Chương 5
Quán nhỏ ở phố Thái Hòa vẫn vậy.
Đèn vàng mờ, bàn gỗ cũ, mùi cà phê và gỗ thông quyện nhau. Chủ quán là ông lão người Tứ Xuyên, nhận ra tôi và gật đầu chào như không có gì thay đổi.
Tôi ngồi ở bàn góc trong, chỗ ngày xưa chúng tôi hay ngồi. Gọi trà.
Tuấn Khải đến đúng chín giờ.
Anh trông khác với trong phòng họp hôm qua. Bỏ bớt phần cứng nhắc của bộ vest, thay bằng áo xanh đậm và quần âu đơn giản. Nhìn giống con người hơn, giống người tôi từng nghĩ tôi biết.
Anh ngồi xuống đối diện, nhìn tôi.
Không ai lên tiếng trong một lúc.
“Trà hay cà phê?” tôi hỏi.
“Cà phê.” Anh dừng lại. “Cảm ơn.”
Ông lão mang cà phê ra. Tiếng tách sứ chạm mặt bàn gỗ nhỏ mà nghe rõ trong không gian im ắng.
“Em gọi anh đến,” Tuấn Khải nói trước, “anh không nghĩ em sẽ gọi.”
“Anh nghĩ em sẽ làm gì?”
“Anh không biết.” Anh nhìn xuống ly cà phê. “Em luôn làm những điều anh không đoán được. Anh chỉ không nhận ra điều đó trước đây.”
Tôi không nói gì.
“Uyển Khanh,” giọng anh trầm lại, “anh muốn nói xin lỗi.”
“Anh xin lỗi vì điều gì?”
Anh ngước lên nhìn tôi.
“Vì câu nói với Tiểu Mạn. Câu mà em nghe được.”
Tôi giữ gương mặt bình tĩnh.
“Chỉ vì câu đó thôi à?”
Tuấn Khải im lặng một lúc lâu hơn lần này.
“Không,” anh nói. “Vì ba năm.”
Tiếng xe cộ từ ngoài phố vọng vào, mơ hồ và xa xôi. Tôi nhìn anh.
“Anh biết về Tiểu Mạn Capital không?”
Khuôn mặt anh thay đổi.
Đó là sự thay đổi rất nhỏ, chỉ trong nháy mắt, nhưng tôi đã nhìn khuôn mặt này đủ lâu để nhận ra.
Không phải ngạc nhiên.
Mà là cảnh giác.
“Em biết về cái đó từ đâu?”
“Từ kiểm toán,” tôi nói. Không đúng hoàn toàn, nhưng không sai. “Anh Lâm, tôi cần anh trả lời thẳng. Anh biết về quỹ đó không?”
Tuấn Khải đặt ly cà phê xuống.
“Anh biết có quỹ đó tồn tại. Không biết chi tiết.”
“Anh không tự hỏi tiền đến từ đâu?”
“Tiểu Mạn nói là tiền đầu tư cá nhân của cô ấy.”
“Và anh tin?”
Anh không trả lời ngay.
“Anh biết là không nên tin như vậy,” anh nói cuối cùng, giọng mệt mỏi. “Anh biết. Nhưng anh chọn không hỏi thêm.”
Tôi nhìn anh.
Đây là câu trả lời trung thực nhất tôi nghe từ Lâm Tuấn Khải trong ba năm qua.
“Vì sao?”
Một câu hỏi đơn giản. Nhưng trọng lượng của nó thì không đơn giản chút nào.
Tuấn Khải ngồi yên một lúc, nhìn ra cửa sổ nhỏ.
“Vì nếu anh hỏi,” anh nói chậm, “thì anh sẽ phải xử lý. Mà anh không biết xử lý như thế nào mà không làm mọi thứ vỡ ra.”
“Vỡ ra,” tôi nhắc lại. “Anh sợ cái gì vỡ ra?”
Anh quay lại nhìn tôi.
