Chương 4
Hợp đồng hợp tác chiến lược năm 2009 dày bảy mươi hai trang.
Tôi đã đọc nó hai lần từ đầu đến cuối trong căn hộ nhỏ, ly trà để nguội bên cạnh, bên ngoài trời bắt đầu đổ mưa lớn.
Điều khoản tôi nhớ nằm ở trang năm mươi tám, mục 14.3, chữ in nhỏ đến mức người ta thường lướt qua.
“Trong trường hợp phát hiện hành vi tài chính không minh bạch hoặc gian lận nội bộ ảnh hưởng đến lợi ích cổ đông thiểu số, cổ đông nắm từ ba mươi phần trăm cổ phần trở lên có quyền yêu cầu kiểm toán độc lập toàn bộ hoạt động của công ty trong vòng ba mươi ngày.”
Và quan trọng hơn, mục 14.4.
“Trong thời gian kiểm toán, mọi quyết định chiến lược cần có sự đồng thuận của cổ đông yêu cầu kiểm toán.”
Tôi đặt tờ hợp đồng xuống.
Nếu tôi kích hoạt điều khoản này, dự án phía Bắc sẽ bị đóng băng cho đến khi kiểm toán kết thúc. Lâm thị sẽ mất đúng cái cơ hội mà Tuấn Khải gọi là mười năm mới có một lần.
Nhưng nếu tôi không làm vậy, tôi sẽ trở thành cổ đông ngồi nhìn người ta dùng tiền của công ty rót vào quỹ cá nhân.
Điện thoại rung. Số lạ.
Tôi nhấc lên.
“Cô Tô Uyển Khanh?” Giọng đàn ông, trầm và lịch sự. “Tôi là Vương Thiếu Đình, chủ tịch tập đoàn Thiên Hải. Tôi nghĩ chúng ta có một số điểm chung đáng để trao đổi.”
Thiên Hải. Tôi biết tên đó. Đối thủ trực tiếp của Lâm thị trong lĩnh vực bất động sản thương mại. Và cũng là đơn vị mà Lâm thị đã vận động loại khỏi dự án phía Bắc từ hai năm trước.
“Ông Vương tìm số điện thoại cá nhân của tôi từ đâu?”
“Từ một người bạn chung.” Ông ta dừng lại. “Tôi không gọi để đặt điều kiện hay gây sức ép, cô Tô. Tôi gọi vì tôi nghĩ cô đáng biết một vài thông tin về dự án phía Bắc mà có thể cô chưa có.”
Tôi nhìn bản hợp đồng đang mở trên bàn.
“Ông có thể nói cụ thể hơn không?”
“Tốt hơn là gặp trực tiếp. Cô có thể sắp xếp bữa trưa không? Ngày mai.”
Tôi suy nghĩ ba giây.
“Được. Nhưng tôi sẽ đến cùng luật sư của tôi.”
“Tất nhiên,” ông ta nói, và trong giọng có gì đó nghe như nhẹ nhõm. “Tôi sẽ gửi địa chỉ.”
Tôi cúp máy.
Đứng nhìn ra cửa sổ.
Mưa vẫn đổ.
Anh Trần Minh Hạo đến mười lăm phút sau khi tôi gọi. Tôi kể lại cuộc điện thoại, anh ngồi nghe, gương mặt không biểu lộ nhiều.
“Thiên Hải,” anh nói chậm. “Họ từng kiện Lâm thị cách đây hai năm, tranh chấp gói thầu dự án Hải Phố. Thua kiện.”
“Tôi nhớ.”
“Cô có biết ai là người vận động để Thiên Hải thua kiện đó không?”
Tôi nhìn anh.
“Không phải Lâm Tuấn Khải?”
Anh Trần Minh Hạo lắc đầu chậm.
“Là Diệp Tiểu Mạn. Cô ta cung cấp tài liệu cho bên phản tố. Và tài liệu đó có dấu hiệu bị chỉnh sửa.”
Tôi ngồi xuống từ từ.
Diệp Tiểu Mạn không chỉ là thư ký và người tình của Lâm Tuấn Khải. Cô ta đang vận hành một trò chơi riêng, dùng vị trí bên cạnh anh ta để làm những điều anh ta không hay biết, hoặc giả vờ không hay biết.
“Vậy thì Vương Thiếu Đình gọi cho tôi,” tôi nói từng chữ, “không phải để liên minh chống Lâm thị. Mà là để cho tôi biết điều này.”
“Có thể.”
“Hoặc là để dùng tôi làm công cụ lấy lại những gì họ thua hai năm trước.”
Anh Trần Minh Hạo gật đầu.
“Cả hai đều có thể.”
Tôi nhìn xuống bản hợp đồng năm 2009.
Ba mươi ngày kiểm toán.
Nếu tôi kích hoạt điều khoản, tất cả mọi người sẽ bị buộc phải đứng im. Lâm Tuấn Khải, Diệp Tiểu Mạn, Thiên Hải, tất cả.
Và trong ba mươi ngày đó, tôi sẽ có thể nhìn thấy rõ bức tranh thực sự.
“Anh Minh Hạo,” tôi nói, “chuẩn bị hồ sơ kích hoạt điều khoản 14.3.”
Anh nhìn tôi một giây.
“Cô hiểu điều đó sẽ khiến Tuấn Khải mất dự án?”
“Tôi hiểu.”
“Và cô vẫn muốn làm?”
