Chương 14 (Hoàn)
Một tháng sau, lễ cưới được tổ chức.
Không phải tại đại sảnh tập đoàn Trịnh, không phông nền hoành tráng, không danh sách khách mời dài dằng dặc như năm năm trước.
Chỉ là một khu vườn nhỏ, nắng chiều vàng nhạt, vài chục người thân thiết.
Cha tôi dẫn tôi đi trên con đường cỏ, tay ông run nhẹ, không phải vì tuổi già, mà vì xúc động.
“Lần này,” ông nói, giọng nhỏ, “cha gả con đi, vì con muốn, không vì bất cứ điều gì khác.”
Trịnh Mộc Thần đứng cuối con đường, bế An Nhiên trên tay, bé mặc váy trắng nhỏ, cười toe toét không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Khi tôi đến gần, anh nhìn tôi, ánh mắt không còn chút lạnh lùng nào của năm năm trước.
“Lâm Hy.” Anh nói, giọng khẽ run. “Lần này, anh cưới em, vì anh yêu em.”
Tôi mỉm cười, đưa tay ra, nhận lấy chiếc nhẫn.
***
Một năm sau.
An Nhiên đã biết đi, hay chạy lon ton khắp phòng khách biệt thự, nơi giờ đây không còn không khí lạnh lẽo như trước.
Bà Lý ngồi trên ghế, tay đan áo cho cháu, miệng không ngừng kể chuyện ngày xưa cho Trịnh Mộc Thần nghe, những chuyện anh chưa từng biết về thời còn nhỏ của chính mình.
“Ngày xưa, con cũng hay chạy như vậy đó.” Bà cười, nhìn An Nhiên. “Suýt làm vỡ cả bộ ấm trà của bà.”
Trịnh Mộc Thần bế con lên, cười, không còn dáng vẻ một chủ tịch tập đoàn lúc nào cũng căng thẳng.
“Vậy có lẽ, An Nhiên cũng sẽ làm vỡ vài thứ trong tương lai.” Anh nói, hôn lên má con.
***
Phương Đông Group, sau một năm tái lập, dần ổn định trở lại, dưới sự cố vấn của Tô Vĩnh Khang và hợp tác cùng Bình Minh Holdings.
Tống Yên làm việc tại đó, với một cái tên mới do chính cô chọn, bắt đầu lại từ vị trí thấp nhất, không một ai trong công ty biết về quá khứ của cô, ngoài vài người thân cận.
Cuối tuần, cô thường đến thăm Tống Vân, hai chị em cùng nhau ăn một bữa cơm đơn giản, đôi khi chỉ ngồi im lặng, nhìn nhau, như đang cố bù đắp cho hai mươi sáu năm đã mất.
Tống Vân, sau khi hồi phục hoàn toàn, quyết định không quay lại sống ở biệt thự họ Trịnh, mà chọn đi học lại, theo đuổi ngành tâm lý học, điều cô luôn muốn nhưng chưa từng có cơ hội.
“Em muốn giúp những người từng trải qua những gì em đã trải qua.” Cô nói với tôi, trong một lần gặp gỡ. “Cảm ơn chị, vì đã không bỏ cuộc, dù lúc đó chị không cần phải làm vậy.”
***
Tối hôm đó, sau khi An Nhiên đã ngủ, tôi ngồi một mình trong phòng làm việc, dọn lại một chiếc hộp cũ.
Trong đó, là tờ đơn ly hôn năm xưa, đã ký, cùng với tờ siêu âm mười hai tuần, hai thứ từng đặt cạnh nhau trên bàn, trong một buổi sáng tưởng như kết thúc tất cả.
Trịnh Mộc Thần bước vào, đứng sau tôi, nhìn vào hộp.
“Vẫn giữ những thứ này?” Anh hỏi, nhẹ giọng.
“Giữ lại, để nhớ.” Tôi đặt tờ giấy xuống, mỉm cười. “Có những thứ, tưởng là kết thúc, hóa ra lại là khởi đầu.”
Anh ôm tôi từ sau, cằm tựa lên đầu tôi, cả hai cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh trong đêm yên bình.
“Năm năm trước,” anh nói, “anh đặt một tờ đơn ly hôn lên bàn, nghĩ rằng đó là cách tốt nhất cho cả hai.”
“Và bây giờ?” Tôi hỏi.
“Bây giờ,” anh siết tay tôi nhẹ hơn, “anh chỉ mong, mỗi sáng thức dậy, vẫn được thấy em, và An Nhiên, ở đây.”
Tôi nhắm mắt, dựa vào anh, lần đầu tiên trong rất nhiều năm, cảm thấy thực sự an toàn.
Câu chuyện về “vợ thay thế”, về một cuộc hôn nhân bắt đầu từ một hợp đồng, kết thúc, không phải bằng một tờ đơn, mà bằng một mái nhà, nơi không ai còn phải đóng vai ai nữa.
HẾT