Chương 2
Tôi gọi lại cho bà vào lúc mười giờ đêm, đứng ở hành lang khách sạn Thượng Hải, nhìn ra màn đêm lấp lánh ánh đèn thành phố xa lạ.
Bà nhấc máy sau tiếng đổ chuông đầu tiên — như thể bà đang chờ.
“Con dâu.” Giọng bà không có cái sắc lạnh thường ngày. Đó là điều đầu tiên khiến tôi chú ý. “Con đang ở đâu?”
“Thượng Hải, thưa mẹ. Công tác.”
Một khoảng lặng ngắn.
“Bao giờ con về?”
“Ngày mai chiều.”
“Về thẳng nhà mẹ. Đừng ghé chỗ nào khác trước.”
Tôi nhìn xuống bàn tay mình — những ngón tay vẫn bình thường, không run, không siết lại.
“Có chuyện gì vậy mẹ?”
“Có chuyện.” Bà ngừng lại. “Chuyện mà Tuấn Khải không được biết trước khi mẹ nói chuyện với con.”
Tôi đứng im một giây.
Hai mươi năm sống trên đời, ba năm làm dâu họ Lâm — tôi chưa bao giờ nghe bà Lâm nói một câu nào có mùi vị như vậy.
Mùi của một người sắp thú nhận điều gì đó.
“Vâng,” tôi nói. “Con sẽ về.”
Bà Lâm Trần Minh Nguyệt — sáu mươi mốt tuổi, tóc búi gọn, áo dài thêu tay, từng là người phụ nữ đáng sợ nhất trong giới thượng lưu thành phố này — ngồi ở phòng trà với hai bàn tay đặt lên đầu gối, trông như người đang cố giữ cho mình không sụp xuống.
Tôi ngồi đối diện với bà.
Trà đã nguội. Không ai rót thêm.
“Mẹ biết con và Tuấn Khải đang ở đâu rồi,” bà nói, không vòng vo. “Luật sư gửi thông báo, mẹ có người báo lại.”
“Vâng.”
“Con định đi thật?”
“Vâng.”
Bà nhìn tôi lâu — cái nhìn đó không phải trách móc, không phải van xin. Nó giống cái nhìn của một người đang cân nhắc xem nên đặt xuống cái gì đang cầm trên tay.
“Trần Khả Kỳ,” bà nói. “Con biết cô ta là ai không?”
Tôi giữ mặt bình thản.
“Người yêu cũ của anh Khải. Hiện tại là—”
“Là con ngoài giá thú của cha Tuấn Khải.” Bà nói phẳng lặng, như người đọc một tờ tin tức đã cũ. “Với một người đàn bà khác, từ hai mươi bảy năm trước.”
Phòng trà im lặng đến mức tôi nghe thấy tiếng gió đẩy cửa sổ kẽo kẹt bên ngoài.
Tôi ngồi yên.
Không phải vì tôi bàng hoàng — mà vì tôi đang nhanh chóng sắp xếp lại tất cả những mảnh ghép ba năm qua vào đúng vị trí của chúng.
Tại sao cha Lâm luôn tìm cách kéo Khả Kỳ vào các sự kiện gia đình.
Tại sao Tuấn Khải không bao giờ dứt khoát với cô ta dù tôi chưa một lần gây áp lực.
Tại sao đứa bé trong bụng Khả Kỳ — nếu là con của Tuấn Khải — sẽ mang hai dòng máu họ Lâm.
“Tuấn Khải biết không?” tôi hỏi.
“Không.” Giọng bà trở nên mệt mỏi theo cách tôi chưa từng nghe. “Không ai biết ngoài mẹ. Mẹ giữ chuyện này hai mươi bảy năm.”
“Tại sao bây giờ mẹ lại nói với con?”
Bà nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Vì nếu con đi, sẽ không còn ai đủ tỉnh táo để giữ cái này không nổ tung vào mặt cả nhà.” Bà dừng lại. “Tuấn Khải nó ngốc. Nó yêu người không nên yêu mà không biết. Nó sắp có một đứa con mang dòng máu loạn luân mà nó vẫn đang định đưa vào nhà họ Lâm.”
Lần đầu tiên trong cuộc gặp này, tôi cảm thấy có gì đó trong ngực mình dịch chuyển.
Không phải thương anh.
Mà là thương bà — người đàn bà ngồi trước mặt tôi, suốt hai mươi bảy năm gánh một bí mật đủ nặng để nghiền nát một người bình thường, và bây giờ đang đặt nó xuống trước một cô con dâu sắp rời đi.
“Mẹ muốn con làm gì?” tôi hỏi, giọng thật khẽ.
“Mẹ không muốn con làm gì cả.” Bà lắc đầu, chậm. “Mẹ chỉ muốn con biết. Trước khi con đi.” Bà ngừng lại lần nữa, rồi nói thêm, nhỏ đến mức tôi gần như không nghe thấy: “Vì con là người duy nhất trong cái nhà này mà mẹ tin.”
Tôi lái xe về lúc gần nửa đêm.
Đường vắng. Đèn đường vàng hắt bóng dài trên mặt nhựa ướt sau cơn mưa chiều.
Tôi không khóc.
Tôi không gọi cho ai.
Tôi chỉ đỗ xe ở ven đường, tắt máy, và ngồi trong bóng tối một mình — lần đầu tiên trong rất nhiều năm, không biết mình nên tiếp tục đếm ngày hay dừng lại.
Hợp đồng còn ba ngày.
Và tôi vừa nhận được một mảnh ghép mà không ai nhờ tôi tìm, từ người duy nhất trong họ Lâm chưa từng đối xử với tôi như một điều khoản trong văn bản.