Chương 3

  1. Home
  2. Nụ Cười Của Người Mua
  3. Chương 3
Prev
Next

Sáng thứ hai, tôi bước vào phòng họp lớn của Khải Thịnh trong vai trò mới, chủ tịch hội đồng quản trị đại diện tập đoàn Mộc Nguyên.

Mười hai gương mặt nhìn tôi, phần lớn là ngỡ ngàng, vài người là hoài nghi lộ liễu.

Lâm Khải Trạch ngồi ở vị trí thứ hai, không còn ở đầu bàn. Vị trí đó bây giờ là của tôi.

“Chào mọi người,” tôi nói, đặt tập hồ sơ xuống bàn, giọng điềm tĩnh như đang thẩm định một món đồ cổ chứ không phải đứng trước cả ban lãnh đạo một tập đoàn. “Tôi biết sự thay đổi này đến bất ngờ. Tôi sẽ không nói dài dòng. Mộc Nguyên không có ý định phá vỡ cấu trúc hiện tại của Khải Thịnh trong ngắn hạn. Nhưng sẽ có một số điều chỉnh, bắt đầu từ hôm nay.”

Một người đàn ông lớn tuổi ở cuối bàn, tôi nhớ tên trong hồ sơ là ông Đặng, phó chủ tịch phụ trách tài chính, lên tiếng, giọng không giấu được sự khinh thường.

“Cô Tô Vãn, xin lỗi vì tôi nói thẳng. Cô từng làm ở phòng hành chính công ty này đúng không. Bây giờ cô ngồi đây với tư cách chủ mới. Tôi chỉ tò mò, cô có hiểu gì về vận hành một tập đoàn sản xuất hay không, hay chỉ đơn giản là có tiền.”

Không khí trong phòng lặng đi.

Tôi nhìn ông ta, không vội trả lời ngay.

“Ông Đặng,” tôi nói, “tôi từng làm phòng hành chính đúng sáu tháng, tám năm trước, khi tôi hai mươi ba tuổi và cần tiền trang trải học phí. Sau đó tôi rời đi. Trong tám năm đó tôi xây dựng và điều hành ba công ty nhỏ trước khi sáp nhập chúng vào Mộc Nguyên, tổng giá trị tài sản quản lý hiện tại của tập đoàn là con số ông có thể tự tra trong hồ sơ công khai. Tôi không cần chứng minh với ông tôi hiểu vận hành hay không. Tôi chỉ cần chứng minh bằng kết quả, và ông sẽ thấy trong quý tới.”

Ông Đặng im lặng, mặt hơi đỏ.

Lâm Khải Trạch, ngồi cạnh đó, không nói gì, nhưng tôi thấy khóe miệng anh ta khẽ động, như đang cố kìm một cảm xúc gì đó, có thể là ngạc nhiên, có thể là một thứ khác.

Cuộc họp tiếp tục với các báo cáo tài chính quý gần nhất. Tôi lắng nghe, ghi chú, thỉnh thoảng đặt câu hỏi sắc bén khiến vài người trong phòng bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khác.

Khi cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt ra về. Lâm Khải Trạch nán lại.

“Cô có thời gian không,” anh ta hỏi, giọng đã khác hẳn cái tông kẻ cả hôm thứ sáu.

Tôi gật đầu, ngồi lại bàn.

“Tôi muốn hỏi thẳng,” anh ta nói, ngồi xuống ghế đối diện. “Cô mua Khải Thịnh vì Tuấn, hay vì một lý do khác.”

“Tại sao anh nghĩ có lý do khác.”

“Vì cách cô nhìn tôi hôm thứ sáu,” anh ta nói chậm, “không giống ánh mắt của một người phụ nữ bị tổn thương muốn trả thù gia đình cũ. Nó giống ánh mắt của người đang tìm một thứ gì đó cụ thể hơn nhiều.”

Tôi hơi bất ngờ. Lâm Khải Trạch không ngốc như tôi từng nghĩ.

“Anh muốn tôi trả lời thật hay trả lời cho anh yên tâm,” tôi hỏi ngược lại.

“Thật.”

“Được. Tôi mua Khải Thịnh vì tám năm trước, ba tôi mất trong một vụ án mà tôi tin là bị dàn dựng. Và tôi có lý do để tin công ty này, hoặc gia đình đứng sau nó, có liên quan.”

Sắc mặt Lâm Khải Trạch thay đổi rõ rệt. Không phải giận dữ. Là bối rối, thậm chí có chút hoảng.

“Ba tôi liên quan đến cái chết của ba cô,” anh ta lặp lại, như đang thử phát âm một câu mà bản thân chưa từng nghĩ tới.

