Chương 8
Tôi gọi cho Vương Thiếu Đình vào sáng thứ Sáu.
“Ông Vương, tôi cần gặp lại ông.”
“Cô Tô.” Giọng ông ta vẫn lịch sự. “Có tin tức mới?”
“Có,” tôi nói. “Nhưng lần này tôi chọn địa điểm.”
Tôi chọn văn phòng tạm của mình. Trung lập. Trong tầm nhìn của tôi. Và anh Trần Minh Hạo sẽ có mặt.
Vương Thiếu Đình đến đúng giờ, vẫn cái vẻ điềm tĩnh quen thuộc của người quen kiểm soát không khí trong phòng. Ông ta nhìn quanh văn phòng nhỏ, không lộ ý kiến gì.
Ngồi xuống.
“Cô muốn nói gì?”
Tôi đặt chiếc USB lên bàn, ngay phía trước ông ta.
Ông ta nhìn xuống chiếc USB. Nhìn lên tôi.
Ánh mắt ông ta không thay đổi, nhưng có gì đó trong đó vừa cứng lại.
“Của ai vậy?”
“Của Diệp Tiểu Mạn,” tôi nói. “Cô ấy đến gặp tôi.”
Im lặng ngắn.
“Cô ấy nói gì?”
“Cô ấy nói đủ để tôi hiểu rằng bằng chứng ông đưa cho tôi tuần trước không phải là thứ ông nói.”
Vương Thiếu Đình ngồi yên. Không chối. Không thừa nhận.
“Ông Vương,” tôi tiếp, “tôi biết về dự án năm 2007. Tôi biết ông tin rằng ông ngoại tôi đã lợi dụng ông. Và tôi biết ông đã chờ rất lâu để lấy lại thứ ông cho là của mình.”
Ông ta nhìn tôi, lần đầu tiên ánh mắt thật sự thay đổi.
“Cô biết sự thật không?”
“Ông ngoại tôi để lại thư,” tôi nói. “Ông ấy biết ông sẽ tiếp cận tôi.”
“Và thư đó bào chữa cho ông ấy.”
“Thư đó giải thích sự thật,” tôi nói. “Ông trả giá thị trường. Hợp đồng có công chứng. Ông không biết trước quy hoạch sẽ mở.”
“Ông ấy làm sao biết quy hoạch không mở?”
“Câu hỏi đó có thể hỏi với bất kỳ ai mua bất động sản,” tôi đáp. “Mua rồi quy hoạch mở thì là may mắn, không phải tội lỗi.”
Vương Thiếu Đình nhìn xuống bàn.
“Cô đến đây để nói với tôi là tôi sai?”
“Tôi đến đây để nói với ông rằng tôi hiểu ông tin gì và tại sao ông tin vậy. Nhưng điều ông tin không làm cho nó trở thành sự thật.”
Ông ta im lặng.
“Và bằng chứng mà ông đưa cho tôi,” tôi tiếp, “ông dùng nó để tôi tấn công Lâm thị, trong khi thật ra ông muốn dùng tôi để lấy lại khu đất năm 2007.”
“Khu đất đó thuộc về Thiên Hải theo đạo nghĩa.”
“Khu đất đó đã được mua bán hợp pháp,” tôi nói. “Và nó thuộc về di sản của ông ngoại tôi, hiện tại thuộc về tôi.”
Khoảng lặng kéo dài.
Cuối cùng Vương Thiếu Đình hỏi, giọng nhẹ hơn trước.
“Cô định làm gì với những gì cô biết?”
“Tôi sẽ chuyển nội dung chiếc USB này cho cơ quan điều tra, vì đây là tài liệu liên quan đến vụ kiện năm trước.” Tôi dừng lại. “Và tôi sẽ không dùng bằng chứng về vụ làm giả tài liệu mà ông đưa cho tôi, vì bằng chứng đó bản thân nó cũng không đáng tin.”
Ông ta nhìn tôi một lúc lâu.
“Cô trả lại cho tôi.”
“Không,” tôi nói. “Tôi để nó ở trạng thái trung lập. Nếu sau này có điều tra, điều tra sẽ làm rõ. Không phải tôi, không phải ông.”
Vương Thiếu Đình đứng dậy.
Ông ta nhìn tôi, và lần này ánh mắt đó không còn tính toán như lúc đầu.
“Cô giống ông Tô hơn cô nghĩ,” ông ta nói.
Rồi ông ta bước ra.
Anh Trần Minh Hạo, vẫn ngồi im từ đầu đến cuối, thở ra một hơi dài.
“Chị vừa từ chối một đồng minh tiềm năng.”
“Tôi vừa từ chối một người muốn dùng tôi,” tôi sửa lại.
“Có sự khác biệt à?”
Tôi nhìn chiếc USB trên bàn.
“Có. Đồng minh là người cùng đứng với mình. Còn ông ấy muốn tôi đứng trước mình.”
Tôi cầm chiếc USB lên.
“Chuẩn bị hồ sơ nộp cho cơ quan điều tra. Tất cả mọi thứ, không chọn lọc.”
Đó là điều ông ngoại tôi sẽ làm.
Và đó là điều tôi sẽ làm.
Báo cáo kiểm toán hoàn tất vào cuối tuần thứ ba.
Tôi đọc nó trong căn phòng nhỏ ở khu Tĩnh An, với một ly cà phê nguội bên cạnh và anh Trần Minh Hạo ngồi đối diện đợi tôi phản ứng.
Kết quả rõ ràng.
