Chương 6
Anh Trần Minh Hạo gọi lại lúc bốn giờ rưỡi chiều.
“Phiên họp xong rồi.”
“Kết quả?”
“Lâm Tuấn Khải đề xuất chủ động hợp tác kiểm toán, không trì hoãn hay kháng cự. Hội đồng thông qua.” Anh Trần dừng lại. “Nhưng có một điều bất ngờ.”
Tôi đặt bút xuống.
“Lâm Tuấn Khải tự đề nghị tạm đình chỉ quyền điều hành trong thời gian kiểm toán. Trao quyền điều hành tạm thời cho phó tổng giám đốc Hàn Tùng.”
Tôi im lặng một lúc.
“Anh ấy tự đề nghị?”
“Tự đề nghị. Không ai yêu cầu.”
Tôi đứng dậy đi lại.
Đó là nước đi tôi không đoán trước.
Lâm Tuấn Khải trao quyền điều hành nghĩa là anh ta loại mình khỏi vùng nguy hiểm trong quá trình kiểm toán, đồng thời gửi một thông điệp rõ ràng cho hội đồng và cho tôi rằng anh ta không có gì che giấu.
Hoặc anh ta không có gì để che giấu thật.
Hoặc anh ta đang đặt cược rằng tôi sẽ hiểu thiện chí này.
“Còn Diệp Tiểu Mạn?” tôi hỏi.
“Vẫn chưa liên lạc được. Công ty đã gửi thông báo buộc trình diện trong vòng bốn mươi tám giờ.”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
“Anh Trần, tôi muốn gặp riêng Hàn Tùng.”
Tiếng giấy tờ sột soạt ở đầu dây.
“Ông Hàn? Tại sao?”
“Vì ông ấy là người sẽ vận hành Lâm thị trong thời gian kiểm toán. Và vì ông ấy là phó TGĐ ba năm qua, ông ấy biết mọi thứ diễn ra trong công ty đó.”
Sáng hôm sau, tôi gặp Hàn Tùng trong văn phòng mới của ông ta ở tầng hai mươi tám.
Người đàn ông bốn mươi ba tuổi, vóc dáng chắc, ít nói. Ba năm làm dâu nhà họ Lâm, tôi gặp ông không nhiều, nhưng lần nào gặp ông cũng gật đầu chào tôi trước, điều mà phần lớn cấp trên ở đó không làm.
“Cô Tô,” ông nói khi tôi ngồi xuống, “tôi đã chờ cuộc gặp này.”
“Ông biết tôi sẽ đến?”
“Tôi đoán.” Ông đặt tay lên mặt bàn. “Cô thông minh. Và cô cần người bên trong.”
Tôi nhìn ông.
“Ông tự nguyện chia sẻ thông tin với tôi?”
“Tôi không tự nguyện với bất kỳ ai,” ông nói thẳng. “Tôi trung thành với công ty. Nhưng trong ba năm vừa rồi, người tôi trung thành không phải là Lâm Tuấn Khải.”
“Là ai?”
Ông im lặng một nhịp.
“Là cái tổ chức này. Là những người lao động ở đây. Là cái nền tảng mà ông Tô Bách Niên và cha của Tuấn Khải xây lên.”
Tôi gật đầu chậm.
“Ông biết gì về Tiểu Mạn Capital?”
Hàn Tùng không biểu lộ ngạc nhiên.
“Tôi biết nó tồn tại. Biết dòng tiền đi vào từ công ty con Lâm Bắc. Không biết ai phê duyệt ở cấp cao nhất, vì các quyết định đó không đi qua phòng tôi.”
“Nhưng ông nghi ngờ?”
“Tôi nghi ngờ từ một năm trước.” Ông nhìn thẳng vào tôi. “Và tôi đã lưu lại dấu vết.”
Câu nói đó, nói trong không khí yên tĩnh của phòng làm việc sáng sớm, có trọng lượng của một thứ đã được chuẩn bị từ rất lâu.
“Ông có thể cung cấp tài liệu đó cho kiểm toán độc lập không?”
“Đó là lý do tôi ngồi đây chờ cô,” ông nói.
Tôi nhìn ông thêm một lúc.
“Ông không sợ?”
Hàn Tùng mỉm cười nhỏ, lần đầu tiên trong cuộc gặp.
“Tôi sợ từ một năm trước, khi tôi bắt đầu lưu dấu vết. Bây giờ thì không còn gì để sợ nữa.”
Tôi đứng dậy, bắt tay ông.
“Cảm ơn ông Hàn.”
“Cảm ơn cô đã không để mặc cái công ty này,” ông nói nhẹ.
Tôi bước ra hành lang.
Lần đầu tiên kể từ ngày ký đơn ly hôn, tôi cảm thấy ván cờ này có người chơi cùng phía với mình.
Và đó không phải là cảm giác tôi đã dự đoán.
Diệp Tiểu Mạn xuất hiện vào sáng thứ Hai, đúng bốn mươi bảy giờ sau khi biến mất.
Không phải ở văn phòng Lâm thị. Không phải trước cơ quan chức năng.
Cô ta xuất hiện ở văn phòng của tôi, căn phòng thuê ở khu Tĩnh An.
Tôi đang xem tài liệu kiểm toán sơ bộ khi bảo vệ tòa nhà gọi lên hỏi có tiếp không. Tôi bảo cho vào.
Cô ta trông khác.