“Tôi chưa có bằng chứng đầy đủ,” tôi nói, quan sát kỹ phản ứng của anh ta. “Nhưng tôi sẽ tìm ra. Và tôi nghĩ anh nên biết trước, vì tôi không chắc anh có liên quan hay không.”

Anh ta ngồi thẳng lưng, hai tay đan vào nhau trên bàn, im lặng rất lâu.

“Tôi không biết gì về chuyện đó,” anh ta nói cuối cùng, giọng chậm rãi như đang tự thuyết phục chính mình. “Nhưng nếu là thật, tôi muốn biết.”

Tôi nhìn anh ta, cố đánh giá xem đây là một lời nói dối tinh vi hay một sự thật vụng về.

“Vì sao tôi phải tin anh,” tôi hỏi thẳng.

“Cô không cần tin,” anh ta đáp. “Nhưng cô vừa trở thành người nắm quyền cao nhất công ty này. Nếu cô muốn tìm sự thật, cô sẽ cần người hiểu rõ nội bộ Khải Thịnh hơn bất kỳ ai. Tôi đang đề nghị là người đó.”

Tôi không trả lời ngay. Tôi đứng dậy, thu tập hồ sơ vào cặp.

“Tôi sẽ nghĩ về đề nghị của anh,” tôi nói. “Nhưng trước tiên, anh nợ tôi một câu trả lời khác. Ba tôi tên Tô Chính Nghĩa. Anh có nhớ cái tên đó không.”

Lâm Khải Trạch nhìn tôi, đôi mắt anh ta thoáng một tia gì đó rất khó gọi tên, có thể là ký ức đang cố hiện về.

“Nghe quen,” anh ta nói khẽ. “Nhưng tôi không nhớ rõ tại sao.”

Tôi gật đầu, không nói thêm, bước ra khỏi phòng họp.

Sau lưng tôi, tôi biết Lâm Khải Trạch vẫn ngồi đó rất lâu, có lẽ đang cố lục lại một ký ức mà chính gia đình anh ta đã cố gắng chôn giấu suốt sáu năm.

Ba ngày sau cuộc họp đầu tiên, Lâm Tuấn xuất hiện trước cửa văn phòng riêng của tôi mà không báo trước.

Anh ta gầy hơn tôi nhớ, mắt có quầng thâm, và ngay khi bước vào đã khép cửa lại sau lưng.

“Em định làm gì,” anh ta hỏi thẳng, không chào hỏi. “Mua cả công ty chỉ để trả thù anh trai tôi vì chuyện của chúng ta sao. Em quá đáng rồi, Tô Vãn.”

Tôi ngồi sau bàn làm việc, không đứng dậy, không mời anh ta ngồi.

“Anh nghĩ tôi làm chuyện lớn thế này chỉ vì anh,” tôi hỏi, giọng lạnh. “Tuấn, anh cao ước bản thân quá rồi.”

Anh ta khựng lại, có vẻ không ngờ tôi trả lời như vậy.

“Vậy vì cái gì,” anh ta hỏi.

Tôi nhìn anh ta thật lâu. Người đàn ông này từng là người tôi định gắn bó cả đời, người tôi từng tin tưởng đến mức ký tên chung vào một hợp đồng mua nhà, rồi bị bỏ lại một mình gánh khoản nợ khi anh ta lặng lẽ rút tên.

“Anh còn nhớ ba tôi không,” tôi hỏi.

Câu hỏi khiến Tuấn sững người. Chỉ một khoảnh khắc, nhưng đủ để tôi nhìn thấy.

“Nhớ chứ,” anh ta nói, giọng chậm lại. “Sao tự nhiên em nhắc đến chú.”

“Vì tôi vừa biết được, việc anh rời bỏ tôi ba năm trước, đúng ba tháng sau khi ba tôi mất, không phải vì anh hết yêu tôi. Đúng không.”

Sắc mặt Tuấn trắng bệch.

“Em nói gì vậy,” anh ta cố gượng cười, nhưng nụ cười không tới được mắt. “Anh chỉ là, lúc đó anh còn trẻ, sợ trách nhiệm…”

“Đừng nói dối tôi nữa, Tuấn.” Tôi đứng dậy, đi vòng qua bàn, đứng đối diện anh ta. “Ba tôi ký giấy chứng nhận cho một lô cổ vật của công ty Hưng Toàn. Nửa số đó bị tráo hàng giả sau khi ông giao. Dòng tiền của Hưng Toàn dẫn về gia đình anh. Và ngay khi tôi trở thành con gái của kẻ bị đổ tội, anh biến mất khỏi đời tôi trong vòng một tuần. Anh nói cho tôi nghe, đó có phải trùng hợp không.”

Tuấn lùi lại một bước, tựa vào cửa, mặt tái nhợt.