Tôi nhớ lại cô ta hôm sáng ở quán cà phê. “Anh ấy không phải người xấu. Anh ấy chỉ là người không biết trân trọng những gì mình đang có.”
Không biết trân trọng, và trong khi đó người ở bên cạnh anh ta đang dùng chính cái tên anh ta để làm điều khuất tất.
“Làm,” tôi nói.
Nếu Lâm Tuấn Khải thật sự vô tội, kiểm toán sẽ chứng minh điều đó.
Nếu không, anh ta sẽ biết rõ cái giá của ba năm nhìn qua mặt vợ như nhìn qua tấm kính.
Vương Thiếu Đình người cao, mái tóc điểm bạc, cặp mắt sắc bén của người quen đọc con người hơn là đọc báo cáo tài chính.
Ông ta đứng dậy khi tôi bước vào, bắt tay lịch sự.
“Cô Tô, cảm ơn đã đến.”
“Ông Vương,” tôi ngồi xuống, anh Trần Minh Hạo kéo ghế ngồi bên cạnh, “tôi đến vì tò mò, không phải vì đồng ý điều gì.”
Ông ta mỉm cười.
“Trực tiếp. Tôi thích vậy.”
Bồi bàn rót trà. Ông Vương Thiếu Đình đợi bồi bàn lui ra mới lên tiếng.
“Hai năm trước, Thiên Hải thua kiện trong vụ tranh chấp gói thầu Hải Phố.” Ông ta không vòng vo. “Lý do chúng tôi thua không phải vì bằng chứng yếu. Lý do là vì bằng chứng của đối phương được dàn dựng.”
“Ông có bằng chứng về điều đó không?” anh Trần Minh Hạo hỏi.
Ông Vương mở chiếc cặp da bên cạnh, lấy ra một phong bì dày.
“Bản gốc của tài liệu mà Lâm thị cung cấp cho tòa, và bản so sánh pháp y kỹ thuật số chứng minh tài liệu đó bị chỉnh sửa sau ngày được ký.”
Tôi không chạm vào phong bì.
“Ông giữ cái này hai năm mà không dùng. Tại sao bây giờ mới đưa ra?”
Ông ta nhìn tôi một lúc.
“Vì hai năm trước, không có ai đủ vị thế để nghe.”
“Và bây giờ tôi có đủ vị thế?”
“Bốn mươi chín phần trăm cổ phần Lâm thị,” ông ta nói. “Cô có thể kích hoạt kiểm toán. Cô có thể phong tỏa dự án phía Bắc. Cô là người đầu tiên trong nhiều năm có đủ đòn bẩy thực sự với họ.”
Tôi nhìn phong bì trên bàn.
“Ông muốn tôi dùng bằng chứng này để làm gì?”
“Không cần làm gì.” Ông ta đan tay lại. “Chỉ cần cô biết nó tồn tại. Khi cô ngồi trong phòng họp với hội đồng quản trị Lâm thị, cô sẽ biết mình đang đối diện với ai.”
Câu đó có nghĩa khác.
Tôi ngả lưng ra sau, quan sát ông ta.
“Ông Vương, ông không phải người làm từ thiện. Ông đang muốn tôi giữ dự án phía Bắc bị đóng băng đủ lâu để Thiên Hải có thể nhảy vào.”
Ông ta không chối.
“Chúng tôi cũng muốn dự án đó,” ông ta nói thẳng. “Và chúng tôi có năng lực thực hiện không kém Lâm thị. Sự khác biệt là chúng tôi sẽ không làm giả hồ sơ để loại đối thủ.”
“Ông không thể đảm bảo điều đó.”
“Không,” ông ta thừa nhận, “nhưng tôi có thể nói với cô rằng nếu Thiên Hải tham gia dự án này, quỹ Viễn Đông sẽ có chỗ ngồi trong hội đồng điều phối. Không phải với tư cách cổ đông im lặng.”
Tôi nhìn sang anh Trần Minh Hạo. Anh khẽ nhíu mày.
Tôi quay lại nhìn Vương Thiếu Đình.
“Ông cho tôi bảy ngày.”
Ông ta gật đầu không do dự.
Khi chúng tôi ra đến vỉa hè, anh Trần Minh Hạo thở dài.
“Ông ta khôn ngoan.”
“Rất khôn ngoan,” tôi đồng ý. “Nhưng bằng chứng mà ông ta đưa ra, nếu thật, thì đây không còn chỉ là chuyện ly hôn cổ phần nữa.”
“Đây là tội làm giả bằng chứng trước tòa.”
Tôi gật đầu.
Câu hỏi vẫn là câu hỏi cũ. Lâm Tuấn Khải có biết không.
Tôi phải tìm ra câu trả lời đó trước khi làm bất cứ điều gì khác.
Và cách duy nhất để tìm ra, là phải hỏi thẳng anh ta.
Tôi mở điện thoại, gõ tin nhắn.
“Tối nay, nếu anh vẫn muốn nói chuyện, thì gặp nhau ở chỗ cũ. Chín giờ.”
Chỗ cũ là cái quán nhỏ ở phố Thái Hòa, nơi chúng tôi từng ngồi trong đêm mưa đầu tiên sau ngày đính hôn, anh uống bia tôi uống trà, cả hai không nói gì nhiều nhưng tôi cảm thấy bình yên.
Anh trả lời sau hai phút.
“Anh sẽ đến.”