Chương 13

  1. Home
  2. Người Vợ Bị Ruồng Bỏ
  3. Chương 13
Prev
Next

Tôi nằm trên giường bệnh, từng cơn co thắt dồn dập hơn theo từng phút.

 

“Ba mươi sáu tuần, hơi sớm, nhưng bé hoàn toàn ổn.” Bác sĩ nói, vừa kiểm tra. “Có lẽ vì những ngày qua chị căng thẳng quá nhiều. Chuẩn bị tinh thần, có thể sinh trong vài giờ tới.”

 

Trịnh Mộc Thần ngồi cạnh, nắm tay tôi, mặt anh trắng bệch hơn cả tôi.

 

“Em ổn không? Đau lắm không? Cần gì anh lấy ngay.”

 

“Anh ngồi yên đi.” Tôi nghiến răng qua một cơn co thắt. “Anh lo còn hơn tôi.”

 

***

 

Cùng buổi sáng đó, tại tòa án, phiên xét xử liên quan đến Tống Yên kết thúc.

 

Dựa trên lời khai của Đường Vũ, hồ sơ điều tra, và một bản kiến nghị gửi kèm từ phía Bình Minh Holdings, xác nhận Tống Yên là người bị lợi dụng, không trực tiếp gây ra thiệt hại có chủ đích, tòa tuyên án treo, kèm yêu cầu tham gia các buổi hỗ trợ tâm lý trong một năm.

 

Tống Yên bước ra khỏi phòng xử án, không có ai đón, chỉ đứng một mình ở hành lang, nhìn ra cửa kính.

 

Một bóng người bước đến, dừng lại cách cô vài bước.

 

Là Tống Vân.

 

***

 

“Em không cần phải đến.” Tống Yên nói, không quay lại.

 

“Em biết.” Tống Vân bước đến gần hơn, đứng cạnh, cùng nhìn ra khung cửa. “Nhưng em muốn đến.”

 

Hai người đứng cạnh nhau, im lặng một lúc lâu, hai khuôn mặt giống nhau phản chiếu trong lớp kính.

 

“Hai mươi sáu năm.” Tống Vân nói, giọng nhẹ. “Chị sống cuộc đời của em, mà không biết. Em sống cuộc đời của mình, mà không biết, có một người, đáng lẽ phải sống cùng em từ đầu.”

 

Tống Yên quay sang nhìn em, mắt đỏ lên.

 

“Chị không xin được tha thứ.” Cô nói. “Nhưng nếu… một ngày nào đó, em muốn biết về mẹ ruột của chúng ta, người đã sinh ra cả hai. Chị có vài thông tin.”

 

Tống Vân nhìn chị, rồi chậm rãi, đưa tay ra.

 

Tống Yên nhìn bàn tay đó một lúc, rồi nắm lấy.

 

***

 

Bệnh viện, gần trưa, cơn đau lên đến đỉnh điểm.

 

“Cố lên, Lâm Hy, sắp rồi!” Bác sĩ nói.

 

Tôi siết chặt tay Trịnh Mộc Thần, đến mức chính tôi cũng không nhận ra mình đang siết mạnh thế nào.

 

“Đau quá…” Tôi nghiến răng, nước mắt trào ra không kiểm soát được.

 

“Anh ở đây.” Anh cúi sát, áp trán vào tay tôi. “Anh ở đây, Lâm Hy. Em không một mình.”

 

Không hiểu vì cơn đau, vì kiệt sức, hay vì điều gì khác, lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không gạt câu nói đó ra.

 

“Đừng đi đâu.” Tôi nói, giọng đứt quãng. “Đừng… đi đâu hết.”

 

“Anh không đi.” Anh siết tay tôi chặt hơn. “Anh sẽ không đi đâu cả.

 

Tiếng khóc đầu tiên của em bé vang lên trong phòng sinh, nhỏ, the thé, nhưng rõ ràng, đầy sức sống.

 

“Một bé gái, khỏe mạnh!” Bác sĩ nói, giọng vui mừng.

 

Tôi nằm thở dốc, kiệt sức, nhưng khi y tá đặt em bé lên ngực tôi, mọi mệt mỏi như tan biến.

 

Một sinh linh nhỏ bé, đỏ hỏn, đang khẽ cử động, hơi thở ấm áp áp lên da tôi.

 

Trịnh Mộc Thần đứng cạnh, nhìn con, rồi nhìn tôi, nước mắt anh rơi không kiềm được, dù anh đang cười.

 

“Cảm ơn em.” Anh nói, giọng nghẹn. “Cảm ơn em, vì tất cả.”

 

***

 

Buổi chiều, phòng bệnh đông hơn thường ngày.

 

Cha tôi đến đầu tiên, bế đứa trẻ trên tay, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy.

 

“Cháu ngoại của ông.” Ông nói, cười, mắt hơi ướt.

 

Lâm Thành Đạt đứng cạnh, chọc nhẹ vào tay em bé, cười hì hì.

 

Bà Lý đến sau, chống nạng, bước chậm nhưng vẫn cố đến tận phòng.

 

“Cho bà bế một chút.” Bà nói, giọng run vì xúc động. “Cháu của bà.”

 

Cách bà gọi, “cháu của bà”, không cần ai giải thích, mọi người trong phòng đều hiểu, bà đã chính thức coi đứa trẻ này, và cả tôi, là một phần của gia đình.

 

***

 

Tối đó, khi mọi người đã về, chỉ còn tôi, Trịnh Mộc Thần, và em bé đang ngủ trong nôi cạnh giường.

 

“Đặt tên gì cho con?” Anh hỏi, ngồi cạnh giường, tay vẫn không rời tay tôi.

 

“Lâm An Nhiên.” Tôi nói, nhìn con. “An, để con luôn được an toàn. Nhiên, để con sống thật với chính mình, không phải vì bất kỳ hợp đồng, hay sắp đặt nào.”

 

Trịnh Mộc Thần gật đầu, nhìn con, rồi nhìn tôi.

 

“Lâm Hy.” Anh nói, giọng nghiêm túc khác thường, rồi lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ. “Lần này, anh không có hợp đồng nào cả. Chỉ có câu hỏi này.”

 

Anh mở hộp, một chiếc nhẫn đơn giản, không cầu kỳ, nằm bên trong.

 

“Em có muốn, từ hôm nay, chúng ta bắt đầu lại, không phải vì gia tộc, không phải vì cổ phần, mà chỉ vì An Nhiên, và vì… chúng ta, không?”

 

Tôi nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn anh, rồi nhìn con đang ngủ yên trong nôi.

 

Tôi không trả lời ngay bằng lời.

 

Tôi đưa tay ra.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!