Chương 3
Chiều hôm đó, tôi gặp bà Tô Huệ Lan.
Cô ruột tôi, em gái ông ngoại, người duy nhất trong gia tộc Tô vẫn giữ liên lạc với tôi sau khi tôi lấy chồng. Bà sống trong một căn nhà nhỏ ở khu phố cũ, cây hồng trước cửa vẫn ra quả đỏ như ngày tôi còn bé.
“Ngồi xuống đây,” bà nói, rót trà, giọng bình tĩnh như mọi khi. “Cô biết hôm nay con làm gì rồi.”
“Cô theo dõi tin tức à?”
“Minh Hạo gọi báo.” Bà nhìn tôi qua làn khói trà. “Con ổn không?”
Câu hỏi đó khiến tôi mất mấy giây mới trả lời được.
“Ổn.”
Bà không tin, nhưng bà không hỏi thêm. Đó là điều tôi yêu nhất ở cô Huệ Lan.
“Ông ngoại để lại di chúc đó,” bà nói sau một lúc, “không phải vì ông muốn con dùng nó làm vũ khí. Ông muốn con có chỗ đứng.”
“Con biết.”
“Con có chỗ đứng rồi. Câu hỏi là con muốn đứng ở đâu.”
Tôi ôm chén trà trong lòng bàn tay, nhìn xuống mặt nước.
“Ba năm qua,” tôi nói, “con đã cố rất nhiều. Học nấu những món anh ấy thích. Ghi nhớ tên từng đối tác quan trọng. Không bao giờ đến trễ một sự kiện nào của nhà họ Lâm. Không bao giờ phàn nàn khi anh ấy về nhà lúc hai giờ sáng.”
Bà Huệ Lan lặng yên nghe.
“Và anh ấy nói với người khác rằng con chẳng có gì ngoài cái họ Tô. Mà cái họ Tô đó cũng không đáng một xu.”
Lần đầu tiên tôi nói câu đó ra thành lời. Nó vẫn còn đau, nhưng nhẹ hơn tôi nghĩ, như vết thương đã thành sẹo.
“Cô Huệ Lan,” tôi nhìn lên, “ông ngoại có biết không? Biết kiểu hôn nhân đó?”
Bà đặt chén trà xuống.
“Ông biết,” bà nói nhẹ. “Đó là lý do ông công chứng di chúc sớm như vậy. Ông nói, nếu một ngày con cần thoát ra, con sẽ không phải thoát tay không.”
Mắt tôi cay.
Ông ngoại mất khi tôi đang trên chuyến công tác cùng nhà họ Lâm ở Bắc Kinh. Khi tôi xin về, bà Lâm nói “Tuấn Khải còn nhiều việc, em ở lại hỗ trợ anh ấy đi.” Và tôi, như mọi khi, đã nghe theo.
Tôi không kịp nhìn mặt ông lần cuối.
“Cô ơi,” tôi hỏi, giọng trầm xuống, “ông ngoại có buồn không? Lúc cuối.”
Bà Huệ Lan im lặng rất lâu.
“Ông nói, ông chỉ tiếc một điều. Tiếc rằng cái họ Tô mà con mang đi theo, lại bị người ta coi thường ở chính cái nhà con đang sống.”
Tôi gật đầu.
Cái họ Tô mà Lâm Tuấn Khải bảo không đáng một xu, đó là họ của người đã đặt nền móng cho chính tập đoàn mà anh ta đang ngồi trên đỉnh.
Sáng hôm sau, tôi nhận được tin từ anh Trần Minh Hạo.
Anh ấy đã tìm ra lý do Lâm thị thiếu vốn.
Trong vòng mười tám tháng vừa rồi, công ty con của Lâm thị ở tỉnh lân cận đã âm thầm chuyển một khoản tiền lớn sang một quỹ đầu tư mang tên “Tiểu Mạn Capital”.
Chủ sở hữu của quỹ đó là Diệp Tiểu Mạn.
Tôi đọc bản báo cáo hai lần.
Đặt xuống.
Đứng dậy pha một ly cà phê.
Uống hết.
Rồi gọi lại cho anh Trần Minh Hạo.
“Anh giữ lại tài liệu này. Chưa dùng vội.”
“Chị định làm gì?”
Tôi nhìn ra cửa sổ. Thượng Hải sáng rực như mọi ngày.
“Tôi muốn biết,” tôi nói, “Lâm Tuấn Khải có biết việc này không.”
Nếu anh biết, thì anh đồng lõa.
Nếu anh không biết, thì anh là kẻ bị người ta lợi dụng mà không hay.
Dù là trường hợp nào, tôi cũng cần biết thật rõ ràng trước khi quyết định bước tiếp theo.
Bởi vì con bài tiếp theo của tôi không phải là bốn mươi chín phần trăm cổ phần.
Con bài tiếp theo là tờ hợp đồng hợp tác chiến lược gốc, bản ký năm 2009, có một điều khoản mà ngay cả luật sư của nhà họ Lâm cũng chưa từng đọc kỹ.
Điều khoản đó cho phép khối Viễn Đông yêu cầu kiểm toán toàn bộ hoạt động của Lâm thị nếu phát hiện hành vi gian lận tài chính nội bộ.
Và “Tiểu Mạn Capital” là hành vi gian lận tài chính nội bộ.
Diệp Tiểu Mạn tìm đến tôi vào sáng thứ Tư.