“Anh sợ nhận ra mình đã tin người sai. Và trong khi đó, người đúng lại đang ở ngay trước mắt mà anh không nhìn ra.”
Phòng im lặng.
Bên ngoài, ai đó cười to, tiếng cười rải xuống con phố vắng rồi tắt lịm.
Tôi uống một ngụm trà.
“Có một bộ bằng chứng,” tôi nói, “chứng minh tài liệu trong vụ kiện Thiên Hải hai năm trước bị làm giả. Và nếu bằng chứng đó thật, thì đây không chỉ là gian lận nội bộ. Đây là tội trước pháp luật.”
Sắc mặt Tuấn Khải thay đổi hoàn toàn.
“Anh không biết về điều đó.”
“Tôi tin anh,” tôi nói.
Anh nhìn tôi.
“Em tin?”
“Tôi tin anh không biết,” tôi nói. “Nhưng tin không có nghĩa là anh không có trách nhiệm. Anh là TGĐ. Chuyện xảy ra trong công ty của anh.”
Tuấn Khải ngồi yên rất lâu.
“Anh cần làm gì?” giọng anh khẽ.
Tôi đứng dậy, đặt tiền trà lên bàn.
“Trước tiên, anh cần quyết định anh đứng ở phía nào.”
Tôi khoác túi lên vai.
“Phía bảo vệ Diệp Tiểu Mạn, hay phía bảo vệ công ty của anh.”
Tôi bước ra cửa.
Đêm Thượng Hải mát hơn, gió từ sông thổi vào con phố nhỏ, lay những chiếc lá vàng còn bám trên cành trước quán.
Điện thoại rung. Tin nhắn của anh Trần Minh Hạo.
“Kết quả xác thực bằng chứng từ Vương Thiếu Đình: thật. Tỉ lệ chỉnh sửa kỹ thuật số 94%.”
Tôi cất điện thoại.
Bước chân không dừng.
Ván cờ vừa thay đổi.
Hồ sơ kích hoạt điều khoản 14.3 được nộp vào sáng thứ Năm.
Anh Trần Minh Hạo đứng trước cổng tòa nhà Lâm thị lúc tám giờ kém mười lăm, tay cầm phong bì dán xi, gửi qua bộ phận tiếp nhận văn bản pháp lý. Không cần thông báo trước. Không cần cuộc họp.
Đó là quyền của tôi, và điều khoản nói rõ ràng như vậy.
Tôi không có mặt. Tôi đang ngồi trong văn phòng thuê tạm thời ở khu Tĩnh An, một căn phòng nhỏ nhìn ra con phố cây xanh, uống cà phê và xem bản tóm tắt tài chính mà anh Trần chuẩn bị từ đêm hôm trước.
Điện thoại bắt đầu rung lúc chín giờ mười phút.
Bà Lâm. Tôi không bắt máy.
Hứa Văn Đức. Tôi không bắt máy.
Và sau đó, một số lạ mà khi tôi tra thì hiện tên Diệp Tiểu Mạn qua số đăng ký phụ. Tôi cũng không bắt.
Số duy nhất tôi bắt là của Tuấn Khải, gọi đến lúc chín giờ rưỡi.
“Em đã nộp hồ sơ.”
“Tôi biết,” tôi nói.
“Em không nói trước với anh.”
“Tôi không có nghĩa vụ phải nói trước.”
Khoảng lặng ngắn.
“Uyển Khanh, anh cần anh em mình ngồi lại…”
“Chúng ta không còn là anh em nữa,” tôi ngắt lời nhẹ nhàng. “Chúng ta là hai bên đối lập trong một thủ tục pháp lý. Mọi liên lạc xin qua văn phòng luật sư.”
Tôi cúp máy trước khi anh kịp nói thêm.
Thở ra.
