Chương 7
Đội kiểm toán độc lập gồm năm người đến vào thứ Tư.
Tôi không đến Lâm thị trong những ngày đầu kiểm toán. Không cần thiết. Công việc của họ là đọc số, tôi chỉ cần đọc báo cáo mà anh Trần Minh Hạo gửi về mỗi tối.
Trong khi đó, tôi làm việc riêng.
Chiếc USB của Diệp Tiểu Mạn đã được chuyên gia kỹ thuật số kiểm tra trong vòng ba mươi sáu giờ. Dữ liệu không bị chỉnh sửa, không có trap ẩn, không có malware. Những gì trong đó là email gốc, đủ metadata, đủ timestamp, đủ để làm bằng chứng pháp lý.
Và nội dung của những email đó thật sự phức tạp hơn tôi nghĩ.
Vương Thiếu Đình không chỉ là đối thủ muốn lấy lại dự án. Ông ta là nhà đầu tư cũ của tập đoàn Viễn Đông, từ trước khi ông ngoại tôi rút cổ phần khỏi một dự án chung năm 2007.
Trong những email từ năm năm trước, có những đoạn trao đổi mà ông ta nhắc đến “mảnh đất Tô Bách Niên đang giữ hộ từ thời 2007 chưa giải quyết.”
Không có mảnh đất nào như vậy trong di sản của ông ngoại mà tôi biết.
Tôi gọi cho cô Huệ Lan.
“Cô ơi, năm 2007 ông ngoại có tranh chấp gì với Thiên Hải không?”
Bà Huệ Lan im lặng khá lâu.
“Ai nói với con về điều đó?”
“Vậy là có.”
“Con,” bà thở dài, “năm 2007, ông ngoại và Vương Thiếu Đình từng hợp tác trong một dự án bất động sản nhỏ ở ngoại ô. Khi dự án kết thúc, có một khu đất dư không xây được do vướng quy hoạch. Vương Thiếu Đình muốn giữ đất chờ quy hoạch mở, ông ngoại muốn thanh lý. Hai bên không thống nhất được, ông ngoại mua lại phần của Thiên Hải với giá thị trường lúc đó.”
“Rồi sao?”
“Rồi quy hoạch thật sự mở sau đó ba năm. Đất đó tăng giá gấp mười lần.”
Tôi hiểu rồi.
“Và Vương Thiếu Đình cho rằng ông ngoại biết trước quy hoạch sẽ mở nên cố tình mua lại với giá thấp.”
“Vương Thiếu Đình luôn tin như vậy,” bà Huệ Lan nói. “Nhưng đó là lòng tham nói chuyện, không phải sự thật. Ông ngoại mua lại vì muốn kết thúc sự hợp tác bất đồng quan điểm, không phải vì biết trước gì cả.”
Tôi ngồi yên tiếp nhận thông tin đó.
Vương Thiếu Đình không phải chỉ muốn dự án phía Bắc.
Ông ta muốn lấy lại những gì ông ta cho là bị mất từ mười bảy năm trước.
Và tôi, người thừa kế của Tô Bách Niên, đã đi đúng vào bẫy ông ta giăng sẵn.
“Cô Huệ Lan,” tôi hỏi, “khu đất đó bây giờ thuộc về ai?”
“Vẫn trong di sản của ông ngoại. Chưa định giá lại trong bộ hồ sơ thừa kế.”
Nghĩa là nó thuộc về tôi, mà tôi chưa biết.
Và Vương Thiếu Đình biết điều đó.
Tôi cúp máy, ngồi nhìn tờ báo cáo tài chính trên bàn một lúc rồi gọi anh Trần Minh Hạo.
“Trong hồ sơ di sản của ông ngoại tôi, có khu đất ở ngoại ô không? Năm 2007.”
Tiếng lật giấy.
“Có. Mục số 7 trong danh sách tài sản bất động sản. Chị chưa ký nhận vì chưa định giá lại.”
“Định giá bây giờ được không?”
“Được, cần khoảng hai tuần.”
“Làm đi.”
Tôi đứng dậy, đi lại trong phòng.
Trò chơi này có nhiều lớp hơn tôi nghĩ. Không chỉ là ly hôn. Không chỉ là kiểm toán. Không chỉ là Diệp Tiểu Mạn và Tiểu Mạn Capital.
Đây là cuộc chiến kéo dài từ trước khi tôi ra đời, và tôi vừa bước vào nó mà không biết.
Điều tôi cần làm bây giờ không phải là đứng về phía ai.
Điều tôi cần làm là đứng đúng phía của mình.
Và phía của tôi, là di sản của ông ngoại, không phải là vũ khí của bất kỳ ai.
Cô Huệ Lan gọi cho tôi vào tối thứ Năm, giọng bình tĩnh hơn mọi khi nhưng có gì đó khác.
“Con có thể qua đây không?”
Tôi đến lúc tám giờ tối. Căn nhà nhỏ vẫn thơm mùi gỗ và hoa nhài. Cô Huệ Lan ngồi ở bàn trà quen thuộc, trước mặt bà là một chiếc hộp gỗ nhỏ màu nâu sẫm.
