Chương 2
Mưa rơi trên vai anh, ướt sũng áo khoác đen, nhưng anh không di chuyển, cũng không tránh.
Đường Nam Phong.
Người từng là học trò của cha tôi, người từng dạy tôi cách phân biệt men rạn thật và men rạn giả bằng ánh đèn pin, người mà hai năm trước cả thành phố này đọc tin trên báo, “tai nạn xe trên cao tốc, nạn nhân tử vong tại chỗ.”
Tôi từng đứng trước bàn thờ trống của anh, không có quan tài, vì thi thể cháy không còn nhận dạng được, chỉ có tấm ảnh và bát hương.
Bây giờ anh đứng đây, cách tôi năm bước chân, tóc dính nước mưa, gương mặt gầy hơn tôi nhớ, nhưng vẫn là gương mặt đó.
“Tô Vãn,” anh gọi tên tôi, giọng khàn như lâu ngày không dùng đến, “anh xin lỗi vì để em thấy thế này.”
Tôi không bước tới. Chân tôi như dính xuống nền bê tông ướt.
“Anh là ma à,” tôi nói, cố giữ giọng bình thường, nhưng nghe chính mình cũng thấy run, “hay tôi vừa ký xong một hợp đồng lớn quá nên đầu óc có vấn đề.”
“Không phải ma.” Anh bước tới một bước. Tôi lùi lại một bước. Anh dừng lại ngay.
“Anh biết em cần thời gian. Nhưng anh không còn nhiều thời gian để cho em thời gian.” Anh nhìn quanh bãi đỗ xe, ánh mắt cảnh giác như đang kiểm tra ai theo dõi. “Mình nói chuyện được không, ở chỗ nào đó không phải ngoài trời.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
Hai năm trước, đám tang anh, tôi đứng cạnh mẹ anh, bà khóc đến ngất đi hai lần. Tôi đã nghĩ, nếu ngày đó tôi rủ anh đi cùng chuyến công tác, có lẽ anh không lái xe một mình đêm đó.
Hai năm, tôi mang theo cảm giác đó như mang một hòn đá trong ngực.
“Anh nợ tôi một lời giải thích dài hơn năm phút,” tôi nói, giọng cứng lại. “Nhưng không phải ở đây.”
Tôi đưa anh vào xe. Không phải xe riêng của tôi, mà xe của công ty, kính đen, tài xế là người tôi tin tưởng nhiều năm.
Trong xe, Nam Phong ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối, dáng ngồi của người quen bị theo dõi.
“Bắt đầu từ đâu cũng được,” tôi nói. “Nhưng bắt đầu bằng lý do anh còn sống trước.”
Anh nhìn ra cửa kính, nơi mưa vẽ thành từng vệt dài.
“Đêm đó anh không lái xe,” anh nói chậm. “Anh bị chặn đường, bị đánh, rồi bị nhét vào xe của một người khác, một người có ngoại hình gần giống anh, đã chết trước đó vì sốc thuốc. Người ta đốt xe. Người ta làm giả hiện trường.”
Tôi im lặng.
“Ai làm chuyện đó,” tôi hỏi, dù trong lòng đã có một cái tên lởn vởn.
“Anh chưa dám chắc trăm phần trăm,” Nam Phong nói, “nhưng mọi dấu vết đều dẫn về một hướng, hướng liên quan đến vụ án của chú Tô Chính Nghĩa năm đó.”
Tên cha tôi.
Ngực tôi nghẹn lại như có ai bóp chặt.
Cha tôi mất sáu năm trước, ngay sau khi bị buộc tội làm giả giấy chứng nhận cổ vật, gây thiệt hại cho đối tác hàng tỷ đồng. Ông không kịp ra tòa để tự bào chữa. Bác sĩ ghi nguyên nhân là nhồi máu cơ tim.
Tôi luôn nghĩ đó là do sốc, do nhục nhã, do một người đàn ông cả đời giữ chữ tín bỗng bị cả ngành gọi là kẻ lừa đảo.
Tôi chưa từng nghĩ có thể có một bàn tay khác đứng sau.
