướt qua các con số.
“Anh nghĩ khoản này liên quan đến vụ đột nhập kho lưu trữ,” tôi hỏi.
“Tôi không dám khẳng định,” anh ta nói, giọng nặng nề, “nhưng thời điểm trùng hợp quá đáng ngờ. Tôi đã hỏi thư ký của ba tôi, cô ấy nói chỉ làm theo lệnh, không biết mục đích cụ thể.”
Tôi nhìn Lâm Khải Trạch, cố đánh giá xem anh ta đang thật sự đứng về phía tôi hay chỉ đang diễn một vở kịch tinh vi hơn.
“Anh có sẵn sàng cung cấp bằng chứng này một cách chính thức không,” tôi hỏi thẳng. “Kể cả khi điều đó có thể khiến ba anh bị điều tra.”
Anh ta im lặng rất lâu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.
“Tôi lớn lên trong ngôi nhà đó,” anh ta nói cuối cùng, giọng trầm xuống. “Tôi luôn nghĩ ba tôi là người nghiêm khắc nhưng công bằng. Nhưng mấy ngày nay, sau khi cô nhắc đến tên chú Nghĩa, tôi bắt đầu nhớ lại một vài chuyện cũ, những cuộc họp kín ba tôi không cho tôi và Tuấn tham gia, những lần ông đột ngột sa thải nhân viên lâu năm mà không giải thích lý do.”
Anh ta ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt có gì đó rất mệt mỏi.
“Tôi không muốn tin ba tôi là kẻ đứng sau cái chết của người khác,” anh ta nói. “Nhưng tôi cũng không muốn nhắm mắt làm ngơ nếu điều đó là sự thật. Cô cần gì, tôi sẽ cố gắng cung cấp, trong khả năng của tôi.”
Tôi gật đầu chậm rãi.
“Vậy hãy bắt đầu bằng cách giữ kín chuyện chúng ta vừa nói,” tôi nói. “Đừng để bất kỳ ai trong nhà anh biết anh đang nghi ngờ.”
Ngay lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Tin nhắn từ Nam Phong.
“Chị Trâm và con đã an toàn. Nhưng anh vừa phát hiện một điều quan trọng hơn. Tối nay gặp, gấp.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại, rồi nhìn sang Lâm Khải Trạch đang chờ phản ứng của tôi.
“Có chuyện gì à,” anh ta hỏi.
“Có,” tôi đáp, đứng dậy thu dọn giấy tờ. “Nhưng chưa phải lúc để anh biết hết. Từng bước một, Khải Trạch.”
Anh ta nhìn tôi, không phản đối, chỉ gật đầu, như đã học cách chấp nhận vị trí mới của mình trong ván cờ này, một quân cờ đang dần chọn phe.
Tối đó, tôi gặp Nam Phong tại một quán cà phê nhỏ, khuất trong con hẻm ít người qua lại.
Anh ngồi ở bàn trong cùng, trước mặt là laptop cũ và một tập tài liệu mới.
“Chị Trâm nhớ ra thêm một chi tiết,” anh nói ngay khi tôi ngồi xuống, không vòng vo. “Danh sách cổ đông danh nghĩa của hệ sinh thái Hưng Toàn không dừng lại ở công ty con năm đó. Nó còn mở rộng sang ít nhất bốn công ty vỏ bọc khác, được lập ra và giải thể liên tục trong suốt tám năm qua, mỗi lần một cái tên mới, một địa chỉ đăng ký mới.”
Tôi nhìn màn hình laptop anh xoay về phía tôi, một sơ đồ chằng chịt các mũi tên nối giữa các công ty.
“Mục đích của việc này là gì,” tôi hỏi, dù trong lòng đã lờ mờ hiểu.
“Rửa tiền, né thuế, và quan trọng nhất, che giấu quyền sở hữu thật sự đối với một số tài sản lớn,” Nam Phong giải thích. “Mỗi lần một công ty vỏ bọc sắp bị cơ quan chức năng chú ý, họ giải thể nó, chuyển tài sản sang công ty mới, dùng một lớp cổ đông danh nghĩa mới.”
“Và ba tôi chỉ là một trong số những cổ đông danh nghĩa đó,” tôi nói, giọng chát đắng.
“Đúng vậy. Nhưng có một điểm khác biệt quan trọng.” Nam Phong lật sang một trang khác. “Hầu hết các cổ đông danh nghĩa khác đều là người không có chuyên môn gì đặc biệt, được chọn vì họ dễ bị thao túng hoặc đã qua đời. Chú Nghĩa lại khác, chú có chuyên môn thẩm định cổ vật, có uy tín trong ngành. Việc mượn danh chú không chỉ để giấu tài sản, mà còn để hợp thức hóa giá trị của một số món hàng thật ra không có giá trị như khai báo.”
