Chương 6

  1. Home
  2. Người Vợ Đúng Chỗ
  3. Chương 6
Prev
Next

Văn phòng luật sư của tôi nằm trên tầng hai mươi, phòng họp kính nhìn ra toàn cảnh thành phố. Hai giờ chiều, nắng chiếu xiên qua cửa sổ, tạo thành những vệt sáng dài trên mặt bàn gỗ.

Tôi đến trước mười phút. Luật sư Hạnh — người đã làm việc với tôi từ vụ hợp đồng họ Tô-Lâm ba năm trước — ngồi cạnh tôi, hồ sơ đã sẵn sàng.

Hai giờ kém năm, Lâm lão gia đến. Một mình lúc đầu — rồi sau ông, Tuấn Khải dẫn Khả Kỳ vào. Cô ta mặc áo khoác rộng, tay đặt lên bụng theo phản xạ, mặt tái nhưng ánh mắt không còn vẻ hoảng loạn của hôm qua.

Không ai chào ai. Mọi người ngồi xuống.

“Tôi đoán,” Lâm lão gia mở lời, giọng đã lấy lại phần nào điềm tĩnh, “cô đã quyết định.”

“Chưa.” Tôi đặt chiếc USB lên bàn — lần thứ hai trong vòng chưa đầy hai mươi bốn giờ, nhưng lần này không phải để đe dọa. “Vì đây không phải quyết định của tôi.”

Tôi nhìn sang Khả Kỳ.

“Cô nói cô không muốn con mình thành công cụ của bất kỳ ai. Tôi đồng ý với cô. Vậy thì — quyết định hôm nay, cô là người đưa ra. Không phải tôi, không phải Tuấn Khải, không phải ông.” Tôi nhìn thẳng vào Lâm lão gia khi nói chữ cuối.

Phòng họp im lặng.

Khả Kỳ nhìn chiếc USB, rồi nhìn tôi, như không tin những gì mình vừa nghe.

“Em… em có thể chọn?”

“Cô có ba lựa chọn,” tôi nói, giọng đều, như đang trình bày một phương án kinh doanh — vì thực ra, đó cũng là một dạng thương lượng, chỉ là lần này không ai mất gì cả nếu làm đúng. “Một: mọi thứ giữ kín như hiện tại — Lâm lão gia tiếp tục hỗ trợ tài chính cho cô và đứa bé, không công khai danh tính, cô sống cuộc đời của mình, tách hoàn toàn khỏi họ Lâm. Hai: công khai sự thật — cô được công nhận là con gái của ông, có quyền lợi thừa kế hợp pháp, nhưng đồng nghĩa với một cơn bão truyền thông và pháp lý mà cô sẽ phải đối mặt cùng đứa bé. Ba—”

Tôi ngừng lại, nhìn cô ta.

“Ba: cô lấy USB này, và tôi không liên quan gì nữa. Cô tự quyết định làm gì với nó, vào lúc nào, theo cách nào. Đó là quyền của cô, vì đó là sự thật về cuộc đời cô.”

Lâm lão gia siết chặt tay trên đầu gối nhưng không nói gì.

Khả Kỳ nhìn chiếc USB rất lâu.

“Nếu em chọn phương án một,” cô ta hỏi, giọng run nhẹ, “con em sẽ không bao giờ biết ông ngoại của nó là ai?”

“Đó là cái giá của sự yên ổn,” tôi nói thật. “Không có lựa chọn nào hoàn hảo. Chỉ có lựa chọn cô có thể sống với nó.”

Cô ta quay sang nhìn Lâm lão gia — lần đầu tiên, không phải bằng con mắt của một người sợ hãi, mà là con mắt của một người đang nhìn thẳng vào kẻ đã quyết định cả cuộc đời mình từ trước khi cô ta sinh ra.

“Ông có biết,” cô ta nói, giọng chậm nhưng chắc, “hai mươi bảy năm, em không có một ngày nào được sống là chính mình? Em luôn là ‘con của ai đó’, ‘người được sắp đặt cho ai đó’. Ngay cả Tuấn Khải—” cô ta nhìn sang anh, ánh mắt có chút gì như xin lỗi, “—em cũng không thật sự yêu anh ấy theo cách một người nên yêu. Em chỉ… ở cạnh anh ấy, vì đó là việc em được giao.”

Tuấn Khải không nói gì. Mặt anh không có vẻ giận — chỉ có vẻ của người đang nghe một sự thật mà phần nào anh đã đoán được từ lâu, chỉ chưa bao giờ dám nghĩ tới.

“Em chọn,” Khả Kỳ nói, quay lại nhìn tôi, “phương án hai.”

Cả phòng họp im lặng.

“Cô chắc chắn chứ?” luật sư Hạnh hỏi, giọng thận trọng. “Phương án này có rất nhiều rủi ro pháp lý và xã hội—”

“Em biết.” Khả Kỳ ngắt lời, giọng vững hơn tôi tưởng. “Nhưng em không muốn con em lớn lên và một ngày phát hiện ra mẹ nó đã chọn giấu giếm để được yên ổn. Em đã sống cả đời với những bí mật người khác giữ vì ‘tốt cho em’. Em không muốn lặp lại điều đó.”

Cô ta nhìn Lâm lão gia.

“Ông không cần lo về tài sản. Em không đòi phần thừa kế nào. Em chỉ muốn—” giọng cô ta hơi nghẹn, “—em chỉ muốn được là con gái ông một cách đường hoàng. Dù chỉ trên giấy tờ. Dù ông không cần nhận em là con trước mặt ai.”

Lâm lão gia ngồi rất lâu không nói gì.

Rồi, lần đầu tiên trong suốt cuộc gặp, ông cúi đầu — không phải cúi chào, mà là cúi đầu của một người già nhận ra mình đã sai suốt nhiều thập kỷ và không còn cách nào sửa lại từ đầu.

“Được,” ông nói, giọng khàn. “Tôi sẽ công khai. Theo cách… đúng đắn nhất có thể.”


Cuộc họp kết thúc lúc bốn giờ.

Khi mọi người đứng dậy, Khả Kỳ đến gần tôi.

“Cảm ơn chị,” cô ta nói. “Vì đã cho em quyền chọn.”

“Tôi chỉ trả lại cho cô thứ vốn dĩ thuộc về cô,” tôi nói. “Không hơn.”

Cô ta gật đầu, rồi cùng Lâm lão gia ra khỏi phòng — hai người, lần đầu tiên, đi cạnh nhau không phải như chủ và người được ban ơn, mà như hai người đang bắt đầu học cách đối diện với nhau.

Tuấn Khải ở lại, đứng cạnh cửa sổ, nhìn ra thành phố.

“Em làm điều đúng,” anh nói, không quay lại.

“Em làm điều mà em nghĩ là công bằng.” Tôi thu dọn hồ sơ. “Đúng hay không, thời gian sẽ trả lời.”

Anh quay lại nhìn tôi.

“Còn chúng ta?”

Tôi nhìn đồng hồ trên tường.

Bốn giờ chiều, ngày hai mươi tư.

Còn đúng tám giờ nữa, hợp đồng của chúng tôi sẽ chính thức hết hạn.

“Chúng ta,” tôi nói, “còn tám giờ để nói chuyện đó. Nhưng không phải ở đây.”


Tôi đề nghị chúng tôi đi bộ.

Không phải vì lãng mạn — mà vì tôi cần không khí, và tôi nghĩ anh cũng vậy. Ba năm sống trong những căn phòng có máy lạnh, có thư ký, có lịch trình, chúng tôi chưa từng đi bộ cùng nhau quá năm phút.

Chúng tôi đi dọc bờ sông, nơi buổi chiều thành phố đổ bóng dài xuống mặt nước.

“Em còn nhớ ngày ký hợp đồng không?” anh hỏi, sau một lúc im lặng.

“Nhớ.”

“Anh không nhớ gì cả,” anh nói, giọng có chút tự giễu. “Anh nhớ mình đã ký, đã chụp ảnh, đã dự tiệc. Nhưng anh không nhớ mặt em lúc đó. Anh thậm chí không chắc anh có nhìn em không.”

“Anh không nhìn,” tôi nói thật. “Anh nhìn vào điện thoại suốt buổi tiệc.”

Anh bật cười — tiếng cười khô, nhưng là tiếng cười thật, không phải tiếng cười xã giao tôi từng nghe hàng trăm lần ba năm qua.

“Em ghi nhớ cả những thứ đó.”

“Em ghi nhớ mọi thứ,” tôi nói. “Đó là cách em sống sót.”

Chúng tôi đi tiếp một đoạn, không nói gì.

“Tô Uyên,” anh nói cuối cùng, dừng bước. “Anh không yêu cầu em ở lại vì cái USB, vì tài sản, vì bất cứ điều gì liên quan đến hợp đồng. Anh biết mình không có quyền yêu cầu điều đó sau ba năm như vậy.”

“Vậy anh đang nói gì?”

“Anh đang nói—” anh dừng lại, như đang chọn từ rất kỹ, “—nếu hợp đồng hết hạn vào tối nay, và em rời đi, đó là điều em xứng đáng có. Một sự bắt đầu mới, không ràng buộc, không nợ nần. Anh sẽ không ngăn em, không nài nỉ em, không làm bất cứ điều gì khiến em cảm thấy mình lại đang bị giữ lại vì nghĩa vụ.”

Tôi nhìn anh, chờ phần tiếp theo.

“Nhưng,” anh nói, “nếu — chỉ nếu — em muốn ở lại, không phải vì hợp đồng, không phải vì họ Lâm, không phải vì bất cứ thứ gì ngoài việc em muốn… anh muốn em biết là cánh cửa đó vẫn mở. Không có điều kiện. Không có thời hạn.”

Gió sông thổi qua, mang theo hơi ẩm và mùi nước.

