Chương 12
Địa chỉ Lâm Thành Đạt tìm được, không phải một văn phòng sang trọng.
Là một nhà kho cũ, nằm ở khu công nghiệp bỏ hoang ngoài thành phố, nơi từng là trụ sở của Phương Đông Group năm năm trước.
Cha tôi đứng trước cánh cổng sắt hoen rỉ, nhìn lên tấm bảng tên đã phai màu, lặng đi một lúc lâu.
“Anh ấy chọn quay về đây.” Cha tôi nói, gần như chỉ với chính mình. “Để nhắc cha, anh ấy chưa từng đi đâu cả.”
Cửa kho mở ra, một người đàn ông lớn tuổi bước ra, tóc bạc gần hết, dáng người gầy, nhưng ánh mắt vẫn còn sắc lạnh.
“Lâm Chí Viễn.” Tô Vĩnh Khang gọi tên cha tôi, giọng khàn. “Cuối cùng, cũng đến.”
***
“Tôi đến để xin lỗi.” Cha tôi nói, không vòng vo, không một câu rào trước.
Tô Vĩnh Khang bật cười, tiếng cười khô khốc, vang trong nhà kho trống rỗng.
“Xin lỗi?” Ông ta nhìn cha tôi. “Anh biết tôi mất gì không, Chí Viễn? Không chỉ công ty. Vợ tôi rời đi, mang theo hai con tôi, vì không chịu được cảnh sống trong nợ nần và tủi nhục. Mười lăm năm, tôi không được gặp con mình một lần.”
“Tôi biết.” Cha tôi cúi đầu. “Và tôi không có cách nào trả lại những điều đó cho anh. Tôi chỉ có thể nói, tôi sai. Tôi đã chọn gia tộc mình, và bỏ rơi một người bạn.”
Tô Vĩnh Khang im lặng, nhìn cha tôi rất lâu, rồi quay đi, nhìn ra khoảng sân trống.
“Tống Yên.” Ông ta nói, đổi chủ đề, giọng dịu lại bất ngờ. “Tôi tìm thấy cô bé mười năm trước, trong một trại trẻ, gầy gò, không ai nhận nuôi vì quá lớn tuổi để được ưu tiên. Tôi nuôi cô bé, như con gái mình.”
***
“Khi Bách Gia tìm ra cô bé có một người chị em song sinh, là con gái nhà họ Tống.” Ông ta tiếp tục, giọng trầm xuống. “Tôi đã nghĩ, đây là cách để cô bé có được cuộc đời lẽ ra thuộc về nó. Và cũng là cách, để tôi lấy lại những gì đã mất, từ cả hai gia tộc đã đẩy tôi xuống đáy.”
Ông ta quay lại nhìn tôi, lần đầu tiên.
“Cô Lâm Hy.” Ông ta nói. “Tôi không hối hận vì đã làm tất cả những việc đó. Nhưng tôi không muốn, đứa trẻ tôi nuôi lớn, phải ngồi tù vì những việc nó không hoàn toàn hiểu hết.”
Tôi nhìn ông ta, rồi nhìn cha.
“Vậy thì,” tôi nói, “có một cách, để dừng lại mọi thứ, mà không ai phải mất thêm gì nữa.”
***
“Cuộc tấn công vào cổ phiếu hai tập đoàn.” Tôi tiếp tục. “Ông có thể dừng được không?”
“Phần do tôi điều khiển trực tiếp, có thể.” Tô Vĩnh Khang gật đầu chậm. “Nhưng một phần đã được Đường Vũ thiết lập tự động, trước khi bị bắt. Nó sẽ tự kích hoạt vào sáng mai, nếu không ai can thiệp kịp.”
“Vậy thì, đưa cho chúng tôi.” Tôi nói. “Toàn bộ thông tin về phần tự động đó. Đổi lại, Phương Đông Group sẽ được tái lập, dưới một cái tên mới, với ông là người đứng đầu, dưới sự bảo trợ của Bình Minh Holdings. Và với Tống Yên, chúng tôi sẽ kiến nghị, cô ấy là nạn nhân bị lợi dụng, không phải kẻ chủ mưu.”
Tô Vĩnh Khang nhìn tôi, rất lâu, ánh mắt sắc lạnh dần dịu xuống, lần đầu tiên sau hai mươi sáu năm.
“Cô giống cha cô.” Ông ta nói, khẽ thở dài. “Nhưng biết dừng đúng lúc hơn.”
Sáng hôm sau, trước khi thị trường mở cửa, một cuộc họp báo chung được tổ chức, lần đầu tiên trong lịch sử, giữa tập đoàn Trịnh và Bình Minh Holdings.
Cha tôi đứng giữa, Trịnh Mộc Thần một bên, tôi một bên.
“Năm năm trước, Lâm gia chúng tôi đã có một quyết định sai lầm, gây tổn hại nghiêm trọng đến một đối tác, ông Tô Vĩnh Khang và Phương Đông Group.” Cha tôi nói, giọng vang, rõ, không một chút né tránh. “Hôm nay, chúng tôi công khai nhận lỗi, và công bố kế hoạch tái lập Phương Đông Group, dưới sự hợp tác cùng Bình Minh Holdings.”
Cả phòng họp báo lặng đi một giây, rồi tiếng máy ảnh chụp liên tục.
“Mọi tin tức về thao túng cổ phần trước đó.” Trịnh Mộc Thần tiếp lời. “Xuất phát từ một bên thứ ba, đã được xác định và đang phối hợp với cơ quan chức năng xử lý. Hai tập đoàn chúng tôi, hoàn toàn minh bạch, và sẵn sàng chịu mọi sự giám sát.”
***
Đến trưa, giá cổ phiếu của cả hai tập đoàn bắt đầu hồi phục, nhanh hơn dự đoán.
Sự thẳng thắn, hóa ra, lại là thứ thị trường tin tưởng nhất.
Buổi chiều, tôi và Trịnh Mộc Thần ngồi trong xe, sau khi rời khỏi cuộc họp cuối cùng với các nhà đầu tư.
“Xong rồi.” Anh nói, thở ra một hơi dài, như vừa đặt xuống một gánh nặng đè suốt nhiều ngày.
“Chưa hẳn.” Tôi nhìn ra ngoài cửa kính. “Còn Tống Yên. Còn… rất nhiều thứ.”
“Anh biết.” Anh nhìn tôi. “Nhưng anh muốn nói một điều, trước khi tiếp tục những việc đó.”
Tôi quay sang nhìn anh.
“Anh không mong em quay lại vì những gì anh vừa làm.” Anh nói, chậm, từng chữ. “Anh chỉ muốn em biết, dù em quyết định thế nào, anh sẽ ở đó, cho con. Và nếu em cho phép, cho cả em, không phải vì hợp đồng, không phải vì cổ phần. Chỉ là… vì anh muốn vậy.”
Tôi không trả lời ngay, chỉ nhìn xuống bụng mình.
Đúng lúc đó, một cơn co thắt nhẹ, khác hẳn những lần trước, lan qua bụng tôi, khiến tôi khẽ nhíu mày, hít vào một hơi.
Trịnh Mộc Thần nhận ra ngay, nắm tay tôi.
“Lâm Hy? Em sao vậy?”
Tôi nhìn anh, rồi nhìn ra ngoài, nơi bệnh viện vừa hiện ra ở góc đường phía trước.
“Có lẽ,” tôi nói, giọng hơi gấp, “chúng ta nên đến bệnh viện. Bây giờ.”