“Anh không biết chi tiết,” anh ta nói, giọng run. “Anh chỉ được ba dặn, phải cắt đứt liên lạc với em ngay lập tức, nói là vì lý do gia đình không môn đăng hộ đối. Anh không hỏi tại sao. Anh sợ ba.”

“Anh sợ ba đến mức bỏ rơi người anh nói là yêu, mà không một lời giải thích,” tôi nói, giọng đầy khinh bỉ. “Anh có biết lúc đó tôi vừa mất ba, vừa mất anh, cùng một lúc không.”

Tuấn cúi đầu, không dám nhìn tôi.

“Anh xin lỗi,” anh ta nói khẽ. “Nhưng anh thật sự không biết chuyện của chú Nghĩa nghiêm trọng đến vậy. Anh tưởng đó chỉ là một vụ tranh chấp thương mại bình thường.”

“Vậy bây giờ anh biết rồi,” tôi nói. “Anh định làm gì.”

Anh ta ngẩng lên nhìn tôi, trong mắt có sự sợ hãi thật sự.

“Nếu ba thật sự đứng sau chuyện của chú Nghĩa,” anh ta nói, giọng nhỏ dần, “thì việc em mua lại công ty này, việc em đào sâu vào chuyện cũ, rất nguy hiểm, Tô Vãn. Ba anh không phải người dễ đối phó. Người từng cản đường ông đều không có kết cục tốt.”

Tôi nghĩ đến Nam Phong, đến hai năm anh phải sống dưới một danh tính giả, đến chiếc xe cháy rụi với thi thể của một người xa lạ.

“Tôi biết,” tôi nói. “Nhưng tôi không định dừng lại.”

Tuấn nhìn tôi, rồi thở dài, có vẻ như buông xuôi một điều gì đó.

“Anh không thể giúp em chống lại ba,” anh ta nói. “Nhưng anh cũng sẽ không cản em. Chỉ mong em cẩn thận.”

Anh ta quay người, mở cửa bước ra, không nhìn lại.

Tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh ta khuất sau hành lang, cảm giác kỳ lạ dâng lên trong ngực, không phải giận, cũng không hẳn là thương hại.

Là sự thất vọng, dành cho một người từng có cơ hội đứng về phía sự thật nhưng chọn im lặng.

Điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ Nam Phong. “Có tiến triển. Tối nay gặp được không, có người muốn nói chuyện với em.”

Tôi nhìn ra cửa sổ, thành phố buổi chiều nhuộm màu cam nhạt.

Tôi gõ lại, “Được. Ở đâu.”

Câu trả lời đến ngay sau đó, chỉ vỏn vẹn một dòng địa chỉ, một kho lưu trữ cũ ở ngoại ô, nơi tôi chưa từng nghe tên trước đây.

Kho lưu trữ nằm sâu trong một khu công nghiệp cũ, đèn đường thưa thớt, tường ngoài loang lổ rêu mốc.

Tôi xuống xe, kéo cao cổ áo khoác, bước vào theo hướng dẫn của Nam Phong qua tin nhắn.

Bên trong, ánh đèn vàng yếu ớt chiếu lên những kệ hồ sơ cũ kỹ. Nam Phong đứng cạnh một người phụ nữ trung niên, dáng gầy, tóc búi gọn, ánh mắt cảnh giác như một con thú quen bị săn đuổi.

“Đây là chị Đỗ Bảo Trâm,” Nam Phong giới thiệu. “Trước đây chị làm kế toán pháp y cho một công ty kiểm toán độc lập từng được thuê rà soát sổ sách của Hưng Toàn, ngay trước khi công ty đó giải thể.”

Chị Trâm nhìn tôi, gật đầu chào, giọng nhỏ nhưng chắc.

“Tôi biết chị là con gái chú Nghĩa,” chị nói. “Chú từng đối xử rất tử tế với tôi, hồi tôi mới vào nghề, chú dạy tôi cách đọc chứng từ cổ vật để đối chiếu giá trị khai báo. Khi vụ án của chú xảy ra, tôi không dám lên tiếng, vì lúc đó tôi vừa sinh con, sợ mất việc, sợ liên lụy.”

“Bây giờ chị dám lên tiếng chưa,” tôi hỏi thẳng, không phải để trách móc, mà để biết mình đang đứng ở đâu.

Chị Trâm nhìn Nam Phong, rồi nhìn lại tôi, hít một hơi dài.

“Con tôi giờ đã lớn,” chị nói. “Và tôi mang cảm giác nợ chú Nghĩa suốt sáu năm nay. Tôi sẽ nói những gì tôi biết.”

Chị dẫn chúng tôi đến một kệ hồ sơ ở góc trong cùng, kéo ra một hộp carton cũ, bụi phủ dày.

