Chương 4
Tôi không về nhà ngay.
Tôi lái xe đến một quán cà phê khác — nơi không ai biết tôi, ngồi một mình ở góc, đặt chiếc USB lên bàn, và mở laptop.
Bản ghi âm đầu tiên dài bốn mươi hai phút. Tôi nghe hết.
Giọng đàn ông trong file — trầm, chậm, từng chữ đều có trọng lượng của người đã quen ra lệnh cả đời — chính là Lâm lão gia. Cha của Tuấn Khải.
“Cô giữ đứa bé. Mang họ Lâm. Tôi sẽ lo cho cô và đứa nhỏ đến hết đời, không thiếu một đồng. Đổi lại, cô không bao giờ nói cho Tuấn Khải biết về cái USB này, và không bao giờ nói cho bất kỳ ai về thân phận thật của cô.”
“Thân phận của tôi?” — giọng Khả Kỳ, run nhẹ.
“Cô tưởng tôi nhận cô vào làm trợ lý cho Tuấn Khải là tình cờ? Hai mươi bảy năm trước tôi nợ mẹ cô một thứ. Đây là cách tôi trả — và cách tôi dùng.”
Tôi dừng file lại.
Ngồi yên một lúc, nhìn ra ngoài cửa kính — phố đêm, đèn xe chạy thành những vệt sáng dài.
Vậy là không chỉ Khả Kỳ là con ngoài giá thú của Lâm lão gia.
Mẹ của Khả Kỳ — cũng có liên quan đến ông ta.
Hai mươi bảy năm trước, một người đàn bà nào đó đã bị Lâm lão gia mắc nợ. Và bây giờ, con gái của bà ta đang mang trong bụng một đứa trẻ mà ông ta muốn dùng để chia nhỏ tài sản của con trai chính mình.
Tôi mở file thứ hai — bản kết quả ADN.
Tên người mẹ: Trần Mỹ Hà.
Tôi gõ tên đó vào điện thoại, tìm kiếm.
Không có gì nhiều — một bài báo cũ, mười năm trước, về một vụ tai nạn xe khiến một phụ nữ tên Trần Mỹ Hà tử vong, để lại một con gái mười tám tuổi.
Khả Kỳ.
Tôi gập laptop lại.
Có những thứ, một khi đã biết, không thể coi như chưa từng nghe.
Tôi về nhà lúc gần mười giờ.
Đèn phòng khách vẫn sáng. Lần này không phải Tuấn Khải ngồi đó — mà là Lâm lão gia.
Ông ngồi trên ghế sofa chính, dáng ngồi thẳng, hai tay đặt trên đầu gối — kiểu ngồi của người quen chiếm vị trí trung tâm trong mọi căn phòng ông bước vào. Tuấn Khải đứng cạnh cửa sổ, vai cứng, không nhìn ai.
“Tô Uyên.” Lâm lão gia mở lời trước, giọng ấm áp giả tạo quen thuộc. “Ngồi xuống đi. Bố có chuyện muốn nói với con.”
Tôi không ngồi.
“Có chuyện gì vậy bố?”
“Bố nghe nói con định kết thúc hợp đồng với Tuấn Khải.” Ông nhìn tôi, ánh mắt sắc dù miệng vẫn cười. “Bố nghĩ đây là lúc tất cả chúng ta nên ngồi lại, nói chuyện thẳng thắn. Như một gia đình.”
Như một gia đình.
Tôi gần như bật cười.
“Con đang nghe.”
“Khả Kỳ đang mang thai con của Tuấn Khải.” Ông nói, chậm, rõ — như đang đọc một điều đã được luyện tập kỹ. “Bố biết hai đứa các con không còn tình cảm gì, bố không trách. Nhưng dòng máu họ Lâm thì không thể để lạc ra ngoài. Bố muốn đề nghị—”
“Đứa bé không phải con của anh Khải.”
Phòng khách chết lặng.
