Chương 9
Cơ quan điều tra tiếp nhận hồ sơ vào thứ Hai của tuần tiếp theo.
Diệp Tiểu Mạn đến trình diện cùng luật sư của cô ta vào sáng thứ Ba, thực hiện đúng như đã thỏa thuận với tôi. Tôi không biết những gì diễn ra trong phòng lấy lời khai, nhưng tối thứ Ba anh Trần Minh Hạo gọi báo rằng cô ta đã cung cấp toàn bộ thông tin, bao gồm cả phần liên quan đến Vương Thiếu Đình.
Vương Thiếu Đình, theo tôi được biết sau đó, đã có cuộc gặp riêng với luật sư của ông ta trong cùng ngày.
Cuộc điều tra về vụ kiện Thiên Hải hai năm trước được mở lại.
Đây không phải là kết thúc của câu chuyện đó, nhưng đó không phải việc của tôi nữa.
Tôi đã làm những gì cần làm. Phần còn lại là của cơ quan pháp luật.
Buổi chiều hôm đó, tôi ngồi trong quán cà phê nhỏ gần căn hộ, không phải quán ở phố Thái Hòa, mà là một quán khác tôi hay ngồi một mình những ngày gần đây. Gọi một ly americano, mở laptop, không làm gì cả.
Chỉ ngồi.
Đây là lần đầu tiên trong nhiều tuần tôi không có việc gì cần xử lý ngay lập tức.
Không có email nào khẩn cấp. Không có cuộc gọi nào đang chờ. Không có quyết định nào cần đưa ra trong hôm nay.
Tôi ngồi và nhận ra rằng tôi không biết cảm giác này được gọi là gì.
Yên tĩnh, có lẽ.
Sau nhiều năm, cái yên tĩnh này đến đột ngột, hơi lạ lẫm.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ cô Huệ Lan.
“Tối nay về ăn cơm không? Cô nấu canh cua.”
Tôi mỉm cười, gõ lại.
“Con về.”
Đặt điện thoại xuống, tôi nhìn ra cửa sổ quán.
Người đi qua người đi lại, ai cũng bận rộn, ai cũng đi về một hướng nào đó, ai cũng có chỗ đang chờ mình.
Tôi tự hỏi mình đang đi về đâu.
Ba năm trong nhà họ Lâm, tôi biết mình đang đứng ở đâu, dù không phải chỗ tôi muốn đứng. Nhưng bây giờ, với bốn mươi chín phần trăm trong tay, với cuộc điều tra đang tiến hành, với tờ đơn ly hôn đang chờ thủ tục hoàn tất, tôi lại không chắc.
Điện thoại rung lần nữa. Số của Hàn Tùng.
“Cô Tô, tôi muốn báo một tin. Hội đồng vừa họp nội bộ. Họ quyết định mời cô tham gia hội đồng quản trị chính thức với tư cách đại diện Viễn Đông.”
Tôi im lặng một lúc.
“Ông Hàn, tôi cần suy nghĩ.”
“Tất nhiên. Không cần trả lời ngay.” Ông dừng lại. “Và Tuấn Khải xin phục hồi quyền điều hành từ tuần tới. Hội đồng chấp thuận.”
“Cảm ơn ông đã thông báo.”
Tôi cúp máy.
Nhìn màn hình điện thoại một lúc.
Lâm Tuấn Khải trở lại vị trí TGĐ. Điều đó có nghĩa là cuộc điều tra không tìm thấy gì liên quan đến anh ta, và hội đồng đủ tự tin để phục hồi. Điều đó cũng có nghĩa là từ tuần tới, tôi và anh ta sẽ lại ở trong cùng những cuộc họp, nhưng với vai trò hoàn toàn khác ba năm trước.
Không phải vợ chồng.
Cổ đông và ban điều hành.
Và có thể, đơn ly hôn lúc này đã chuẩn bị hoàn tất thủ tục.
Tôi gọi thêm một ly cà phê, nhìn ra ngoài phố.
Diệp Tiểu Mạn sẽ đối mặt với hậu quả pháp lý của những gì cô ta đã làm. Đó là cái giá cô ta phải trả, không ai trả thay được.
Còn Lâm Tuấn Khải, tôi không biết anh ta phải đối mặt với điều gì trong nội tâm, nhưng đó là phần anh ta phải tự giải quyết.
Phần của tôi, tôi đã giải quyết xong.
Hay chưa?
Thứ Sáu tuần đó, tám giờ tối, có người gõ cửa căn hộ tôi.
Tôi biết là ai trước khi nhìn camera.
Lâm Tuấn Khải đứng ngoài hành lang, trên tay cầm một hộp nhỏ. Không mặc vest, không thắt cà vạt. Áo trắng đơn giản, trông như người vừa ra khỏi văn phòng sau một ngày dài.