“Đây là bản sao báo cáo kiểm toán nội bộ tôi từng lập,” chị nói, mở hộp, lấy ra một tập giấy đã ngả vàng. “Chưa từng được công bố. Sếp tôi lúc đó nhận lệnh dừng điều tra giữa chừng, chỉ hai tuần sau khi tôi phát hiện điểm bất thường.”

Tôi cầm tập giấy, lật nhanh qua các trang, mắt dừng lại ở một bảng đối chiếu số liệu.

“Cái này là gì,” tôi hỏi, chỉ vào một cột số được đánh dấu đỏ.

“Đó là danh sách các cổ đông danh nghĩa của Hưng Toàn,” chị Trâm giải thích. “Tất cả đều là người không có năng lực tài chính thật sự để sở hữu cổ phần giá trị lớn như vậy, một số là người làm công ăn lương bình thường, một số… đã qua đời trước ngày đăng ký cổ đông.”

Tôi rùng mình.

“Đã qua đời trước ngày đăng ký,” tôi lặp lại. “Vậy nghĩa là danh tính của họ bị dùng trái phép để đứng tên.”

“Đúng vậy,” chị Trâm gật đầu. “Một chiêu thức phổ biến để giấu tài sản thật, dùng người đã mất hoặc người không đủ hiểu biết pháp lý để đứng tên cổ phần, sau đó âm thầm chuyển quyền kiểm soát qua các hợp đồng ủy quyền không công khai.”

Nam Phong lên tiếng, giọng trầm.

“Và trong danh sách đó,” anh nói, chỉ vào một dòng gần cuối trang, “có tên chú Nghĩa.”

Tôi nhìn xuống, tim đập thình thịch.

Đúng là tên cha tôi, Tô Chính Nghĩa, đứng tên sở hữu năm phần trăm cổ phần của một công ty con thuộc hệ sinh thái Hưng Toàn, một công ty mà tôi chưa từng nghe ông nhắc đến bao giờ.

“Ba tôi không biết gì về việc này,” tôi nói, giọng nghẹn lại. “Ông chỉ là người thẩm định cổ vật, không phải nhà đầu tư.”

“Đúng vậy,” chị Trâm nói nhẹ nhàng, như đang cố an ủi. “Rất có thể chữ ký của chú trên giấy đăng ký cổ đông đó cũng bị làm giả, giống như trên giấy chứng nhận cổ vật. Đây chính là điều khiến chú trở thành mục tiêu lý tưởng. Một người có kỹ năng ký tên, dấu, giấy tờ liên quan đến thẩm định, dễ dàng bị lợi dụng danh tính cho nhiều mục đích khác nhau.”

Tôi ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cũ kỹ trong góc kho, cố hít thở đều.

Ba tôi không chỉ là nạn nhân của một vụ vu oan đơn lẻ. Ông là một mắt xích bị lợi dụng trong một hệ thống rửa tiền và giấu tài sản tinh vi hơn nhiều những gì tôi từng tưởng tượng.

“Ai kiểm soát toàn bộ hệ sinh thái này,” tôi hỏi, dù đã đoán được câu trả lời.

Chị Trâm lật đến trang cuối cùng của báo cáo, chỉ vào một sơ đồ sở hữu chồng chéo, cuối cùng dẫn về một cái tên viết tắt.

“L.C.Đ,” chị đọc. “Tôi không dám ghi rõ tên đầy đủ trong báo cáo chính thức lúc đó, sợ bị phát hiện. Nhưng tôi tin chị hiểu đó là ai.”

Lâm Chính Đông.

Tôi nhìn tập giấy trong tay, cảm giác như đang cầm một quả bom hẹn giờ.

“Báo cáo này có đủ để làm bằng chứng pháp lý không,” tôi hỏi Nam Phong.

“Chưa đủ,” anh nói. “Đây chỉ là báo cáo nội bộ, chưa qua kiểm chứng độc lập, và chữ ký viết tắt không đủ để buộc tội trực tiếp Lâm Chính Đông. Nhưng đây là mảnh ghép quan trọng. Chúng ta cần thêm bằng chứng về đường đi của dòng tiền thực tế, và quan trọng nhất, cần một nhân chứng dám đứng ra làm chứng công khai.”

Tôi gấp tập giấy lại, ôm chặt vào ngực như ôm một phần di sản của cha mình.

“Vậy chúng ta sẽ tìm thêm,” tôi nói, giọng cứng cỏi trở lại. “Từng mảnh một, cho đến khi đủ để không ai có thể chối cãi.”

Ngoài trời, một tiếng còi xe xa xa vọng lại. Chị Trâm bất ngờ căng thẳng, nhìn ra phía cửa kho.

“Có ai theo dõi chị vào đây không,” chị hỏi, giọng gấp gáp.

Tôi lắc đầu, nhưng trong lòng chợt dấy lên một cảm giác bất an mơ hồ.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal