Chương 7 (Hoàn)

  1. Home
  2. Người Vợ Đúng Chỗ
  3. Chương 7 (Hoàn)
Prev
Novel Info

Tôi đến nhà họ Lâm lúc mười một giờ đêm.

Đèn phòng khách vẫn sáng — lần thứ ba trong bốn ngày tôi thấy cảnh này, nhưng lần này khác. Không có ai ngồi chờ với vẻ mặt phòng thủ hay toan tính. Tuấn Khải đứng ở ban công, nhìn ra khu vườn tối. Anh nghe tiếng cửa, quay lại.

“Em về rồi.”

“Em không về,” tôi nói. “Em đến.”

Anh hiểu sự khác biệt. Tôi thấy điều đó trong mắt anh.

Tôi bước ra ban công, đứng cạnh anh. Khu vườn họ Lâm về đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng và ánh đèn vàng từ những cột đèn rải dọc lối đi.

“Em đã nghĩ suốt sáu giờ qua,” tôi nói, không vòng vo. “Và em nhận ra câu hỏi em tự hỏi sai ngay từ đầu.”

“Sai như thế nào?”

“Em hỏi: em có muốn ở lại với anh không.” Tôi nhìn ra vườn. “Nhưng câu hỏi đúng là: em có muốn xây một thứ gì đó mới, với một người mà em vừa bắt đầu thật sự biết, không phải người em đã sống cùng ba năm trong một vai diễn?“

Anh im lặng, chờ.

“Người đàn ông đứng cạnh em bây giờ,” tôi nói, “không phải người đã bước vào phòng làm việc của em bốn ngày trước và nói ‘Khả Kỳ mang thai, em nhận nuôi đứa bé đi.’ Người đó — em không muốn ở cùng. Người đó, em đã chờ hết hạn hợp đồng để rời xa.”

“Còn người đang đứng đây?”

“Người đang đứng đây,” tôi quay sang nhìn anh, “là người đã nấu một tô cháo không ai yêu cầu. Là người đã hỏi em có ghét anh không, và thật sự muốn biết câu trả lời. Là người sẵn sàng đối mặt với sự thật về cha mình, dù sự thật đó có thể phá hủy tất cả những gì anh nghĩ mình biết về gia đình.”

Tôi hít một hơi.

“Em không biết người đó liệu có tồn tại lâu hơn cơn khủng hoảng này hay không. Có thể, khi mọi thứ ổn định lại, anh sẽ trở về là người cũ. Đó là rủi ro em không thể loại bỏ.”

“Vậy em quyết định thế nào?”

“Em quyết định,” tôi nói, chậm và rõ, “rằng em sẽ ở lại — không phải vì hợp đồng, vì hợp đồng sẽ hết hạn trong một giờ nữa và em sẽ để nó hết hạn đúng như vậy. Không gia hạn, không ký lại. Em ở lại như một người tự do, chọn bắt đầu lại từ đầu với anh — như hai người mới gặp, không có lịch sử ba năm đó đè lên giữa chúng ta.”

Tuấn Khải nhìn tôi, không nói gì trong vài giây.

“Em đang nói chúng ta cần… bắt đầu lại? Từ con số không?”

“Đúng vậy.” Tôi gật đầu. “Không hợp đồng, không nghĩa vụ, không tài sản họ Lâm hay họ Tô đứng giữa. Chỉ là — anh muốn tìm hiểu em không? Người thật, không phải vai diễn. Và em cũng muốn tìm hiểu anh — người đã nấu cháo, không phải người đã đặt tờ giấy lên bàn em bốn ngày trước.”

Một nụ cười chậm rãi xuất hiện trên mặt Tuấn Khải — không phải nụ cười xã giao tôi từng thấy ở hàng trăm bữa tiệc, mà là nụ cười của người vừa được trao một cơ hội anh không nghĩ mình xứng đáng.

“Anh đồng ý,” anh nói. “Nhưng có một điều kiện.”

“Điều kiện?”

“Lần này,” anh nói, “anh muốn tự mình hỏi em ra ngoài. Đúng cách. Không tờ giấy, không gia tộc, không ai sắp đặt.”

Tôi bật cười — tiếng cười thật, hiếm hoi.

“Được. Nhưng không phải đêm nay. Đêm nay—” tôi nhìn đồng hồ tay, gần nửa đêm, “—đêm nay chỉ là lúc một chương cũ kết thúc.”


Mười hai giờ kém một phút, chúng tôi đứng cạnh nhau ở ban công, không nói gì, chỉ nhìn ra khu vườn.

Đồng hồ trong nhà bắt đầu điểm chuông.

Một.

Hai.

…

Mười hai tiếng chuông.

Hợp đồng hôn nhân giữa Tô Uyên và Lâm Tuấn Khải, ký ba năm trước bởi hai gia tộc, chính thức hết hạn.

