Chương 5

  1. Home
  2. Người Vợ Bị Ruồng Bỏ
  3. Chương 5
Prev
Next

Hai ngày nằm viện, tôi gần như không gặp Trịnh Mộc Thần thêm lần nào, nhưng hộp cháo ấm và tấm chăn mỏng vẫn xuất hiện đều đặn mỗi sáng, không một lời, không một dòng ghi chú.

 

Tôi không hỏi ai mang đến.

 

Tôi cũng không từ chối.

 

Ngày tôi được xuất viện, Lâm Thành Đạt đến đón, trên tay cầm một tập hồ sơ mỏng.

 

“Bên Trịnh có biến.” Anh nói, vừa đỡ tôi lên xe. “Đêm qua, bà Lý ngã ở cầu thang trong biệt thự. Hiện đang cấp cứu, vẫn chưa tỉnh.”

 

Tôi sững lại một chút.

 

“Trước khi ngã, bà ấy có gặp ai không?”

 

“Theo người làm kể lại, bà Lý gọi Trịnh Mộc Thần về sớm, nói có chuyện quan trọng cần nói riêng.” Lâm Thành Đạt nhìn tôi qua gương chiếu hậu. “Nhưng trước khi anh ta về đến, bà ấy đã ngã rồi.”

 

Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, im lặng.

 

***

 

Cùng buổi tối hôm trước, trong phòng riêng, bà Lý gọi điện cho Trịnh Mộc Thần, giọng nghiêm trọng khác thường.

 

“Con về ngay, mẹ có việc cần nói. Quan trọng. Liên quan đến Vân.”

 

Bà cất chiếc hộp gỗ có cuộn băng cassette vào túi áo, định mang xuống phòng khách, chờ con trai về sẽ cho cả Tống Vân nghe lại cùng lúc, xem phản ứng của cô ra sao.

 

Bà bước ra khỏi phòng, đi dọc hành lang dẫn xuống cầu thang chính.

 

Đèn hành lang, không hiểu vì sao, tối hơn thường ngày.

 

Bà không để ý, chỉ nghĩ có thể bóng đèn hỏng.

 

Đến đoạn cầu thang, mũi giày bà chợt vướng vào thứ gì đó mềm, trơn, gần như không thể nhìn thấy trong ánh sáng yếu.

 

Một dải lụa mỏng, màu tối, căng ngang bậc thang thứ ba.

 

Bà ngã, lăn xuống, tiếng động vang lên trong căn biệt thự rộng lớn, vắng người.

 

Khi quản gia chạy đến, chiếc hộp gỗ rơi cách bà không xa, cuộn băng cassette bên trong đã vỡ làm hai.

 

***

 

Trịnh Mộc Thần về đến nhà đúng lúc xe cấp cứu đang đưa mẹ anh đi.

 

Anh không kịp hỏi gì, chỉ lên xe theo, tay nắm chặt tay mẹ, lạnh ngắt.

 

Tống Vân chạy ra sau, nước mắt giàn giụa, gào lên gọi “mẹ” thảm thiết đến mức cả những người hàng xóm gần đó cũng phải bước ra nhìn.

 

Trong xe cấp cứu, Trịnh Mộc Thần nhìn lại phía sau, qua cửa kính, thấy Tống Vân đứng đó, một tay ôm mặt khóc.

 

Còn tay kia, đang lặng lẽ nhặt lên một mẩu dải lụa đen, nhanh đến mức không ai để ý, nhét vào túi áo.

 

Bệnh viện trung tâm, khu chăm sóc đặc biệt, đèn hành lang sáng trắng suốt đêm.

 

Bà Lý hôn mê, chấn thương đầu nặng, bác sĩ nói còn quá sớm để khẳng định điều gì.

 

Trịnh Mộc Thần ngồi cạnh giường mẹ từ đêm đến sáng, không rời nửa bước.

 

Tống Vân đứng bên cửa, tay vẫn còn vết băng nhỏ, do “vội vàng chạy ra đỡ bà Lý mà bị trầy”, cô giải thích vậy với mọi người, ai cũng xót xa cho cô.

 

“Anh nên nghỉ một chút.” Cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai Trịnh Mộc Thần. “Để em ở đây với mẹ.”

 

Anh không trả lời, chỉ lắc đầu.

 

Trong đầu anh, hình ảnh mẩu dải lụa đen Tống Vân nhặt lên đêm qua, cứ lặp lại.

 

***

 

Sáng đó, tôi vừa về đến căn hộ thì nhận được tin từ Lâm Thành Đạt, qua một người quen làm điều dưỡng tại khu cấp cứu.

 

“Lúc đưa bà Lý vào, có lấy mẫu máu xét nghiệm thường quy.” Anh đọc tin nhắn. “Điều dưỡng phát hiện trong mẫu có dấu vết một loại thuốc an thần liều cao, không nằm trong đơn thuốc của bà.”

 

“Họ đã báo với gia đình chưa?” Tôi hỏi.

 

“Chưa kịp.” Lâm Thành Đạt lắc đầu. “Mẫu máu đó, sáng nay được báo là… thất lạc trong quá trình luân chuyển.”

 

Tôi ngồi xuống ghế, đặt tay lên bụng, nhìn ra cửa sổ.

 

“Thất lạc nhanh thật.” Tôi nói, giọng lạnh. “Nhanh hơn cả tốc độ cứu một mạng người.”

 

***

 

Trưa hôm đó, bà Lý có dấu hiệu tỉnh lại trong vài giây, đủ để Trịnh Mộc Thần, người duy nhất ở cạnh giường lúc ấy, nghe được một câu, rất nhỏ, đứt quãng.

 

“…không phải… không phải con Vân của mẹ…”

 

Rồi bà lại lịm đi.

 

Trịnh Mộc Thần ngồi bất động, tay siết chặt thành giường.

 

Anh quay đầu nhìn ra cửa.

 

Ngoài hành lang, Tống Vân đang đứng nói chuyện điện thoại, quay lưng lại, không biết anh đang nhìn.

 

Giọng cô rất nhỏ, nhưng đủ để qua khe cửa hé, anh nghe được một từ duy nhất.

 

“…Đường Vũ…”

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!