Tuấn Khải quay đầu lại nhìn tôi — lần đầu tiên trong cả buổi tối, đôi mắt anh có gì đó vừa vỡ ra.
Lâm lão gia vẫn giữ nụ cười, nhưng tôi thấy bàn tay ông siết chặt lại trên đầu gối.
“Con nói gì vậy, Tô Uyên?” ông hỏi, giọng vẫn ấm, nhưng có một lớp băng mỏng phía dưới.
“Con nói,” tôi nhìn thẳng vào ông, “đứa bé trong bụng Khả Kỳ không phải con của Tuấn Khải. Và con cũng biết — Khả Kỳ là con gái của bố. Với một người phụ nữ tên Trần Mỹ Hà. Hai mươi bảy năm trước.”
Tiếng đồng hồ treo tường gõ một nhịp.
Tuấn Khải nhìn cha mình. Rồi nhìn tôi. Rồi lại nhìn cha mình.
“Bố.” Giọng anh khô khốc. “Cô ấy đang nói gì?”
Lâm lão gia không trả lời con trai. Ông nhìn tôi — lần này không còn nụ cười.
“Tô Uyên, con đang chơi một trò chơi rất nguy hiểm.”
“Con không chơi gì cả.” Tôi rút từ túi áo ra chiếc USB, đặt nó lên mặt bàn kính — tiếng cộc khô khan vang trong phòng khách im lặng. “Bố là người chơi trò chơi này. Hai mươi bảy năm. Con chỉ là người tình cờ được trao một bản sao của luật chơi.”
Tôi nhìn sang Tuấn Khải.
“Anh nên tự hỏi cha anh đã giấu anh bao nhiêu thứ, từ trước khi anh và tôi ký vào tờ hôn thú đó.”
Rồi tôi nhìn lại Lâm lão gia.
“Còn bố — bố muốn đứa bé mang họ Lâm để chia nhỏ tài sản của con trai bố, đúng không? Để khi bố chuyển tài sản ra ngoài, Tuấn Khải không còn đủ tiếng nói để phản đối.”
“Con biết gì mà nói.” Giọng ông lần đầu tiên gằn lại, mất đi vẻ điềm đạm.
“Con biết đủ.” Tôi cầm túi lên, quay người bước về phía cầu thang. “Và trong hai ngày tới — khi hợp đồng của con và Tuấn Khải hết hạn — con sẽ quyết định có để cái USB này đến tay ai.”
“Tô Uyên!” Lâm lão gia đứng dậy, giọng cao lên lần đầu tiên tôi từng nghe từ ông.
Tôi dừng lại ở chân cầu thang, không quay đầu.
“Bố nên ngồi xuống,” tôi nói, bình thản. “Và nghĩ kỹ xem — bố muốn con im lặng, hay muốn con công bằng. Vì con chỉ có thể chọn một trong hai, và con chưa quyết định.”
Tôi đi lên cầu thang.
Sau lưng, tôi nghe thấy tiếng Tuấn Khải hỏi cha mình, giọng run lên lần đầu tiên trong đời tôi từng nghe từ anh:
“Bố… Trần Mỹ Hà là ai?”
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng Lâm lão gia ngồi phịch xuống ghế sofa — tiếng một người vừa nhận ra cái USB nhỏ bé đó, trong tay một người mà ông luôn coi là không quan trọng, có thể thiêu rụi tất cả những gì ông xây dựng trong bốn mươi năm.
Tôi vào phòng, đóng cửa, dựa lưng vào đó.
Tim tôi đập nhanh hơn bình thường — không phải vì sợ.
Mà vì lần đầu tiên trong ba năm, tôi không còn là quân cờ.
Tôi là người cầm bàn cờ.
Còn một ngày nữa là hết hạn hợp đồng.
Và họ Lâm — cả gia tộc từng coi tôi như một điều khoản vô hình trong văn bản pháp lý — giờ đang ngồi dưới nhà, chờ xem tôi sẽ làm gì với thứ quyền lực mà chính họ vừa trao vào tay tôi.