“Ông ngoại để lại cái này,” bà nói, “dặn chỉ đưa cho con khi con cần.”
Tôi nhìn chiếc hộp.
“Cô biết khi nào con cần?”
“Khi con bắt đầu hỏi về năm 2007,” bà nói nhẹ.
Tôi ngồi xuống, mở chiếc hộp.
Bên trong là một phong bì dày, trên mặt ghi tên tôi bằng nét chữ của ông ngoại, nét chữ mà tôi nhận ra ngay dù nhiều năm không thấy. Nét chữ của người viết bằng cây bút mực, cẩn thận từng nét như ông làm mọi việc.
Tôi mở phong bì.
Bên trong là ba tờ giấy.
Tờ đầu là bản đồ khu đất năm 2007, đánh dấu tay rõ ràng. Tờ thứ hai là hợp đồng mua lại từ Thiên Hải, chữ ký của cả hai bên, có công chứng. Tờ thứ ba là một bức thư.
Tôi đọc bức thư.
Ông viết bằng tiếng phổ thông, giọng văn bình tĩnh và thực tế như ông vẫn nói chuyện.
“Uyển Khanh,
Nếu con đang đọc thư này, có nghĩa là Vương Thiếu Đình đã tiếp cận con.
Ông biết ông ấy sẽ tiếp cận, sớm hay muộn. Ông ấy là người không quên, và ông ấy tin vào điều không có thật.
Năm 2007, ông mua lại khu đất vì Vương Thiếu Đình muốn giá mà ông cho là không công bằng. Ông trả giá thị trường, không hơn không kém. Ông không biết quy hoạch sẽ mở, và cho dù ông có biết, ông cũng đã trả giá thị trường. Không ai bị lừa.
Nhưng ông ấy không tin điều đó, và ông ấy sẽ không bao giờ tin.
Con không cần thuyết phục ông ấy. Con chỉ cần giữ sự thật cho rõ ràng.
Khu đất đó không phải là thứ ông để lại cho con để dùng làm vũ khí hay để trả thù ai. Ông để lại vì đó là tài sản hợp pháp của gia đình, và con có quyền với nó.
Còn những người muốn dùng con làm công cụ để lấy lại thứ họ cho là của họ, con đừng để bị dùng.
Ông tin con biết cách giữ thẳng lưng.
Ông yêu con.”
Tôi đọc xong, gấp thư lại.
Cô Huệ Lan không hỏi gì. Bà rót thêm trà, đẩy chén sang phía tôi.
Tôi uống một ngụm.
“Ông ngoại biết tất cả,” tôi nói.
“Ông biết đủ,” bà đính chính. “Ông không biết con sẽ gặp tình huống cụ thể nào. Nhưng ông biết con người của Vương Thiếu Đình.”
“Và ông cũng biết tôi sẽ cần được nhắc nhở.”
Bà Huệ Lan mỉm cười nhẹ.
“Ông nói, ‘Con bé đó thông minh nhưng có tâm tốt. Thỉnh thoảng người có tâm tốt dễ bị người khác dùng.'”
Tôi nhìn xuống chén trà.
“Cô nghĩ tôi đã bị dùng chưa?”
Bà suy nghĩ thật sự trước khi trả lời.
“Con đã giữ được đầu óc rõ ràng. Nhưng con đang ở giữa nhiều người có lợi ích khác nhau, và không ai trong số đó hoàn toàn vô tư với con.”
“Kể cả Lâm Tuấn Khải?”
Bà im lặng.
“Anh ấy,” tôi tiếp, “tối hôm ở quán, anh ấy nói những điều mà tôi chưa bao giờ nghe anh ấy nói trong ba năm qua.”
“Con tin hay không tin?”
Câu hỏi đơn giản đến mức tôi không trả lời được ngay.
“Tôi tin anh ấy không biết về Tiểu Mạn Capital,” tôi nói cuối cùng. “Tôi tin anh ấy không biết về vụ làm giả tài liệu. Và tôi tin anh ấy hối hận về ba năm đó.”
“Nhưng?”
“Nhưng hối hận không phải là điều kiện đủ.”
Bà gật đầu chậm.
“Con trưởng thành hơn nhiều,” bà nói.
Tôi đứng dậy, cầm chiếc hộp gỗ.
“Cô để tôi mang cái này về được không?”
“Ông ngoại để lại cho con,” bà nói. “Tất nhiên rồi.”
Trên đường về, ngồi trong taxi, tôi mở lại bức thư đọc thêm lần nữa.
“Con đừng để bị dùng.”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
Thượng Hải vẫn sáng rực như mọi đêm.
Tôi cần kết thúc điều này theo cách của mình, không phải theo cách của Vương Thiếu Đình, không phải theo cách của bà Lâm, và cũng không phải theo cách mà Lâm Tuấn Khải muốn.
Theo cách của tôi nghĩa là làm mọi thứ trở nên rõ ràng và đúng.
Dù rõ ràng và đúng có thể làm đau một số người.