Tiểu Mạn Capital nhận tiền từ Lâm Bắc thông qua ba chuỗi giao dịch trung gian, tổng cộng mười bảy triệu tệ trong mười tám tháng. Chữ ký phê duyệt ở cấp thực thi là Diệp Tiểu Mạn. Không có chữ ký hay ủy quyền nào từ Lâm Tuấn Khải hoặc Hàn Tùng.
Ở phần ghi chú cuối báo cáo, kiểm toán viên độc lập ghi thêm: “Không tìm thấy bằng chứng về sự tham gia hay đồng thuận của ban lãnh đạo cấp cao trong các giao dịch này.”
Tôi đặt tập báo cáo xuống.
“Tuấn Khải không biết,” tôi nói.
“Xác nhận chính thức,” anh Trần nói.
Tôi ngồi yên một lúc.
Trong ba tuần kiểm toán, Lâm Tuấn Khải không một lần tiếp cận tôi, không gọi điện, không nhắn tin. Anh ta đã trao quyền điều hành cho Hàn Tùng và rút lui hoàn toàn. Tôi biết điều đó qua báo cáo của anh Trần, không phải qua liên lạc trực tiếp.
“Và vụ kiện Thiên Hải?” tôi hỏi.
“Phức tạp hơn.” Anh Trần mở một tập tài liệu khác. “Tài liệu trên chiếc USB của Diệp Tiểu Mạn đang được phân tích. Theo nhận định ban đầu của chuyên gia kỹ thuật số, bằng chứng mà Vương Thiếu Đình đưa cho chị là bản đã qua chỉnh sửa, nhưng bản gốc trên USB của Diệp Tiểu Mạn cho thấy ai là người chỉnh sửa và lúc nào.”
“Và?”
“Và người đó không phải từ phía Lâm thị.”
Tôi gật đầu chậm.
“Nghĩa là Lâm thị không làm giả tài liệu trong vụ kiện Thiên Hải.”
“Đúng. Ai đó từ bên ngoài làm giả, rồi cố ý để lộ dấu vết về phía Lâm thị.”
“Và người đó cũng có lợi ích trong việc Thiên Hải thua kiện.”
Anh Trần nhìn tôi.
“Chị có đủ bằng chứng chưa để kết luận?”
Tôi nghĩ đến Vương Thiếu Đình và cái cách ông ta bước ra khỏi phòng hôm qua, câu nói cuối cùng của ông ta: “Cô giống ông Tô hơn cô nghĩ.”
Không hẳn là nhận tội. Nhưng cũng không phải là vô tội.
“Đủ để chuyển cho cơ quan điều tra và để họ làm việc của họ,” tôi nói. “Không phải việc của tôi kết luận ai có tội.”
Anh Trần gật đầu.
Buổi chiều hôm đó, hội đồng quản trị Lâm thị họp phiên đặc biệt để nghe báo cáo kiểm toán.
Tôi đến.
Lần đầu tiên sau ba tuần, tôi và Lâm Tuấn Khải ở trong cùng một phòng.
Anh ta ngồi ở cuối bàn, không phải đầu bàn như mọi khi. Hàn Tùng ngồi chỗ TGĐ. Tuấn Khải trông gầy đi một chút, vẫn bộ vest nhưng cái cà vạt hôm nay thẳng hơn lần tôi nhìn thấy anh ở hành lang căn hộ.
Anh nhìn tôi khi tôi bước vào. Tôi gật đầu nhẹ.
Ông Hứa Văn Đức đọc báo cáo kiểm toán. Không khí phòng họp thay đổi theo từng trang.
Khi kết luận được đọc to, có tiếng thở phào nhẹ nhõm từ đâu đó trong phòng. Có người cúi đầu, có người nhìn sang Tuấn Khải với ánh mắt phức tạp.
Hứa Văn Đức nhìn sang tôi.
“Đại diện Viễn Đông, hội đồng ghi nhận kết quả kiểm toán. Cô có ý kiến gì không?”
“Có,” tôi nói.
Tôi đứng dậy.
“Kết quả kiểm toán xác nhận rằng hành vi tài chính bất minh xuất phát từ cá nhân, không phải từ ban lãnh đạo.” Tôi nhìn quanh phòng. “Đây là điều tốt cho công ty. Nhưng điều tốt đó không tự đến. Nó đến vì có người trong nội bộ đã lưu dấu vết từ trước, vì hệ thống kiểm soát nội bộ cần được tăng cường, và vì những người đứng đầu công ty sẵn sàng để kiểm toán diễn ra mà không can thiệp.”
Tôi nhìn thẳng vào Tuấn Khải.
Anh ta nhìn lại, không tránh.
“Quỹ Viễn Đông sẽ tiếp tục giữ vai trò cổ đông với bốn mươi chín phần trăm và sẽ tham gia tích cực vào giám sát hoạt động từ nay trở đi.” Tôi dừng lại. “Về dự án phía Bắc, tôi đề xuất mở lại đàm phán với điều kiện hội đồng thông qua cải tổ hệ thống kiểm soát nội bộ trước.”
Tiếng trầm xôn xao.
Hứa Văn Đức gõ nhẹ lên bàn.
“Hội đồng ghi nhận và sẽ đưa ra quyết định trong phiên họp tiếp theo.”
Phiên họp kết thúc.
Khi mọi người đứng dậy chuẩn bị ra về, Lâm Tuấn Khải đi qua chỗ tôi.
Không dừng lại. Chỉ khẽ nói khi đi qua.
“Cảm ơn em.”
Hai chữ đó, nói nhỏ đến mức chỉ mình tôi nghe, trong tiếng ồn của phòng họp đang giải tán.
Tôi không trả lời.
Nhưng bước chân tôi, trên đường ra thang máy, nhẹ hơn một chút so với lúc bước vào.