Chương 1
Ba tiếng trước khi Lâm Khải Trạch đuổi tôi khỏi công ty, tôi đã ký tên vào bản hợp đồng mua lại tập đoàn của anh ta.
Mực chưa khô hẳn.
Tôi tên Tô Vãn, ba mươi mốt tuổi, nghề nghiệp trên danh thiếp ghi là “chuyên gia thẩm định và phục chế cổ vật tự do.” Nghe có vẻ lãng mạn. Thực ra là tôi ngồi một mình trong xưởng nhỏ, dán từng mảnh gốm vỡ, đọc từng vết nứt trên đồ sứ cũ như đọc lịch sử của người chết.
Ít ai biết rằng nghề đó nuôi được tôi mua cổ phần của ba công ty khác nhau trong vòng năm năm.
Lâm Khải Trạch thì không biết điều đó. Anh ta chỉ biết tôi là “Tô Vãn, cựu nhân viên phòng hành chính, người yêu cũ của em trai anh ta.”
Câu chuyện cũ. Tôi không muốn kể lại.
Chỉ cần biết rằng năm ngoái, tập đoàn Khải Thịnh của nhà họ Lâm bắt đầu xuất hiện trên bàn của quỹ đầu tư tôi liên kết. Họ cần vốn, cần đối tác, cần ai đó tin vào họ khi thị trường quay lưng.
Tôi không cố tình. Nhưng tôi cũng không từ chối.
Buổi ký kết sáng nay diễn ra ở một căn phòng họp kín tại quận Ba, phía bên kia thành phố so với trụ sở Khải Thịnh. Đại diện phía tôi là luật sư Hà Minh, người duy nhất biết tên thật của bên mua. Lâm Khải Trạch ngồi đối diện, bắt tay, cười, ký tên, mà không nhìn kỹ mặt người đứng sau luật sư Hà Minh.
Tôi đứng ở góc phòng, uống trà, mặc áo khoác xám, tóc búi thấp.
Anh ta nhìn qua tôi như nhìn qua cái bình hoa trên kệ.
Ba tiếng sau, tôi đến văn phòng Khải Thịnh để giải quyết một việc riêng tồn đọng từ năm ngoái, giấy tờ liên quan đến căn hộ mà tôi từng đăng ký mua chung với người yêu cũ của mình.
Tôi không ngờ lại đúng lúc phòng họp toàn công ty vừa kết thúc.
Lâm Khải Trạch nhìn thấy tôi từ đầu hành lang.
Giây tiếp theo, anh ta mở miệng trước toàn bộ nhân viên còn chưa kịp giải tán, giọng vừa đủ để cả tầng nghe thấy.
“Tô Vãn. Tôi không biết em vào đây bằng cách nào. Nhưng đây không phải chỗ của em nữa.”
Xung quanh lặng đi.
Ai đó ho khan một tiếng.
Tôi đứng yên, tay vẫn cầm cái phong bì giấy tờ nhà đất. Không vội. Không giải thích.
Lâm Khải Trạch bước lại gần hơn, giọng xuống thấp nhưng không mềm.
“Em đến đây vì Tuấn phải không. Anh nói thẳng, chuyện giữa hai đứa đã xong. Khải Thịnh cũng không có nghĩa vụ gì với em. Em hiểu không?”
Tuấn là em trai anh ta. Cũng là người ba năm trước rút tên khỏi hợp đồng mua chung căn hộ mà không báo tôi một chữ.
Tôi hiểu hết. Tôi hiểu từ lâu rồi.
Nhưng tôi vẫn im lặng, vì tôi đang nghĩ đến một chi tiết khác.
Buổi sáng, khi tôi đứng ở góc phòng họp và nhìn Lâm Khải Trạch ký tên lên bản hợp đồng chuyển nhượng, nét chữ của anh ta rất vững. Không run. Không do dự.
Người ta thường ký như vậy khi họ nghĩ mình vừa thoát được điều gì đó.
Tôi tự hỏi, lúc này anh ta có còn thấy mình đang thoát không.
“Anh Khải Trạch,” tôi lên tiếng, lần đầu tiên kể từ khi bước vào hành lang, “tôi đến để lấy xác nhận thanh lý hợp đồng căn hộ B-07 block C. Phòng pháp lý của anh giữ bản gốc từ tháng Chín năm ngoái. Tôi chỉ cần chữ ký xác nhận.”
Anh ta chớp mắt.
“Vậy thôi. Xong việc là tôi đi.”
