Chương 7
Tôi không trả lời tin nhắn của Đường Vũ.
Thay vào đó, tôi gọi cho người đứng đầu bộ phận tình báo nội bộ của Bình Minh Holdings, một người từng làm trong ngành an ninh hàng không trước khi về với cha tôi.
“Kiểm tra giúp tôi, biệt thự trong tấm ảnh này.” Tôi gửi tấm ảnh Đường Vũ vừa gửi. “Chủ sở hữu, lịch sử mua bán, và đặc biệt, mức độ an ninh hiện tại.”
“Không liên hệ trực tiếp với người gửi ảnh chứ?” Anh ta hỏi lại, cẩn thận.
“Không.” Tôi đáp. “Đường Vũ đưa quân bài này ra, chắc chắn không phải vì tốt bụng. Tôi muốn biết, quân bài đó có thật, trước khi quyết định chơi hay không.”
***
Trong căn biệt thự giữa rừng thông, đêm đó, cô không uống viên thuốc màu trắng vẫn được mang đến mỗi tối sau bữa ăn.
Cô giấu nó dưới lưỡi, chờ người giúp việc rời đi, rồi nhổ ra, gói vào khăn giấy.
Đêm đó, cô không ngủ được như mọi khi.
Lần đầu tiên sau rất lâu, đầu cô không còn cảm giác mơ hồ, nặng trịch quen thuộc.
Và trong đầu cô, một hình ảnh hiện lên, rõ đến mức cô phải ngồi bật dậy.
Một buổi tối, năm năm trước. Tiếng nhạc, ánh đèn, một bữa tiệc.
Cô bước ra ngoài hành lang để nghe điện thoại, rồi có người gọi tên cô từ phía sau.
Một bàn tay đặt lên vai.
Rồi một miếng vải ẩm ướt, có mùi hóa chất, áp lên mũi cô.
Cô cố nhớ thêm, nhưng hình ảnh dừng lại ở đó, như một đoạn băng bị cắt.
Cô ngồi trong bóng tối, tim đập mạnh.
Đó không phải một vụ tai nạn.
***
Cùng lúc đó, trong văn phòng riêng, Trịnh Mộc Thần ngồi nghe báo cáo từ một người điều tra tư anh thuê kín, không qua bất kỳ kênh nội bộ tập đoàn nào.
“Biệt thự trong khu rừng thông, phía bắc thành phố, được mua lại năm năm trước bởi một công ty tên Tinh Hà Investment.” Người điều tra đặt tập hồ sơ lên bàn. “Tinh Hà Investment, qua ba lớp công ty trung gian, thuộc sở hữu của một quỹ đầu tư có liên hệ với tập đoàn Bách Gia.”
Trịnh Mộc Thần nhìn xuống tập hồ sơ, tay siết lại.
“Đường Vũ.” Anh nói, gần như chỉ để chính mình nghe. “Cùng một cái tên.”
Ba ngày sau, bộ phận tình báo của Bình Minh Holdings gửi báo cáo về cho tôi.
“Biệt thự là thật, chủ sở hữu đúng như nguồn tin cung cấp.” Người đứng đầu nói qua điện thoại. “Nhưng có một điểm lạ. Trong bốn mươi tám giờ qua, kể từ sau khi tin đính hôn được công bố, số lượng bảo vệ tại đó tăng gấp đôi.”
Tôi ngồi thẳng người lên.
“Họ đang lo.” Tôi nói chậm, từng chữ. “Nghĩa là, người trong đó, vẫn còn ở đó. Và họ sợ có ai đó sẽ tìm đến.”
***
Cùng ngày, tại bệnh viện, bà Lý có dấu hiệu tỉnh lại lần thứ hai, lâu hơn lần trước một chút.
Trịnh Mộc Thần nắm tay mẹ, cúi sát xuống.
“Mẹ, mẹ có nghe con không?”
Bà Lý mở mắt, nhìn anh, ánh mắt còn mờ nhưng đã có thần sắc hơn trước.
“Cái lắc…” Bà thì thào, giọng yếu. “Cái lắc bạc nó đeo… không phải của Vân. Mẹ chưa từng đưa cho nó cái lắc đó bao giờ…”
Bà nhắm mắt lại, thiếp đi, nhưng bác sĩ đứng cạnh gật đầu, ra hiệu, lần tỉnh này, các chỉ số sinh tồn ổn định hơn hẳn.
“Bà đang hồi phục, dù còn chậm.” Bác sĩ nói. “Có thể, sớm thôi, bà sẽ tỉnh hoàn toàn.”
Trịnh Mộc Thần ngồi lặng, siết tay mẹ, một quyết tâm dần hình thành rõ rệt trong mắt anh.
***
Trong căn biệt thự giữa rừng thông, cô tìm đến bà Tâm, người giúp việc lớn tuổi duy nhất đối xử với cô bằng sự ấm áp thật, không phải kiểu lễ độ máy móc của những người khác.
“Bà Tâm.” Cô nắm tay bà, giọng khẩn thiết, thấp đến mức chỉ hai người nghe được. “Con cần bà giúp một việc, chỉ một việc thôi.”
Cô đưa cho bà một mảnh giấy nhỏ, gấp làm tư, viết vội bằng nét chữ run rẩy.
“Gửi đến địa chỉ này, được không? Đó là nơi duy nhất con còn nhớ, từ khi con còn nhỏ.”
Bà Tâm nhìn địa chỉ, một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, nơi bà vú già từng nuôi Tống Vân từ bé.
Bà Tâm nhìn cô, gật đầu, giấu mảnh giấy vào trong áo.
“Cô gái này.” Bà thì thầm, mắt rưng rưng. “Năm năm nay, lần đầu tiên tôi thấy cô tỉnh táo như vậy.”
***
Tối đó, tại một văn phòng trên tầng cao, điện thoại của Đường Vũ rung lên, một tin nhắn cảnh báo từ hệ thống an ninh của biệt thự.
“Phát hiện thiết bị giám sát từ xa, hướng quan sát chính vào khu nhà phụ. Đồng thời, một thư tín vừa được chuyển ra ngoài qua nhân viên phục vụ, chưa xác định nội dung.”
Đường Vũ đọc tin, gương mặt dần lạnh lại.
Anh ta gọi cho ai đó, giọng ngắn gọn, dứt khoát.
“Chuyển cô ta đi. Ngay trong đêm nay. Đến địa điểm dự phòng.”
Rồi anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa.
“Lâm Hy.” Anh ta khẽ nói, gần như một lời khen. “Nhanh hơn tôi tưởng.”