Chương 7

  1. Home
  2. Người Vợ Bị Ruồng Bỏ
  3. Chương 7
Prev
Next

Tôi không trả lời tin nhắn của Đường Vũ.

 

Thay vào đó, tôi gọi cho người đứng đầu bộ phận tình báo nội bộ của Bình Minh Holdings, một người từng làm trong ngành an ninh hàng không trước khi về với cha tôi.

 

“Kiểm tra giúp tôi, biệt thự trong tấm ảnh này.” Tôi gửi tấm ảnh Đường Vũ vừa gửi. “Chủ sở hữu, lịch sử mua bán, và đặc biệt, mức độ an ninh hiện tại.”

 

“Không liên hệ trực tiếp với người gửi ảnh chứ?” Anh ta hỏi lại, cẩn thận.

 

“Không.” Tôi đáp. “Đường Vũ đưa quân bài này ra, chắc chắn không phải vì tốt bụng. Tôi muốn biết, quân bài đó có thật, trước khi quyết định chơi hay không.”

 

***

 

Trong căn biệt thự giữa rừng thông, đêm đó, cô không uống viên thuốc màu trắng vẫn được mang đến mỗi tối sau bữa ăn.

 

Cô giấu nó dưới lưỡi, chờ người giúp việc rời đi, rồi nhổ ra, gói vào khăn giấy.

 

Đêm đó, cô không ngủ được như mọi khi.

 

Lần đầu tiên sau rất lâu, đầu cô không còn cảm giác mơ hồ, nặng trịch quen thuộc.

 

Và trong đầu cô, một hình ảnh hiện lên, rõ đến mức cô phải ngồi bật dậy.

 

Một buổi tối, năm năm trước. Tiếng nhạc, ánh đèn, một bữa tiệc.

 

Cô bước ra ngoài hành lang để nghe điện thoại, rồi có người gọi tên cô từ phía sau.

 

Một bàn tay đặt lên vai.

 

Rồi một miếng vải ẩm ướt, có mùi hóa chất, áp lên mũi cô.

 

Cô cố nhớ thêm, nhưng hình ảnh dừng lại ở đó, như một đoạn băng bị cắt.

 

Cô ngồi trong bóng tối, tim đập mạnh.

 

Đó không phải một vụ tai nạn.

 

***

 

Cùng lúc đó, trong văn phòng riêng, Trịnh Mộc Thần ngồi nghe báo cáo từ một người điều tra tư anh thuê kín, không qua bất kỳ kênh nội bộ tập đoàn nào.

 

“Biệt thự trong khu rừng thông, phía bắc thành phố, được mua lại năm năm trước bởi một công ty tên Tinh Hà Investment.” Người điều tra đặt tập hồ sơ lên bàn. “Tinh Hà Investment, qua ba lớp công ty trung gian, thuộc sở hữu của một quỹ đầu tư có liên hệ với tập đoàn Bách Gia.”

 

Trịnh Mộc Thần nhìn xuống tập hồ sơ, tay siết lại.

 

“Đường Vũ.” Anh nói, gần như chỉ để chính mình nghe. “Cùng một cái tên.”

 

Ba ngày sau, bộ phận tình báo của Bình Minh Holdings gửi báo cáo về cho tôi.

 

“Biệt thự là thật, chủ sở hữu đúng như nguồn tin cung cấp.” Người đứng đầu nói qua điện thoại. “Nhưng có một điểm lạ. Trong bốn mươi tám giờ qua, kể từ sau khi tin đính hôn được công bố, số lượng bảo vệ tại đó tăng gấp đôi.”

 

Tôi ngồi thẳng người lên.

 

“Họ đang lo.” Tôi nói chậm, từng chữ. “Nghĩa là, người trong đó, vẫn còn ở đó. Và họ sợ có ai đó sẽ tìm đến.”

 

***

 

Cùng ngày, tại bệnh viện, bà Lý có dấu hiệu tỉnh lại lần thứ hai, lâu hơn lần trước một chút.

 

Trịnh Mộc Thần nắm tay mẹ, cúi sát xuống.

 

“Mẹ, mẹ có nghe con không?”

 

Bà Lý mở mắt, nhìn anh, ánh mắt còn mờ nhưng đã có thần sắc hơn trước.

 

“Cái lắc…” Bà thì thào, giọng yếu. “Cái lắc bạc nó đeo… không phải của Vân. Mẹ chưa từng đưa cho nó cái lắc đó bao giờ…”

 

Bà nhắm mắt lại, thiếp đi, nhưng bác sĩ đứng cạnh gật đầu, ra hiệu, lần tỉnh này, các chỉ số sinh tồn ổn định hơn hẳn.

 

“Bà đang hồi phục, dù còn chậm.” Bác sĩ nói. “Có thể, sớm thôi, bà sẽ tỉnh hoàn toàn.”

 

Trịnh Mộc Thần ngồi lặng, siết tay mẹ, một quyết tâm dần hình thành rõ rệt trong mắt anh.

 

***

 

Trong căn biệt thự giữa rừng thông, cô tìm đến bà Tâm, người giúp việc lớn tuổi duy nhất đối xử với cô bằng sự ấm áp thật, không phải kiểu lễ độ máy móc của những người khác.

 

“Bà Tâm.” Cô nắm tay bà, giọng khẩn thiết, thấp đến mức chỉ hai người nghe được. “Con cần bà giúp một việc, chỉ một việc thôi.”

 

Cô đưa cho bà một mảnh giấy nhỏ, gấp làm tư, viết vội bằng nét chữ run rẩy.

 

“Gửi đến địa chỉ này, được không? Đó là nơi duy nhất con còn nhớ, từ khi con còn nhỏ.”

 

Bà Tâm nhìn địa chỉ, một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, nơi bà vú già từng nuôi Tống Vân từ bé.

 

Bà Tâm nhìn cô, gật đầu, giấu mảnh giấy vào trong áo.

 

“Cô gái này.” Bà thì thầm, mắt rưng rưng. “Năm năm nay, lần đầu tiên tôi thấy cô tỉnh táo như vậy.”

 

***

 

Tối đó, tại một văn phòng trên tầng cao, điện thoại của Đường Vũ rung lên, một tin nhắn cảnh báo từ hệ thống an ninh của biệt thự.

 

“Phát hiện thiết bị giám sát từ xa, hướng quan sát chính vào khu nhà phụ. Đồng thời, một thư tín vừa được chuyển ra ngoài qua nhân viên phục vụ, chưa xác định nội dung.”

 

Đường Vũ đọc tin, gương mặt dần lạnh lại.

 

Anh ta gọi cho ai đó, giọng ngắn gọn, dứt khoát.

 

“Chuyển cô ta đi. Ngay trong đêm nay. Đến địa điểm dự phòng.”

 

Rồi anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa.

 

“Lâm Hy.” Anh ta khẽ nói, gần như một lời khen. “Nhanh hơn tôi tưởng.”

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!