Chương 6
Tối hôm sau, Trịnh Mộc Thần lại đứng trước cửa căn hộ của tôi.
Lần này, anh không nói về cổ phần, không nói về đứa trẻ.
“Anh xin lỗi vì đến đột ngột.” Anh nói, giọng mệt mỏi, vành mắt còn thâm vì mất ngủ. “Anh chỉ cần hỏi em một câu, rồi sẽ đi ngay.”
Tôi đứng ở cửa, không mời anh vào, nhưng cũng không đóng lại.
“Bách Gia.” Anh nhìn tôi. “Có ai từ Bách Gia tiếp cận em không, gần đây?”
Tôi nhìn anh một lúc, không trả lời ngay.
“Tại sao anh hỏi vậy?” Tôi hỏi ngược lại.
“Vì anh nghĩ.” Anh hít một hơi, như đang cố nói ra điều khó nói nhất trong đời. “Anh nghĩ, người đang sống trong nhà anh, không phải Tống Vân anh từng biết. Và người đứng sau việc mẹ anh ngã, có liên quan đến một cái tên. Đường Vũ.”
Tôi khẽ nhíu mày.
Cái tên đó, tôi đã nghe ba ngày trước, trong một nhà hàng riêng tư.
“Vào đi.” Tôi mở cửa rộng hơn, giọng vẫn lạnh. “Nhưng chỉ nói chuyện. Không có gì khác.”
***
Sau khi anh rời đi, tôi gọi Lâm Thành Đạt sang.
“Bách Gia đang chơi một ván hai mặt.” Tôi nói, vừa rót trà. “Một mặt, dùng Tống Vân giả để làm rối nội bộ tập đoàn Trịnh từ bên trong. Mặt khác, qua Đường Vũ, tiếp cận chúng ta, dụ liên minh từ bên ngoài.”
“Gọng kìm.” Lâm Thành Đạt gật đầu. “Vậy em định thế nào?”
“Không liên minh với Trịnh Mộc Thần.” Tôi nhìn ra cửa sổ. “Cũng không liên minh với Bách Gia.”
“Vậy là…”
“Để họ tự đánh nhau.” Tôi nhấp một ngụm trà. “Mình chỉ cần một việc.”
“Việc gì?”
“Tìm Tống Vân thật.” Tôi đặt cốc xuống. “Nếu cô ấy còn sống, cô ấy là người duy nhất có thể lật ngược toàn bộ bàn cờ này, mà không cần chúng ta phải ra mặt.”
***
Cùng đêm đó, trong một quán bar trên tầng cao, Tống Vân ngồi đối diện Đường Vũ, ngón tay gõ nhẹ lên thành cốc.
“Trịnh Mộc Thần bắt đầu nghi rồi.” Cô nói, không còn giọng dịu dàng thường thấy. “Hắn lạnh nhạt khác hẳn mấy ngày trước.”
“Vậy thì,” Đường Vũ nhấp một ngụm rượu, “phải làm cho mọi thứ không thể quay đầu, trước khi hắn kịp nghi ngờ thêm.”
“Ý anh là?”
“Một lễ đính hôn.” Anh ta mỉm cười. “Công khai. Trước truyền thông. Trước cả họ Trịnh, họ Lâm, và bất cứ ai còn nghi ngờ.”
Tống Vân khẽ cười, nâng cốc.
“Vậy thì, để xem, Trịnh Mộc Thần có dám từ chối một lễ đính hôn, ngay sau khi mẹ anh ta vừa ngã vì ‘quá lo cho hạnh phúc của con trai’, không.”
Hai ngày sau, một thông cáo bất ngờ được gửi đến báo chí, dưới danh nghĩa tập đoàn Trịnh.
“Lễ đính hôn giữa Chủ tịch Trịnh Mộc Thần và bà Tống Vân sẽ được tổ chức vào cuối tháng, theo nguyện vọng của bà Lý trước khi nhập viện.”
Trịnh Mộc Thần đọc được tin này, qua chính màn hình điện thoại của mình, không hề biết trước.
Anh tìm Tống Vân, cô chỉ nhẹ nhàng nói.
“Em xin lỗi vì tự ý quyết định. Nhưng anh nghĩ xem, nếu mẹ tỉnh lại, biết tin này, mẹ sẽ vui đến mức nào. Coi như… một động lực để mẹ mau khỏe lại.”
Lý do đó, ngay lúc này, anh không thể phản bác.
Vì nếu anh từ chối, trước truyền thông, trước cả gia tộc, anh sẽ là người con trai từ chối “nguyện vọng cuối cùng” của mẹ mình lúc bà đang giữa lằn ranh sinh tử.
Anh siết điện thoại trong tay, không nói gì.
***
Tôi đọc được tin đó qua bản tin sáng, khi đang ăn sáng cùng cha.
“Nhanh thật.” Cha tôi nhận xét, giọng bình thản. “Họ không cho Trịnh Mộc Thần thời gian để nghĩ.”
Tôi không trả lời, chỉ tiếp tục ăn.
Điện thoại tôi rung lên, một tin nhắn từ số lạ.
“Cô Lâm, có vẻ cô đang tìm một thứ. Tôi có thể giúp. Đổi lại, chỉ cần một cái gật đầu, cho một cuộc gặp khác. Đường Vũ.”
Kèm theo, là một tấm ảnh chụp từ xa.
Một ngôi biệt thự nhỏ, nằm giữa rừng thông, cách thành phố hơn trăm cây số.
Phía dưới ảnh, một dòng chữ ngắn.
“Nơi ‘người mất trí nhớ thật’ đang được… chăm sóc.”
Tôi nhìn tấm ảnh rất lâu.
Đường Vũ đang chơi cả hai mặt, dùng quân bài này để dụ tôi, giống như đã dùng Tống Vân giả để dụ Trịnh Mộc Thần.
Nhưng một quân bài, dù ai đưa ra, vẫn có thể bị người khác lật lại.
***
Trong căn biệt thự nhỏ giữa rừng thông, một người phụ nữ ngồi trước cửa sổ, nhìn ra hàng cây xanh thẫm, cổ tay trái lộ ra một vết sẹo nhỏ hình trăng lưỡi liềm.
Năm năm nay, cô được nói rằng mình đang “dưỡng bệnh”, trí nhớ chưa hồi phục hoàn toàn, chưa thể gặp gia đình vì sợ ảnh hưởng tâm lý.
Cô tin điều đó.
Đến sáng nay, khi người giúp việc vô tình để chiếc tivi trong phòng khách mở, cô đi ngang qua, và dừng lại.
Trên màn hình, một bản tin đang chạy.
“Lễ đính hôn giữa Chủ tịch Trịnh Mộc Thần và bà Tống Vân…”
Hình ảnh người phụ nữ trên màn hình, đứng cạnh Trịnh Mộc Thần, mặc một chiếc váy cô từng rất thích, đeo một chiếc lắc bạc cô chưa từng thấy bao giờ.
Khuôn mặt đó.
Là khuôn mặt của cô.
Cô đứng sững trước màn hình, tay run lên, lần đầu tiên trong năm năm, một câu hỏi bật ra trong đầu, rõ ràng đến mức không thể lờ đi.
“Vậy… tôi là ai?”