Tôi nhìn ra dòng sông, nghĩ về câu hỏi mà tôi đã tránh không tự hỏi mình suốt ba ngày qua, kể từ cái khoảnh khắc anh bước vào phòng và nói “Khả Kỳ mang thai.”

Không phải câu hỏi “tôi có nên ở lại không.”

Mà là câu hỏi “tôi có muốn không.”

“Em cần thời gian,” tôi nói, thành thật. “Không phải vì em không biết câu trả lời. Mà vì ba năm qua, em đã quen với việc không có lựa chọn. Bây giờ em có một lựa chọn thật — và em cần chắc rằng bất cứ điều gì em quyết định, đó là vì em muốn, không phải vì em sợ một cuộc đời không có cấu trúc, không có vai diễn để đóng.”

Anh gật đầu, không tranh luận.

“Em cần bao lâu?”

Tôi nhìn đồng hồ. Sáu giờ chiều.

“Đến nửa đêm,” tôi nói. “Khi hợp đồng hết hạn chính thức. Sau đó, dù em quyết định gì, đó sẽ là quyết định của một người tự do — không phải của một người vợ trên giấy tờ.”

“Công bằng,” anh nói.

Chúng tôi đứng đó một lúc, không nói gì thêm, nhìn ánh đèn thành phố bắt đầu lên trên mặt nước.


Tôi dành sáu giờ còn lại một mình.

Tôi không về nhà họ Lâm. Tôi đến một nơi tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đến trong những ngày này — căn hộ cũ của tôi, từ trước khi kết hôn, vẫn được giữ nguyên vì tôi chưa bao giờ bán nó.

Bụi phủ nhẹ trên kệ sách. Ánh nắng cuối ngày chiếu qua khung cửa sổ tôi từng ngồi đọc sách mỗi tối, trước khi cuộc đời tôi trở thành một chuỗi lịch trình và vai diễn.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế cũ, nhìn ra ngoài.

Và tôi bắt đầu nghĩ — không phải về Tuấn Khải, không phải về họ Lâm, không phải về hợp đồng.

Mà về chính tôi.

Ba năm trước, tôi bước vào cuộc hôn nhân này như một con dấu — một phần của giao dịch giữa hai gia tộc. Tôi đã làm tốt vai diễn đó. Tôi đã sống sót. Tôi đã giữ được sự tỉnh táo của mình trong một môi trường được thiết kế để nghiền nát nó.

Nhưng “sống sót” và “sống” — đó là hai việc khác nhau.

Tôi nghĩ về tô cháo trước cửa phòng. Về cái nhìn của Tuấn Khải tối hôm trước — cái nhìn của một người lần đầu tiên thật sự thấy tôi. Về câu nói của anh bên bờ sông — không có điều kiện, không có thời hạn.

Tôi nghĩ về Khả Kỳ — người đã sống cả đời theo sự sắp đặt của người khác, và cuối cùng, lần đầu tiên, đã tự chọn cho mình một con đường, dù con đường đó khó khăn hơn.

Em không muốn lặp lại điều đó, cô ta đã nói.

Tôi cũng không muốn.

Nhưng câu hỏi không phải là liệu tôi có nên ở lại với Tuấn Khải hay không.

Câu hỏi là: nếu tôi ở lại, đó có phải vì tôi muốn anh — hay vì, sau ba năm sống trong một cấu trúc, tôi sợ phải đối mặt với một cuộc đời không có cấu trúc nào cả?

Tôi cần biết câu trả lời đó trước nửa đêm.

Không phải vì Tuấn Khải đang chờ.

Mà vì tôi đang chờ chính mình, từ rất lâu rồi.


Mười giờ tối, điện thoại tôi reo.

Số của bà Lâm.

Tôi nhấc máy.

“Con dâu,” bà nói — vẫn cái cách gọi đó, dù tôi không biết liệu sau tối nay nó còn đúng hay không. “Mẹ chỉ muốn nói một điều, rồi mẹ sẽ không làm phiền con nữa.”

“Mẹ nói đi.”

“Bất kể con quyết định gì tối nay,” bà nói, chậm, “con đã làm nhiều hơn bất kỳ ai trong nhà này từng làm trong suốt hai mươi bảy năm qua. Con đã chọn sự thật, khi mọi người khác — kể cả mẹ — chọn im lặng vì sợ.”

Bà ngừng lại.

“Mẹ không nói điều này để giữ con lại. Mẹ nói vì con xứng đáng được nghe nó, dù con đi hay ở.”

Tôi cảm thấy cổ họng mình hơi nghẹn — lần đầu tiên trong rất nhiều ngày.

“Cảm ơn mẹ,” tôi nói, giọng khẽ.

“Hai giờ nữa là nửa đêm,” bà nói. “Bất kể con chọn gì, mẹ tin con sẽ chọn đúng. Vì con luôn là người duy nhất trong nhà này biết lắng nghe chính mình.”

Bà cúp máy.

Tôi ngồi đó, nhìn đồng hồ.

Mười giờ. Hai giờ nữa.

Tôi đứng dậy, lấy áo khoác.

Có một nơi tôi cần đến trước khi hết hạn.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!