Phần khó khăn không phải là cúp máy. Phần khó khăn là tiếng thở dài mà tôi tưởng nghe được qua ống nghe trước khi cúp, giống hệt tiếng anh thở dài ở quán cà phê tối qua khi nói “người đúng lại đang ở ngay trước mắt mà anh không nhìn ra.”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
Cây xanh trên phố đung đưa trong gió buổi sáng.
Vết thương không biến mất chỉ vì người gây ra nó nhận ra mình đã sai. Đó là điều tôi phải nhắc bản thân mỗi lần cái giọng bình tĩnh, mệt mỏi của anh hôm qua bắt đầu kéo nhẹ vào trong tôi.
Anh Trần Minh Hạo vào lúc mười giờ, mặt không lộ vẻ gì đặc biệt nhưng có gì đó sắc hơn trong mắt anh.
“Hội đồng triệu tập phiên họp khẩn vào lúc hai giờ chiều,” anh nói. “Và Diệp Tiểu Mạn đã không đến văn phòng từ sáng sớm.”
Tôi nhìn anh.
“Cô ta bỏ trốn?”
“Chưa rõ. Nhưng điện thoại tắt máy, căn hộ không có người.”
Tôi đứng dậy đi lại một vòng trong phòng nhỏ.
Nếu Diệp Tiểu Mạn bỏ trốn ngay khi hồ sơ kiểm toán được nộp, điều đó có nghĩa là cô ta biết rõ những gì kiểm toán sẽ tìm thấy.
Và điều đó cũng có nghĩa là cô ta biết trước. Cô ta theo dõi rất sát.
“Anh báo cơ quan chức năng chưa?” tôi hỏi.
“Chưa. Chị muốn báo không?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Chưa vội. Nếu cô ta thật sự có gì để che giấu, cô ta sẽ không đi xa được. Còn nếu cô ta chỉ đang hoảng loạn và ẩn mình tạm thời, thì chúng ta sẽ cần cô ta xuất hiện để khai báo.”
“Hiểu.”
“Trong phiên họp chiều nay, tôi sẽ có mặt không?”
Anh Trần Minh Hạo lắc đầu.
“Điều khoản 14.3 không yêu cầu bên yêu cầu kiểm toán phải có mặt trong phiên họp triệu tập khẩn. Chị có thể chọn không tham dự.”
Tôi gật đầu.
Không tham dự.
Để họ ngồi trong phòng họp đó mà không có tôi, không biết tôi biết gì, không biết tôi đang ở đâu và đang nghĩ gì.
Đó cũng là một nước đi.
“Anh đến dự thay tôi,” tôi nói. “Chỉ quan sát, không phát biểu trừ khi bị hỏi trực tiếp.”
Tôi trở lại bàn, mở laptop.
“Và tìm hiểu xem Diệp Tiểu Mạn có quan hệ gì với Vương Thiếu Đình không.”
Anh Trần Minh Hạo khẽ nhíu mày.
“Chị nghĩ họ liên quan?”
Tôi nhìn lại màn hình.
“Bằng chứng làm giả tài liệu hai năm trước. Vương Thiếu Đình giữ bằng chứng đó hai năm mà không dùng, rồi đưa cho tôi đúng lúc Diệp Tiểu Mạn biến mất.” Tôi gõ ngón tay lên bàn. “Tôi không tin vào sự trùng hợp quá hoàn hảo.”
Anh Trần lặng yên một lúc.
“Vương Thiếu Đình có thể đã cài người vào Lâm thị.”
“Hoặc người của ông ta đã tiếp cận Diệp Tiểu Mạn từ trước, và đề nghị bảo vệ cô ta đổi lấy thứ gì đó.”
“Đổi lấy cô ta hợp tác phá từ bên trong.”
Tôi gật đầu chậm.
“Cuộc chơi phức tạp hơn tôi nghĩ lúc đầu.”
Và điều đó có nghĩa là tôi phải cẩn thận hơn, không chỉ với nhà họ Lâm mà còn với Vương Thiếu Đình.
Không ai trong trò chơi này hoàn toàn vô tư.
Kể cả tôi.