“Anh đang nói,” tôi hỏi, giọng khô khốc, “cái chết của ba tôi không đơn giản như vậy.”
Nam Phong quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh có gì đó vừa đau vừa quyết liệt.
“Anh đang nói, Tô Vãn, hai năm anh trốn dưới một cái tên khác, sống như một cái bóng, vì anh tìm ra bằng chứng rằng vụ án của chú không phải chỉ là gian lận thương mại. Đó là một phần của một kế hoạch lớn hơn nhiều, và chú chỉ là một trong số những người bị hy sinh.”
Xe dừng đèn đỏ. Tiếng mưa gõ trên nóc xe đều đều.
Tôi nhìn hai bàn tay mình, vẫn còn dính chút mực từ chữ ký sáng nay.
Ba năm tôi xây Mộc Nguyên, tôi nghĩ mình đang trả một món nợ tình cảm nhỏ, món nợ của một cô gái từng bị gia đình họ Lâm coi thường.
Hóa ra tôi mới chỉ chạm vào lớp vỏ ngoài cùng.
“Anh có bằng chứng gì,” tôi hỏi, giọng đã lấy lại được sự bình tĩnh nghề nghiệp, thứ tôi luyện được từ nhiều năm ngồi phân định đồ thật đồ giả.
“Có,” anh nói, “nhưng không đủ để đưa ra tòa ngay bây giờ. Đủ để anh phải trốn hai năm không dám liên lạc với ai anh quen. Đủ để họ nghĩ họ đã giết được anh.”
“Vậy tại sao hôm nay anh xuất hiện.”
Nam Phong nhìn tôi, và lần đầu tiên từ lúc gặp lại, giọng anh mềm đi.
“Vì sáng nay anh nghe tin Khải Thịnh đổi chủ. Anh biết chủ mới là ai. Và anh biết, nếu em bước sâu thêm vào công ty đó mà không có thông tin anh đang giữ, em sẽ đi vào đúng cái bẫy đã từng nuốt chửng chú Nghĩa.”
Đèn xanh. Xe lăn bánh tiếp.
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, thành phố nhòe đi trong mưa, và tôi biết, từ giây phút này, cuộc chiến tôi tưởng đã gần kết thúc mới chỉ vừa bắt đầu.
Tôi đưa Nam Phong về căn hộ riêng, nơi ngay cả luật sư Hà Minh cũng chỉ đến đúng hai lần trong ba năm qua.
Anh ngồi xuống ghế sofa, dáng vẫn còn cứng, như chưa quen với cảm giác an toàn.
“Kể từ đầu đi,” tôi nói, rót cho anh một cốc trà nóng. “Từ vụ án của ba tôi.”
Nam Phong hai tay ôm cốc trà, mắt nhìn xa xăm, như đang lật lại một cuốn sổ cũ trong đầu.
“Sáu năm trước, chú Nghĩa nhận thẩm định một lô cổ vật lớn cho một nhà đầu tư giấu mặt, thông qua một công ty trung gian tên Hưng Toàn,” anh kể. “Chú ký giấy chứng nhận cho gần hai mươi món đồ, đều là đồ thật, chú kiểm tra kỹ từng món. Nhưng khi lô hàng đến tay người mua cuối, một nửa số đó đã bị tráo thành đồ giả.”
“Và người ta đổ tội cho ba tôi,” tôi nói, giọng lạnh.
“Đúng vậy. Vì chữ ký của chú trên giấy chứng nhận. Không ai truy ra được ai đã tráo hàng sau khi chú giao, vì hồ sơ vận chuyển bị làm giả để cho thấy chú giao hàng cuối cùng, sau khi đã tráo xong.”
Tôi nhớ lại những ngày đó. Cha tôi ngồi trong phòng làm việc, không ăn, không ngủ, chỉ lật đi lật lại từng tờ giấy, lẩm bẩm “không đúng, không đúng, ta không ký như vậy.”
Lúc đó tôi hai mươi lăm tuổi, mới ra trường, không hiểu gì về luật, chỉ biết ôm ông mỗi đêm ông thức trắng.