Không có pháo hoa. Không có tuyên bố. Chỉ có tiếng chuông đồng hồ tắt dần trong không khí đêm, và hai người đứng cạnh nhau trong im lặng — không còn là vợ chồng trên giấy tờ, nhưng đứng gần nhau hơn bất cứ lúc nào trong ba năm qua.

“Vậy là xong,” Tuấn Khải nói khẽ.

“Vậy là xong,” tôi đồng ý. “Và bắt đầu.”


Ba tháng sau.

Tôi đang ở văn phòng mới — không còn ở tòa nhà họ Lâm, mà là trụ sở công ty riêng tôi thành lập sau khi hợp đồng hết hạn, dùng chính dự án phía Bắc tôi đã tự đàm phán làm nền tảng. Họ Tô không cần họ Lâm. Và tôi cũng không cần phải chọn giữa hai cái họ đó nữa — tôi có cái của riêng mình.

Cửa phòng làm việc mở. Tuấn Khải bước vào, tay cầm hai ly cà phê.

“Cuộc họp với Minh Ký thế nào?” anh hỏi, đặt một ly trước mặt tôi.

“Ký xong rồi.” Tôi nhận ly cà phê — đúng loại tôi thích, không đường, nhiều sữa, anh nhớ từ lần đầu tiên anh hỏi tôi cách đây hai tháng và chưa từng quên. “Anh đến đây làm gì giữa giờ làm vậy?”

“Anh có tin.” Anh ngồi xuống đối diện, vẫn cái dáng ngồi thẳng quen thuộc, nhưng giờ có gì đó nhẹ nhõm hơn trước. “Khả Kỳ sinh rồi. Con gái. Mẹ tròn con vuông.”

“Vậy là tốt.” Tôi mỉm cười thật lòng. “Bố anh thế nào?”

“Ông đến bệnh viện từ sáng sớm. Mang hoa.” Tuấn Khải lắc đầu, vừa buồn cười vừa có chút gì đó như nhẹ lòng. “Lần đầu tiên trong đời anh thấy ông ấy lúng túng — đứng cầm bó hoa trước cửa phòng, không biết nên gọi Khả Kỳ là gì.”

“Cô ấy gọi ông ấy là gì?”

“‘Bố’,” Tuấn Khải nói. “Đơn giản vậy. Và ông ấy đứng đó, không nói được gì, chỉ gật đầu.”

Vụ việc của họ Lâm cuối cùng không trở thành cơn bão truyền thông như tôi từng lo. Lâm lão gia, với sự giúp đỡ của luật sư Hạnh, đã công khai theo cách nhẹ nhàng nhất có thể — một thông báo gia đình đơn giản, không họp báo, không phỏng vấn. Dư luận có xôn xao vài ngày, rồi lắng xuống, như mọi cơn bão nhỏ khác trong giới thượng lưu.

Cổ phiếu họ Lâm giảm nhẹ, rồi phục hồi. Hóa ra, sự thật — dù xấu đến đâu — vẫn ít gây tổn hại hơn là một bí mật bị phát hiện theo cách tệ hơn, vào thời điểm tệ hơn.

“Còn em,” Tuấn Khải nói, nhìn tôi qua ly cà phê. “Tối nay em rảnh không?”

“Có chuyện gì?”

“Anh đặt bàn ở nhà hàng cũ — nơi tổ chức tiệc cưới của chúng ta.” Anh nhìn tôi, ánh mắt có chút gì như bồn chồn, điều tôi chưa từng thấy ở anh trước đây. “Anh muốn… làm lại. Lần này đúng cách.”

Tôi nhìn anh, nhớ lại buổi tối ở ban công ba tháng trước.

Lần này anh muốn tự mình hỏi em ra ngoài.

“Anh chuẩn bị bao lâu rồi?” tôi hỏi, vừa buồn cười vừa cảm động.

“Hai tuần,” anh thừa nhận. “Anh muốn chắc chắn mọi thứ đúng.”

Tôi đứng dậy, đi vòng qua bàn, đứng trước anh.

“Em sẽ đi,” tôi nói. “Nhưng có một điều kiện.”

“Điều kiện?”

“Lần này,” tôi nói, mỉm cười, “anh phải tự đặt câu hỏi của riêng anh. Không phải hợp đồng hôn nhân hai gia tộc soạn sẵn. Câu hỏi của anh.”

Tuấn Khải đứng dậy, nhìn tôi — và lần đầu tiên kể từ khi tôi biết anh, tôi thấy anh thật sự hồi hộp.

“Anh đang luyện tập từ hai tuần nay,” anh nói. “Nhưng anh nghĩ… tối nay mới là lúc thích hợp.”

Ngoài cửa sổ văn phòng, thành phố buổi trưa nắng rực rỡ, xe cộ tấp nập dưới kia, cuộc sống tiếp diễn như mọi ngày khác.

Nhưng với tôi — người đã từng đếm từng ngày cho đến khi một hợp đồng kết thúc — hôm nay không phải một ngày để đếm.

Hôm nay, lần đầu tiên trong rất lâu, là một ngày để sống.

Prev
Novel Info
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!