Chương 2
Tám giờ kém mười lăm phút, tôi đã có mặt ở sảnh lớn của tòa nhà Lâm thị.
Bảo vệ ở cổng nhận ra tôi, cúi đầu chào. Tôi đi qua mà không dừng lại. Ba năm làm vợ TGĐ, tôi thuộc mặt từng người gác cổng ở đây, nhưng hầu như chưa ai nhớ tên tôi.
Anh Trần Minh Hạo đứng chờ ở sảnh thang máy, trên tay cầm một xấp tài liệu dày.
“Họ đã ở trong phòng hết rồi,” anh nói nhỏ. “Bà Lâm cũng có mặt. Và Diệp Tiểu Mạn.”
Tôi điều chỉnh cổ tay áo.
“Có Lâm Tuấn Khải không?”
“Có.”
Thang máy mở ra, chúng tôi bước vào.
“Chị có muốn tôi nói thay không?”
“Không cần.”
Anh gật đầu, không hỏi thêm. Đó là lý do tôi chọn anh Trần Minh Hạo, anh biết khi nào cần im lặng.
Tầng hai mươi tám. Phòng họp hội đồng quản trị.
Cánh cửa kính mờ mở ra, tôi bước vào.
Mười hai người ngồi quanh bàn dài, tất cả đều quay nhìn tôi. Tôi nhận ra phần lớn trong số họ, đã từng rót trà mời họ trong những bữa tiệc ở biệt thự nhà Lâm. Họ nhìn tôi với ánh mắt khác nhau. Tò mò. Dè chừng. Có người lộ rõ vẻ không thoải mái.
Lâm Tuấn Khải ngồi ở đầu bàn.
Anh nhìn tôi.
Ba năm qua, khi anh nhìn tôi, tôi thường thấy mình đang cố thu hình lại cho nhỏ bớt. Không muốn chiếm quá nhiều không gian trong tầm mắt anh. Không muốn làm phiền.
Sáng nay, tôi không thu hình lại.
Tôi kéo ghế ngồi xuống, đặt chiếc túi da nhỏ gọn gàng bên cạnh.
Bà Lâm ngồi bên trái Tuấn Khải, trang phục chỉnh tề hơn thường ngày. Diệp Tiểu Mạn đứng phía sau, cầm máy tính bảng, dáng người thon thả, khuôn mặt trắng trẻo. Đôi mắt cô ta lướt qua tôi một cái rồi nhìn đi chỗ khác.
Chủ tịch hội đồng, ông Hứa Văn Đức, gõ nhẹ lên mặt bàn.
“Cô Tô, hay đúng hơn, bây giờ chúng ta nên gọi cô là đại diện Tô Uyển Khanh của khối cổ phần Viễn Đông.” Ông dừng lại. “Cảm ơn cô đã đến.”
“Cảm ơn ông đã mời,” tôi đáp.
“Thưa hội đồng,” anh Trần Minh Hạo lên tiếng, “thủ tục thừa kế của thân chủ tôi đã hoàn tất đầy đủ theo quy định pháp luật. Bốn mươi chín phần trăm cổ phần do cố tổng Tô Bách Niên nắm giữ, nay chính thức thuộc quyền sở hữu và điều phối của cô Tô Uyển Khanh.”
Không gian phòng họp chìm vào im lặng một nhịp.
Rồi Lâm Tuấn Khải cất tiếng.
“Uyển Khanh.”
Giọng anh bình thản đến mức tôi suýt tưởng là mọi chuyện hôm qua chưa xảy ra.
“Dự án phía Bắc là cơ hội mười năm mới có một lần. Em hiểu điều đó.”
“Tôi hiểu,” tôi nói.
“Vậy thì…”
“Tôi hiểu điều đó,” tôi nhắc lại, “và tôi cũng hiểu rằng trong tất cả những lần anh thuyết phục hội đồng về cơ hội mười năm này, anh chưa một lần nhắc đến nguồn vốn từ khối Viễn Đông. Vì anh không biết khối đó thuộc về ai.”
Tuấn Khải im lặng.
“Tôi có một câu hỏi cho hội đồng,” tôi tiếp tục, mở túi lấy ra một tập tài liệu mỏng. “Dự án phía Bắc yêu cầu đối ứng vốn ban đầu là bao nhiêu?”
Ông Hứa Văn Đức nhìn tôi một lúc rồi nói: “Ba trăm triệu.”
“Lâm thị hiện có đủ không?”
Không ai trả lời ngay. Đó là câu trả lời rồi.
Tôi đặt tập tài liệu xuống bàn.
“Quỹ Viễn Đông hiện nắm một trăm tám mươi triệu tiền mặt sẵn sàng triển khai. Đây là báo cáo kiểm toán độc lập tháng trước.”
Tiếng lật giấy xào xạc lan dọc theo bàn họp.
“Tôi không đến đây để phá dự án của anh Lâm,” tôi nói, nhìn thẳng vào Tuấn Khải. “Tôi đến để thông báo rằng, bất kỳ quyết định nào liên quan đến bốn mươi chín phần trăm này, từ nay sẽ được cân nhắc dựa trên lợi ích của quỹ Viễn Đông. Không phải lợi ích của nhà họ Lâm. Và không phải tình cảm cá nhân.”
Bà Lâm bên cạnh Tuấn Khải khẽ nhíu mày.
Diệp Tiểu Mạn sau lưng anh bấm gì đó lên máy tính bảng, vẫn giữ vẻ mặt trung lập.
“Các điều kiện hợp tác cụ thể,” anh Trần Minh Hạo tiếp lời, “sẽ được đưa ra bằng văn bản trong vòng bảy ngày làm việc. Cô Uyển Khanh sẽ không tham gia bỏ phiếu về dự án phía Bắc trước khi có thỏa thuận rõ ràng.”
Ông Hứa Văn Đức gật đầu.
“Hội đồng ghi nhận.”
Phiên họp kết thúc nhanh hơn tôi nghĩ. Mọi người đứng dậy, tiếng ghế kéo lạo xạo. Vài người đi qua bắt tay tôi, lịch sự hơn hẳn ba năm trước.
Tôi đang chuẩn bị đứng dậy thì bàn tay Tuấn Khải đặt nhẹ lên mặt bàn cạnh tôi, giọng anh hạ xuống chỉ đủ hai người nghe.
“Tối nay, có thể nói chuyện không?”
Tôi nhìn bàn tay đó. Bàn tay tôi từng nghĩ là điểm tựa.
“Không cần thiết,” tôi đứng dậy. “Mọi thứ cứ theo văn bản mà đi, anh Lâm.”
Tôi dùng từ “anh Lâm” lần đầu tiên trong ba năm.
Tuấn Khải đứng yên, nhìn theo tôi ra cửa.
Trong thang máy xuống, anh Trần Minh Hạo hỏi: “Bước tiếp theo?”
Tôi nhìn vào tấm gương phản chiếu trong thang máy. Người phụ nữ nhìn lại tôi trông bình tĩnh đến mức đáng sợ.
“Tìm hiểu xem tại sao Lâm thị lại thiếu vốn đến vậy,” tôi nói. “Ba năm trước, công ty này không có vấn đề gì.”
Anh Trần Minh Hạo gật đầu, ghi chú gì đó xuống điện thoại.
Ba năm tôi làm vô hình trong cái nhà đó, tôi đã lặng lẽ xem rất nhiều thứ. Nghe rất nhiều thứ. Ghi nhớ rất nhiều thứ.
Bây giờ đến lúc dùng chúng rồi.