Giọng tôi bình thản đến mức một vài nhân viên gần đó bắt đầu nhìn nhau.
Lâm Khải Trạch không nói gì thêm ngay. Anh ta nhìn tôi, lần này nhìn thật sự, không phải nhìn qua như nhìn qua cái bình hoa.
Và tôi thấy, chính xác vào giây đó, có gì đó trong mắt anh ta bắt đầu lạc nhịp.
Có lẽ anh ta vừa nhớ ra giọng nói này. Người đứng sau luật sư Hà Minh sáng nay, áo khoác xám, tóc búi thấp, uống trà mà không nói một câu.
Nhưng anh ta chưa chắc.
Và tôi không có ý định giúp anh ta chắc hơn, không phải hôm nay.
Phòng pháp lý mang ra bản hợp đồng sau bảy phút.
Một nhân viên trẻ, tay hơi run, đặt lên bàn lễ tân. Cô bé nhìn tôi rồi nhìn Lâm Khải Trạch, rõ ràng không hiểu mình đang đứng giữa cái gì.
Tôi ký. Gọn. Không nhìn xung quanh.
Lâm Khải Trạch vẫn đứng đó. Anh ta chưa đi. Điều đó nói lên nhiều thứ hơn anh ta muốn.
“Tô Vãn.”
Tôi ngẩng đầu.
“Sáng nay ở phòng họp…” Anh ta dừng lại, lần đầu tiên tôi thấy Lâm Khải Trạch không tìm được câu tiếp theo. “Người đứng cạnh luật sư Hà Minh là em.”
Không phải câu hỏi.
Tôi cất bản hợp đồng vào phong bì, kéo khóa túi lại.
“Chúc mừng anh vừa nhớ ra.”
“Vậy nghĩa là… hợp đồng sáng nay…”
“Hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ cổ phần điều hành Khải Thịnh về tập đoàn Mộc Nguyên,” tôi nói, giọng không lên không xuống, “có hiệu lực từ chín giờ mười bảy phút sáng nay. Anh tự tay ký.”
Ai đó ở hành lang thở hắt ra.
Lâm Khải Trạch đứng im. Sắc mặt anh ta không trắng bệch như trong phim, chỉ chìm xuống, như người vừa nhận ra mình đã đứng sai vị trí suốt ba năm mà không hay.
Tôi nhìn anh ta một giây. Chỉ một giây thôi.
Không hả hê. Không cần.
Ba năm trước, khi Tuấn rút tên khỏi hợp đồng căn hộ mà không báo tôi, tôi mất sáu tháng tiền tiết kiệm và một lần tin người. Khoản đó tôi đã tự thanh toán xong, bằng cách của mình.
Hôm nay tôi đến chỉ để lấy chữ ký xác nhận. Thật sự vậy thôi.
“Anh không cần lo,” tôi nói thêm, lần này nhẹ hơn, “Mộc Nguyên không có kế hoạch thay ban lãnh đạo trong quý này. Anh vẫn có ghế, vẫn có lương. Chỉ là không còn là chủ nữa.”
Tôi quay người.
Bước ra cửa thang máy.
Và đúng lúc cửa thang sắp khép, tôi nghe tiếng Lâm Khải Trạch gọi lại, giọng lạ lắm, không còn cái tông kẻ trên quen thuộc.
“Em… có thể cho anh số để nói chuyện không.”
Tôi để cửa thang khép hẳn.
Tôi nhấn tầng một.
Bên ngoài, mưa bắt đầu lúc nào không hay. Thành phố nhìn qua kính thang máy trong vắt, ướt át, không có gì đặc biệt.
Điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ luật sư Hà Minh, “Ổn không?”
Tôi gõ lại hai chữ, “Ổn rồi.”
Rồi cất máy.
Ba năm. Không phải để trả thù. Không phải để nhìn mặt anh ta xanh lại. Tôi xây Mộc Nguyên vì tôi muốn có thứ gì đó không ai rút tên ra khỏi hợp đồng được nữa, kể cả tôi.
Hôm nay tôi lấy lại được điều đó.
Cửa thang mở. Sảnh tầng một sáng, lạnh, mùi đá hoa cương quen thuộc.
Tôi bước ra.
Phía sau lưng, tiếng thang máy đóng lại nhẹ như không.
Tôi tưởng mình đã tính hết mọi thứ, cho đến khi nhìn thấy người đàn ông đứng cạnh xe tôi dưới mưa, người mà tôi chắc chắn đã chết cách đây hai năm.
