Chương 5
Hai ngày nằm viện, tôi gần như không gặp Trịnh Mộc Thần thêm lần nào, nhưng hộp cháo ấm và tấm chăn mỏng vẫn xuất hiện đều đặn mỗi sáng, không một lời, không một dòng ghi chú.
Tôi không hỏi ai mang đến.
Tôi cũng không từ chối.
Ngày tôi được xuất viện, Lâm Thành Đạt đến đón, trên tay cầm một tập hồ sơ mỏng.
“Bên Trịnh có biến.” Anh nói, vừa đỡ tôi lên xe. “Đêm qua, bà Lý ngã ở cầu thang trong biệt thự. Hiện đang cấp cứu, vẫn chưa tỉnh.”
Tôi sững lại một chút.
“Trước khi ngã, bà ấy có gặp ai không?”
“Theo người làm kể lại, bà Lý gọi Trịnh Mộc Thần về sớm, nói có chuyện quan trọng cần nói riêng.” Lâm Thành Đạt nhìn tôi qua gương chiếu hậu. “Nhưng trước khi anh ta về đến, bà ấy đã ngã rồi.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, im lặng.
***
Cùng buổi tối hôm trước, trong phòng riêng, bà Lý gọi điện cho Trịnh Mộc Thần, giọng nghiêm trọng khác thường.
“Con về ngay, mẹ có việc cần nói. Quan trọng. Liên quan đến Vân.”
Bà cất chiếc hộp gỗ có cuộn băng cassette vào túi áo, định mang xuống phòng khách, chờ con trai về sẽ cho cả Tống Vân nghe lại cùng lúc, xem phản ứng của cô ra sao.
Bà bước ra khỏi phòng, đi dọc hành lang dẫn xuống cầu thang chính.
Đèn hành lang, không hiểu vì sao, tối hơn thường ngày.
Bà không để ý, chỉ nghĩ có thể bóng đèn hỏng.
Đến đoạn cầu thang, mũi giày bà chợt vướng vào thứ gì đó mềm, trơn, gần như không thể nhìn thấy trong ánh sáng yếu.
Một dải lụa mỏng, màu tối, căng ngang bậc thang thứ ba.
Bà ngã, lăn xuống, tiếng động vang lên trong căn biệt thự rộng lớn, vắng người.
Khi quản gia chạy đến, chiếc hộp gỗ rơi cách bà không xa, cuộn băng cassette bên trong đã vỡ làm hai.
***
Trịnh Mộc Thần về đến nhà đúng lúc xe cấp cứu đang đưa mẹ anh đi.
Anh không kịp hỏi gì, chỉ lên xe theo, tay nắm chặt tay mẹ, lạnh ngắt.
Tống Vân chạy ra sau, nước mắt giàn giụa, gào lên gọi “mẹ” thảm thiết đến mức cả những người hàng xóm gần đó cũng phải bước ra nhìn.
Trong xe cấp cứu, Trịnh Mộc Thần nhìn lại phía sau, qua cửa kính, thấy Tống Vân đứng đó, một tay ôm mặt khóc.
Còn tay kia, đang lặng lẽ nhặt lên một mẩu dải lụa đen, nhanh đến mức không ai để ý, nhét vào túi áo.
Bệnh viện trung tâm, khu chăm sóc đặc biệt, đèn hành lang sáng trắng suốt đêm.
Bà Lý hôn mê, chấn thương đầu nặng, bác sĩ nói còn quá sớm để khẳng định điều gì.
Trịnh Mộc Thần ngồi cạnh giường mẹ từ đêm đến sáng, không rời nửa bước.
Tống Vân đứng bên cửa, tay vẫn còn vết băng nhỏ, do “vội vàng chạy ra đỡ bà Lý mà bị trầy”, cô giải thích vậy với mọi người, ai cũng xót xa cho cô.
“Anh nên nghỉ một chút.” Cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai Trịnh Mộc Thần. “Để em ở đây với mẹ.”
Anh không trả lời, chỉ lắc đầu.
Trong đầu anh, hình ảnh mẩu dải lụa đen Tống Vân nhặt lên đêm qua, cứ lặp lại.
***
Sáng đó, tôi vừa về đến căn hộ thì nhận được tin từ Lâm Thành Đạt, qua một người quen làm điều dưỡng tại khu cấp cứu.
“Lúc đưa bà Lý vào, có lấy mẫu máu xét nghiệm thường quy.” Anh đọc tin nhắn. “Điều dưỡng phát hiện trong mẫu có dấu vết một loại thuốc an thần liều cao, không nằm trong đơn thuốc của bà.”
“Họ đã báo với gia đình chưa?” Tôi hỏi.
“Chưa kịp.” Lâm Thành Đạt lắc đầu. “Mẫu máu đó, sáng nay được báo là… thất lạc trong quá trình luân chuyển.”
Tôi ngồi xuống ghế, đặt tay lên bụng, nhìn ra cửa sổ.
“Thất lạc nhanh thật.” Tôi nói, giọng lạnh. “Nhanh hơn cả tốc độ cứu một mạng người.”
***
Trưa hôm đó, bà Lý có dấu hiệu tỉnh lại trong vài giây, đủ để Trịnh Mộc Thần, người duy nhất ở cạnh giường lúc ấy, nghe được một câu, rất nhỏ, đứt quãng.
“…không phải… không phải con Vân của mẹ…”
Rồi bà lại lịm đi.
Trịnh Mộc Thần ngồi bất động, tay siết chặt thành giường.
Anh quay đầu nhìn ra cửa.
Ngoài hành lang, Tống Vân đang đứng nói chuyện điện thoại, quay lưng lại, không biết anh đang nhìn.
Giọng cô rất nhỏ, nhưng đủ để qua khe cửa hé, anh nghe được một từ duy nhất.
“…Đường Vũ…”