Tôi nhìn màn hình camera một lúc.
Rồi mở cửa.
Anh nhìn tôi, không nói ngay. Đưa hộp nhỏ ra.
“Bánh trứng từ tiệm ở Hoài Hải Lộ. Em hay ăn cái này.”
Tôi nhìn cái hộp. Tiệm bánh trứng ở Hoài Hải Lộ, tôi từng nhắc qua một lần trong một bữa ăn tối, trong cái bữa mà Tuấn Khải vừa ăn vừa nhìn điện thoại và không nhớ gì trong cuộc trò chuyện đó.
Anh nhớ.
Tôi lấy cái hộp, bước ra hành lang.
“Cảm ơn.”
Chúng tôi đứng ở cửa, không vào trong, không bước ra.
“Tờ đơn ly hôn,” anh nói, “anh nghe Minh Hạo nói sắp hoàn tất thủ tục.”
“Đúng.”
Anh nhìn xuống đất một lúc.
“Anh không đến để xin em rút đơn.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy anh đến để làm gì?”
Anh ngước lên, ánh mắt lần này không cứng ngắc như trong phòng họp, cũng không vỡ vụn như đêm ở quán cà phê. Nó là cái nhìn của người đã đứng im trong một thời gian dài và vừa bắt đầu nhìn rõ những gì mình để lại phía sau.
“Anh đến để nói rằng anh hiểu rồi,” anh nói. “Không phải hiểu vì muốn em quay lại. Mà là hiểu thật sự.”
“Hiểu điều gì?”
Anh dựa lưng vào tường hành lang, không phải để che giấu mà như người cần điểm tựa để nói điều này.
“Ba năm qua, anh gọi em là người hiểu chuyện. Nhưng thật ra anh không muốn em hiểu chuyện. Anh muốn em không đòi hỏi. Anh muốn em không cần gì từ anh ngoài việc có mặt đúng chỗ đúng lúc.”
Tôi không nói gì.
“Và khi em ký tờ đơn đó,” anh tiếp, giọng khẽ hơn, “anh bắt đầu nhận ra rằng người hiểu chuyện nhất trong căn nhà đó không phải anh. Là em.”
Cái hộp bánh trong tay tôi vẫn còn ấm.
“Tuấn Khải,” tôi nói.
Anh nhìn tôi.
“Em không oán anh,” tôi nói thật lòng. “Nhưng em cũng không thể quay lại một mối quan hệ mà cả hai đứa đều biết chúng ta đã đứng nhầm vị trí trong đó.”
Anh im lặng.
“Em đã cố thích nghi với vị trí mà anh đặt em vào,” tôi nói tiếp. “Nhưng đó không phải là vị trí của em. Và em không muốn tiếp tục thích nghi với thứ không phải của mình.”
“Anh biết,” anh nói.
“Anh biết nhưng muốn nói gì với em?”
Anh thở ra.
“Anh muốn nói là anh xin lỗi. Không xin lỗi vì muốn đổi lấy thứ gì. Chỉ là xin lỗi vì ba năm đó thật sự là lỗi của anh, không phải chỉ lỗi của Tiểu Mạn hay của hoàn cảnh.”
Tôi nhìn anh.
Đây là Lâm Tuấn Khải mà tôi chưa bao giờ gặp trong ba năm qua.
Không phải vì anh không tồn tại. Mà vì chúng tôi chưa bao giờ có đủ khoảng cách để nhìn thấy nhau thật sự.
“Anh xin lỗi được nhận,” tôi nói.
Anh gật đầu.
Không nói gì thêm. Không đưa ra đề nghị gì. Không hỏi tôi có thể thay đổi quyết định không.
Chỉ quay người, bước đi theo hành lang về phía thang máy.
Tôi nhìn theo bóng anh đến khi thang máy đóng lại.
Rồi bước vào trong, đóng cửa.
Ngồi xuống ghế, mở hộp bánh.
Bánh trứng từ Hoài Hải Lộ, vỏ giòn, nhân mềm, ngọt vừa phải. Vẫn còn ấm.
Tôi ăn một cái, nhìn ra cửa sổ.
Thứ tình cảm đó không biến mất hoàn toàn. Tôi biết điều đó và không cố thuyết phục mình nghĩ khác. Nhưng tình cảm không đủ để xây lại thứ đã vỡ, không đủ để quên đi ba năm vô hình, không đủ để giả vờ rằng lần này sẽ khác nếu không có gì thật sự thay đổi.
Điều thay đổi duy nhất có thể thật sự là thay đổi, là cả hai bắt đầu từ đầu hoàn toàn.
Và bắt đầu từ đầu không có nghĩa là quay lại điểm cũ.