Không còn bộ váy xanh gọn gàng, không còn tóc búi thấp chỉn chu. Áo sơ mi nhàu, tóc xõa, mắt thâm quầng. Nhưng ánh mắt cô ta vẫn sắc, không hoảng loạn như tôi tưởng.
Cô ta ngồi xuống không chờ mời.
“Cô đã tìm hiểu đủ chưa?” cô ta hỏi thẳng.
“Chưa đủ,” tôi đáp. “Nhưng đủ để biết cô đang cần gì.”
“Tôi cần miễn tố.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô biết tôi không có quyền đó.”
“Cô có đủ ảnh hưởng để đề xuất với cơ quan chức năng,” cô ta nói. “Và cô biết những gì tôi có thể cung cấp đáng giá hơn bản án của riêng tôi.”
“Cô có gì?”
Diệp Tiểu Mạn đặt một chiếc USB lên bàn.
“Toàn bộ email trao đổi liên quan đến vụ kiện Thiên Hải. Kể cả người ra lệnh chỉnh sửa tài liệu.”
“Là ai?”
Cô ta nhìn tôi.
“Không phải Lâm Tuấn Khải.”
Tôi không để lộ phản ứng.
“Thì là ai?”
“Là người mà cô vừa ăn trưa cùng tuần trước,” cô ta nói. “Vương Thiếu Đình.”
Im lặng.
Không gian phòng nhỏ dường như thu hẹp lại.
“Cô đang nói rằng chính Vương Thiếu Đình giả mạo tài liệu bất lợi cho chính Thiên Hải?”
“Không phải giả mạo bất lợi cho họ,” Diệp Tiểu Mạn nói, giọng bắt đầu có nhịp điệu của người đã chuẩn bị câu chuyện này từ lâu. “Vương Thiếu Đình giả mạo tài liệu để đổ lỗi cho Lâm thị, nhưng kế hoạch đó thất bại vì tòa xử theo hướng khác. Sau đó ông ta giữ bằng chứng về vụ giả mạo, nhưng không dùng, vì ông ta muốn dùng nó như đòn bẩy sau này.”
“Và ông ta đã dùng nó với tôi.”
“Đúng. Ông ta trao cho cô bằng chứng về Lâm thị làm giả tài liệu, nhưng thật ra đó là bằng chứng về chính ông ta giả mạo tài liệu rồi nguỵ tạo dấu vết chỉ về phía Lâm thị.”
Tôi ngồi yên.
“Và cô biết điều này vì…”
“Vì Vương Thiếu Đình đã tiếp cận tôi hai năm trước,” Diệp Tiểu Mạn nói thẳng. “Ông ta biết vị trí của tôi bên cạnh Tuấn Khải. Ông ta đề nghị tôi cung cấp thông tin nội bộ từ Lâm thị đổi lấy bảo vệ pháp lý và một khoản tiền.”
“Tiểu Mạn Capital.”
“Tiểu Mạn Capital là tiền từ hai nguồn,” cô ta xác nhận. “Một phần tôi tự góp. Một phần từ Vương Thiếu Đình qua nhiều kênh trung gian. Khoản tiền từ Lâm Bắc chuyển sang là tôi ký phê duyệt dưới danh nghĩa quỹ đầu tư nội bộ mà không có ủy quyền từ Tuấn Khải.”
“Anh ấy không biết.”
“Anh ấy không biết.”
Tôi nhìn chiếc USB trên bàn.
“Cô hiểu rằng những gì cô vừa khai có thể bất lợi cho cả cô và Vương Thiếu Đình.”
“Tôi hiểu,” Diệp Tiểu Mạn nói. “Nhưng nếu kiểm toán tiến hành mà không có phiên bản này, tôi sẽ là người duy nhất bị quy kết.”
“Và cô muốn Vương Thiếu Đình cùng ngồi trong đó với cô.”
Cô ta không phủ nhận.
Tôi nhìn cô ta rất lâu.
Diệp Tiểu Mạn không phải người tốt. Cô ta đã phản bội công ty, phản bội Tuấn Khải, và làm nhiều điều khuất tất trong ba năm qua. Nhưng bây giờ, thứ cô ta cung cấp có thể là chìa khóa để tháo gỡ toàn bộ mớ rối.
Hoặc có thể là thêm một lớp nước đục mà ai đó muốn tôi lội vào.
“Cô để chiếc USB đó lại đây,” tôi nói. “Tôi sẽ kiểm tra. Nếu thật, tôi sẽ liên hệ với cơ quan chức năng và đề xuất hướng hợp tác trong quá trình điều tra.”
Diệp Tiểu Mạn gật đầu, đứng dậy.
Khi cô ta đến cửa, tôi gọi lại:
“Một câu hỏi. Anh ấy có biết về mối quan hệ giữa cô và Vương Thiếu Đình không?”
Cô ta dừng lại ở cửa, không quay lại.
“Không bao giờ.”
Rồi cô ta bước ra.
Tôi nhìn chiếc USB nhỏ nằm trên mặt bàn.
Gọi anh Trần Minh Hạo.
“Anh ơi, tôi cần gặp anh ngay bây giờ.”
Và lần đầu tiên kể từ ngày bắt đầu tất cả chuyện này, tôi cảm thấy những mảnh ghép bắt đầu rơi vào đúng vị trí, nhưng bức tranh hiện ra lại khác hoàn toàn với những gì tôi nghĩ lúc ban đầu.