Tôi đang ngồi trong quán cà phê nhỏ gần căn hộ, mở laptop làm việc, thì cô ta xuất hiện ở cửa. Ăn mặc gọn gàng, váy xanh lá nhạt, tóc búi thấp. Trông như một người đi họp, không phải người đến tìm kẻ thù.
Cô ta đi thẳng đến bàn tôi và ngồi xuống không cần hỏi.
“Tôi không có hẹn với cô,” tôi nói, không ngẩng đầu lên.
“Tôi biết.” Diệp Tiểu Mạn đặt túi xuống, giọng cô ta bình tĩnh đến mức bất thường. “Nhưng tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện trực tiếp.”
Tôi đóng laptop lại.
Nhìn cô ta.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thẳng vào mặt Diệp Tiểu Mạn trong ánh sáng ban ngày. Ba năm qua, tôi thấy cô ta trong những bữa tiệc công ty, trong hành lang văn phòng, trong ảnh điện thoại của Tuấn Khải. Nhưng chưa bao giờ ở khoảng cách này.
Cô ta trẻ hơn tôi ba tuổi. Có gương mặt sắc sảo của người thông minh và biết mình thông minh.
“Cô muốn nói gì?” tôi hỏi.
“Tôi muốn nói rằng những gì cô tìm thấy về Tiểu Mạn Capital không đơn giản như cô nghĩ.”
Tôi không thay đổi sắc mặt, nhưng trong đầu tôi lập tức nhận ra một điều. Cô ta biết tôi đang điều tra. Điều đó có nghĩa là ai đó trong nhóm của anh Trần Minh Hạo đã để lộ thông tin, hoặc Diệp Tiểu Mạn có người theo dõi tôi.
“Tôi chưa nói gì về Tiểu Mạn Capital,” tôi đáp nhẹ.
Khóe miệng cô ta khẽ cong lên.
“Cô Tô, cô thông minh hơn những gì anh Khải nhận xét về cô.”
“Anh Khải nhận xét tôi thế nào?”
Cô ta do dự một nhịp.
“Anh ấy nói cô hiền lành, dễ bảo, không có tham vọng riêng.”
Tôi gật đầu.
“Thế thì anh ấy không biết tôi.”
“Tôi biết,” Diệp Tiểu Mạn nói. “Tôi biết từ cách cô rời phòng họp hôm qua. Người không có tham vọng riêng không đi lại như vậy.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô đến đây để nói gì đúng vào việc?”
Diệp Tiểu Mạn đan ngón tay lên mặt bàn.
“Tiểu Mạn Capital không phải tiền của riêng tôi. Khoản đó là quỹ dự phòng anh Khải nhờ tôi giữ hộ, vì anh ấy không muốn để lộ trên sổ sách công ty. Dự án phía Bắc có rủi ro nhất định, anh ấy muốn có tiền riêng phòng thân.”
Tôi lặng yên nhìn cô ta.
“Cô đang bảo vệ anh ấy.”
“Tôi đang nói sự thật.”
“Hoặc,” tôi nói, “cô đang lo lắng rằng nếu tôi dùng tài liệu về Tiểu Mạn Capital, tên cô sẽ xuất hiện trước tên anh ấy.”
Khuôn mặt Diệp Tiểu Mạn lần đầu tiên có chút thay đổi.
“Cô Tô, tôi đến đây không phải để đối đầu.”
“Tôi biết,” tôi nói. “Cô đến đây vì cô sợ.”
Tôi đứng dậy, cầm laptop.
“Nói với anh Lâm rằng nếu anh ấy muốn giải thích về Tiểu Mạn Capital, cứ liên hệ qua văn phòng luật sư Trần. Tôi không tiếp chuyện ở quán cà phê.”
Tôi bước đi.
Giọng Diệp Tiểu Mạn vọng theo sau lưng.
“Cô biết anh ấy vẫn muốn quay lại với cô không?”
Bước chân tôi không dừng.
“Cô biết anh Khải không phải người xấu. Anh ấy chỉ là người không biết trân trọng những gì mình đang có khi còn có nó.”
Tôi đẩy cửa bước ra nắng.
Không phải người xấu.
Ba năm làm vô hình trong cái nhà đó, tôi cũng đã từng tự nhủ câu đó.
Kết quả là tôi trở nên vô hình thật.
Tôi gọi cho anh Trần Minh Hạo ngay khi ra đến vỉa hè.
“Anh ơi, có rò rỉ thông tin trong nhóm điều tra không?”
Một khoảng lặng.
“Tôi sẽ kiểm tra ngay.”
“Và anh xem lại điều khoản kiểm toán trong hợp đồng 2009. Tôi muốn biết chính xác chúng ta có thể yêu cầu xem những tài liệu nào.”
Tôi cúp máy.
Đứng trên vỉa hè nhìn dòng xe qua lại.
Nếu Tuấn Khải thật sự biết về Tiểu Mạn Capital, anh ta không chỉ phụ tôi, anh ta còn đang dùng tiền công ty cho mục đích cá nhân.
Nếu anh ta không biết, thì Diệp Tiểu Mạn đang dùng tên anh ta để tự bảo vệ mình.
Dù thế nào, thứ tôi cần lúc này không phải là tức giận.
Thứ tôi cần là bằng chứng thật sự rõ ràng.
Và thời gian. Tôi còn đủ thời gian.