“Ai đứng sau công ty Hưng Toàn,” tôi hỏi.
Nam Phong đặt cốc trà xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Trên giấy tờ là một người không ai biết, một cổ đông danh nghĩa được thuê đứng tên. Nhưng dòng tiền, Tô Vãn, dòng tiền cuối cùng đều chảy về một tài khoản liên kết với gia đình họ Lâm.”
Tôi ngồi lặng đi.
Tôi từng gặp Lâm Chính Đông, cha của Khải Trạch và Tuấn, đúng ba lần trong đời, mỗi lần đều trong những buổi tiệc gia đình khi tôi còn yêu Tuấn. Ông ta luôn cười, luôn nói năng nhã nhặn, luôn hỏi thăm công việc của cha tôi với vẻ quan tâm chân thành.
Tôi chưa từng nghĩ nụ cười đó có thể che giấu điều gì.
“Anh chắc chắn không,” tôi hỏi, cố giữ giọng không run.
“Anh có sao kê ngân hàng, có một phần nhật ký giao dịch nội bộ của Hưng Toàn,” Nam Phong nói. “Anh lấy được trước khi công ty đó giải thể đột ngột chỉ hai tháng sau khi chú Nghĩa mất. Nhưng chưa đủ để chứng minh Lâm Chính Đông trực tiếp ra lệnh. Đó là lý do anh cần thêm hai năm.”
“Và trong hai năm đó anh tìm được gì thêm.”
Anh im lặng một lúc lâu, rồi nói, giọng nặng nề hơn.
“Anh tìm ra rằng vụ của chú không phải là duy nhất. Có ít nhất ba trường hợp khác, những đối tác nhỏ, những người từng đứng tên hộ tài sản cho Lâm Chính Đông trong các thương vụ mờ ám, sau đó đều gặp tai họa, phá sản, tai nạn, hoặc biến mất khỏi thành phố. Chú Nghĩa không phải nạn nhân đầu tiên.”
Tôi siết chặt tay trên đầu gối.
“Vậy Tuấn có biết không,” tôi hỏi, giọng khẽ đến mức chính tôi cũng bất ngờ vì mình vẫn còn quan tâm câu trả lời.
“Anh không chắc Tuấn biết toàn bộ,” Nam Phong nói, “nhưng anh biết chắc một điều. Việc Tuấn rút tên khỏi hợp đồng mua chung căn hộ với em, đúng thời điểm ba em vừa qua đời được ba tháng, không phải trùng hợp. Gia đình đó cắt đứt liên hệ với em rất nhanh và rất dứt khoát ngay sau khi biết em là con gái người từng ký giấy chứng nhận cho lô hàng đó.”
Tôi nhắm mắt lại.
Ba năm nay tôi vẫn nghĩ Tuấn bỏ tôi vì anh ta là kẻ hèn nhát, sợ trách nhiệm, sợ ràng buộc.
Hóa ra có lẽ anh ta chỉ đang làm theo lệnh, cắt bỏ một mối quan hệ có thể trở thành rủi ro cho gia đình.
“Vậy bây giờ,” tôi mở mắt, nhìn thẳng vào Nam Phong, “anh cần gì ở tôi.”
“Anh cần một người có quyền lực hợp pháp để tiếp cận sâu vào nội bộ Khải Thịnh,” anh nói. “Anh không thể làm điều đó với thân phận một người đã chết. Nhưng em vừa mua lại toàn bộ cổ phần điều hành công ty đó sáng nay.”
Tôi hiểu ra.
Cả buổi sáng tôi nghĩ mình đang khép lại một chương cũ. Hóa ra tôi vừa mở ra cánh cửa dẫn vào phần tối nhất của câu chuyện.
“Được,” tôi nói, giọng dứt khoát. “Nhưng từ giờ, anh không được biến mất lần nữa mà không nói với tôi một lời.”
Nam Phong nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên, nét cười đầu tiên tôi thấy từ khi anh xuất hiện lại trong đời tôi.
“Anh hứa.”