Tôi hiểu ra.
“Ba tôi vô tình trở thành lá chắn uy tín cho toàn bộ đường dây,” tôi nói. “Và khi có nguy cơ bị phát hiện, họ cần một người để đổ tội, và ai tốt hơn chính người từng là lá chắn đó.”
“Chính xác,” Nam Phong gật đầu, ánh mắt anh nặng trĩu. “Anh xin lỗi vì đã không tìm ra sớm hơn. Nếu anh nhanh hơn hai năm trước…”
“Đừng,” tôi ngắt lời anh, đặt tay lên tay anh trên bàn, một cử chỉ vô thức. “Anh đã mất hai năm sống như một cái bóng để tìm ra những điều này. Anh không nợ tôi lời xin lỗi nào cả.”
Anh nhìn tay tôi trên tay mình, rồi nhìn lên mắt tôi, có gì đó ấm áp thoáng qua trong ánh mắt mệt mỏi của anh.
Tôi rút tay lại, hơi ngượng, cố quay về chủ đề chính.
“Vậy bước tiếp theo là gì,” tôi hỏi.
“Chúng ta cần tìm ra công ty vỏ bọc hiện tại, cái đang hoạt động bây giờ,” Nam Phong nói. “Nếu mô hình này vẫn tiếp diễn, chắc chắn có một thực thể đang nắm giữ tài sản mà Lâm Chính Đông muốn giấu khỏi mắt cơ quan thuế và có thể cả gia đình ông ta.”
“Anh nghĩ có thể tìm ở đâu,” tôi hỏi.
Nam Phong nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc.
“Trong chính Khải Thịnh,” anh nói. “Bây giờ em là người có quyền truy cập hợp pháp vào toàn bộ hồ sơ nội bộ. Anh cần em tìm phòng lưu trữ pháp lý, tìm hợp đồng ủy quyền cổ phần, đặc biệt là những hợp đồng có điều khoản bảo mật đặc biệt, thường được ký trực tiếp bởi Lâm Chính Đông chứ không qua bộ phận pháp chế thông thường.”
Tôi gật đầu, ghi nhớ.
“Còn một việc nữa,” Nam Phong nói, giọng chần chừ. “Anh cần em cẩn thận với Lâm Khải Trạch.”
Tôi nhíu mày.
“Anh không tin anh ta,” tôi hỏi.
“Anh không nói là không tin,” Nam Phong đáp. “Nhưng anh ta là con trai của người đứng sau tất cả chuyện này. Dù anh ta có thật lòng muốn giúp em hay không, anh ta vẫn có thể bị lợi dụng, hoặc bị chính ba mình gây áp lực để quay lại chống em bất cứ lúc nào.”
Tôi nghĩ đến ánh mắt mệt mỏi, có phần chân thành của Lâm Khải Trạch sáng nay.
“Tôi sẽ cẩn thận,” tôi nói. “Nhưng tôi cũng cần người trong nội bộ. Đôi khi phải đặt cược.”
Nam Phong nhìn tôi thật lâu, rồi khẽ gật đầu, không phản đối thêm.
Chúng tôi ngồi lại quán cà phê thêm một giờ nữa, lên kế hoạch chi tiết cho những bước tiếp theo, trong khi bên ngoài, thành phố dần chìm vào màn đêm, mang theo những bí mật vẫn còn chưa được phơi bày.
Tuần tiếp theo, tôi bắt đầu âm thầm rà soát phòng lưu trữ pháp lý của Khải Thịnh, với lý do chính thức là kiểm toán nội bộ sau sáp nhập.
Trưởng phòng pháp lý, một người đàn ông trung niên tên Vũ, ban đầu tỏ ra khó chịu vì bị làm phiền, nhưng sau khi thấy quyền hạn của tôi rõ ràng trên giấy tờ, cũng đành hợp tác.
Tôi dành ba ngày liền, ở lại văn phòng đến tận khuya, lật từng hợp đồng, từng phụ lục, tìm kiếm điều Nam Phong đã dặn.
Đến tối ngày thứ ba, tôi tìm thấy nó, một tập hợp đồng ủy quyền cổ phần được đóng dấu “Bảo mật cấp cao”, ký trực tiếp bởi Lâm Chính Đông, liên quan đến một công ty tên Vĩnh Phát Đầu Tư.
Tôi gọi ngay cho Nam Phong, giọng gấp gáp.
“Tôi tìm thấy rồi,” tôi nói. “Vĩnh Phát Đầu Tư. Có vẻ là công ty vỏ bọc hiện tại.”
Nam Phong im lặng một lúc, rồi nói, giọng căng thẳng.
“Em đọc kỹ danh sách cổ đông của Vĩnh Phát chưa.”
Tôi lật lại trang phụ lục, chạy mắt qua từng cái tên. Và tôi khựng lại ở một dòng.
“Đường Nam Phong,” tôi đọc to, giọng run lên. “Anh đứng tên mười lăm phần trăm cổ phần của Vĩnh Phát Đầu Tư.”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Anh chưa từng biết chuyện này,” Nam Phong nói cuối cùng, giọng anh có gì đó lạnh toát. “Anh chưa từng ký bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến công ty đó.”
Tôi nhìn kỹ hơn vào ngày đăng ký cổ đông ghi trên hợp đồng.
“Ngày đăng ký,” tôi nói chậm, “là ba tháng sau ngày anh được cho là đã mất trong vụ tai nạn.”
Một khoảng lặng dài đến mức tôi tưởng cuộc gọi đã ngắt.
“Họ dùng danh tính của một người đã chết để đứng tên cổ phần,” Nam Phong nói, giọng nặng nề. “Đúng như mô hình họ từng dùng với chú Nghĩa. Chỉ khác là lần này họ nghĩ anh thật sự đã chết nên không cần lo tôi phản đối.”
Tôi ngồi thụp xuống ghế, đầu óc quay cuồng.
“Còn một điều nữa,” tôi nói, lật tiếp trang tài liệu, “có một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ đính kèm, người thụ hưởng là chính Vĩnh Phát Đầu Tư, giá trị hợp đồng hai mươi tỷ đồng, được kích hoạt chi trả ngay sau khi có giấy chứng tử của người được bảo hiểm.”
“Người được bảo hiểm là ai,” Nam Phong hỏi, dù giọng anh nghe như đã đoán được câu trả lời.
Tôi nhìn xuống dòng chữ in đậm ở đầu trang hợp đồng.
“Là anh,” tôi nói khẽ. “Đường Nam Phong.”
Tôi nghe tiếng anh hít một hơi thật sâu qua điện thoại.
“Vậy ra,” anh nói, giọng như tự nói với chính mình hơn là nói với tôi, “vụ tai nạn hai năm trước không chỉ để bịt miệng anh vì anh phát hiện ra chuyện của chú Nghĩa. Nó còn là một khoản đầu tư. Cái chết giả của anh, hoặc lẽ ra là cái chết thật, được thiết kế để mang lại hai mươi tỷ đồng tiền bảo hiểm cho chính công ty đang giấu tài sản của Lâm Chính Đông.”
Tôi cảm thấy buồn nôn.
Đây không còn là chuyện danh dự, không còn là chuyện trả thù cá nhân. Đây là một cỗ máy lạnh lùng, sẵn sàng biến cái chết của con người thành một dòng doanh thu trên sổ sách.
“Tại sao khoản bảo hiểm chưa được chi trả,” tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh. “Nếu công an và pháp y đã xác nhận anh tử vong, tại sao hợp đồng này vẫn còn nằm trong hồ sơ chưa tất toán.”
“Có thể vì họ đang cố tình giữ nó lại,” Nam Phong nói, “để tránh gây chú ý ngay lập tức, hoặc chờ thời điểm thuận lợi hơn để rút tiền ra mà không bị soi. Hoặc…”
Anh dừng lại.
“Hoặc là gì,” tôi hỏi.
“Hoặc là họ đã biết anh còn sống,” anh nói, giọng đanh lại. “Và đang chờ cơ hội để hoàn tất việc đó một lần nữa, lần này chắc chắn hơn.”
Tôi siết chặt điện thoại, nhìn ra cửa sổ văn phòng tối om, thành phố bên ngoài lấp lánh ánh đèn xa lạ.
“Anh phải cẩn thận hơn nữa,” tôi nói, giọng run lên vì lo lắng thật sự. “Đừng đi một mình bất cứ đâu nữa.”
“Anh sẽ cẩn thận,” anh nói, giọng dịu lại. “Nhưng em cũng vậy. Từ giờ, em đang đứng ngay giữa trung tâm của toàn bộ đường dây này. Đừng để một mình nếu không cần thiết.”
Tôi nhìn tập hợp đồng trong tay, cảm thấy nó nặng như một hòn đá.
Mảnh ghép cuối cùng đã lộ diện, và nó tàn nhẫn hơn tất cả những gì tôi từng tưởng tượng.
