Chương 1

  1. Home
  2. Người vợ 49%
  3. Chương 1
Next

 

Ngày tôi đặt bút ký vào tờ đơn ly hôn, Lâm Tuấn Khải đang ở khách sạn với người phụ nữ khác.

 

Anh ta không biết.

 

Không biết rằng bàn tay run nhẹ của tôi khi ký, không phải vì đau, mà vì cố nhịn cười.

 

 

Ba năm.

 

Ba năm tôi làm dâu nhà họ Lâm, tôi học cách trở nên vô hình.

 

Bước nhẹ. Nói ít. Cúi đầu đúng lúc. Rót trà đúng người. Không bao giờ ngồi trước khi mẹ chồng ngồi, không bao giờ lên tiếng khi Lâm Tuấn Khải chưa hỏi.

 

Họ gọi tôi là “cô Tô” – cái tên nhạt nhẽo, vô hồn, như một đồ vật được đặt vào góc phòng cho đủ bộ.

 

Tô Uyển Khanh. Hai mươi bảy tuổi. Vợ của tổng giám đốc tập đoàn Lâm thị.

 

Hay đúng hơn, cựu vợ – kể từ hôm nay.

 

Tờ đơn nằm trên bàn, mực chưa khô hẳn. Luật sư của tôi, anh Trần Minh Hạo, nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.

 

“Chị chắc chắn chưa?”

 

Tôi mỉm cười, gấp tờ đơn lại gọn gàng.

 

“Chắc từ lâu rồi.”

 

 

Chuyện bắt đầu từ một cuộc điện thoại tôi vô tình nghe được, ba tuần trước.

 

Lâm Tuấn Khải và thư ký riêng của anh ta, Diệp Tiểu Mạn, giọng thân mật đến mức tôi cứ tưởng mình nghe nhầm.

 

“Anh đang tính ly hôn thật à?”

 

“Sớm thôi. Cô ấy có gì đâu ngoài cái họ Tô. Mà họ Tô bây giờ còn chẳng đáng một xu.”

 

Tôi đứng ngoài cánh cửa, tay cầm hộp cơm còn ấm tôi tự nấu mang đến cho anh ta.

 

Đứng rất lâu.

 

Rồi tôi quay người, đổ hộp cơm vào thùng rác ở hành lang, và bắt đầu gọi cho anh Trần Minh Hạo.

 

 

Điều Lâm Tuấn Khải không biết, điều cả nhà họ Lâm không biết, là họ Tô của tôi không phải cái họ Tô mà họ tưởng.

 

Ông ngoại tôi mất năm ngoái, lặng lẽ, không ai hay.

 

Và di chúc, đã được công chứng từ mười năm trước, ghi rõ một cái tên duy nhất.

 

Tô Uyển Khanh.

 

Cháu gái duy nhất của Tô Bách Niên, người sáng lập tập đoàn Viễn Đông, nắm giữ bốn mươi chín phần trăm cổ phần Lâm thị từ vòng hợp tác chiến lược năm 2009.

 

 

Anh Trần Minh Hạo hỏi tôi có muốn thông báo trước không.

 

Tôi lắc đầu.

 

“Để tự nhiên.”

 

Tự nhiên nghĩa là: sáng nay, hội đồng quản trị Lâm thị họp thường kỳ. Nghị quyết về dự án mở rộng phía Bắc cần đủ bảy mươi phần trăm phiếu thuận mới thông qua. Nhà họ Lâm nắm năm mươi mốt phần trăm.

 

Và bốn mươi chín phần trăm còn lại, kể từ hôm qua, chính thức chuyển về tay tôi qua thủ tục thừa kế hoàn tất.

 

Tôi nhìn đồng hồ.

 

Chín giờ mười lăm phút.

 

Cuộc họp bắt đầu lúc chín giờ.

 

 

Điện thoại rung lúc chín giờ hai mươi.

 

Số của bà Lâm, mẹ chồng tôi, người ba năm qua chưa bao giờ chủ động gọi cho tôi một lần.

 

Tôi để máy rung thêm ba tiếng, rồi nhấc lên.

 

“Alô?”

 

“Uyển Khanh…” Giọng bà khác hẳn. Nhẹ. Gần như khẩn cầu. “Con đang ở đâu? Chuyện cổ phần của ông ngoại con…”

 

“Dạ, con biết ạ.”

 

Im lặng ở đầu dây.

 

“Con có thể lên công ty không? Tuấn Khải nó…”

 

“Thưa mẹ,” tôi ngắt lời, giọng vẫn nhẹ như ba năm qua tôi vẫn nói chuyện với bà, “con vừa nộp đơn ly hôn sáng nay. Sau khi thủ tục hoàn tất, mọi liên lạc liên quan đến cổ phần xin chuyển qua văn phòng luật sư Trần.”

 

“Con, con không thể…”

 

“Mẹ từng nói họ Tô không đáng một xu.”

 

Lần này im lặng kéo dài hơn.

 

“Lời đó không phải mẹ nói.”

 

“Không,” tôi thừa nhận, “là Tuấn Khải nói. Nhưng mẹ nghe thấy và không nói gì.”

 

Tôi cúp máy.

 

Bên ngoài cửa sổ, Thượng Hải vẫn sáng rực và bận rộn như mọi ngày, hoàn toàn không quan tâm đến việc một người phụ nữ vừa lấy lại ba năm im lặng bằng một chữ ký.

 

Mười phút sau, Lâm Tuấn Khải gọi.

 

Tôi biết anh sẽ gọi. Chỉ là không ngờ nhanh đến vậy.

 

“Uyển Khanh.” Giọng anh khác hẳn mọi khi. Không lạnh, không xa cách. Có gì đó vỡ ở dưới, cố giữ lại mà không kịp. “Em đang ở đâu?”

 

“Đang về nhà. Nhà của em.”

 

Một khoảng lặng.

 

“Em không thể làm vậy.”

 

“Anh nói đúng.” Tôi nhìn ra cửa sổ taxi, dòng xe Thượng Hải cuộn qua như nước. “Em không thể làm vậy suốt ba năm qua. Nhưng giờ em làm được rồi.”

 

“Cổ phần đó… em biết ý nghĩa của nó không? Nếu em bỏ phiếu chống, dự án phía Bắc sẽ…”

 

“Em biết.”

 

“Uyển Khanh.”

 

“Em biết hết, Tuấn Khải.”

 

Tôi cúp máy lần thứ hai trong buổi sáng.

 

 

Anh Trần Minh Hạo gửi tin nhắn lúc mười giờ kém năm.

 

“Phòng họp vỡ trận rồi. Cô có muốn xem không?”

 

Tôi gõ lại: “Không cần.”

 

Tôi không cần xem Lâm Tuấn Khải ngồi giữa hội đồng quản trị, nhận ra bốn mươi chín phần trăm phiếu vừa nằm trong tay người phụ nữ anh đã bỏ hộp cơm nguội trước cửa phòng. Tôi không cần nhìn mặt anh để biết anh đang nghĩ gì.

 

Ba năm tôi đọc anh như đọc một tờ giấy trắng.

 

Vấn đề là, anh chưa bao giờ thèm đọc tôi.

 

 

Chiều muộn, có người gõ cửa căn hộ cũ của tôi, nơi tôi về từ sáng.

 

Tôi nhìn qua camera.

 

Lâm Tuấn Khải đứng ngoài hành lang, không có tài xế, không có thư ký. Chỉ có anh, với cái cà vạt xô lệch và lần đầu tiên trong ba năm, ánh mắt không còn nhìn xuyên qua tôi như tôi là không khí.

 

Tôi đặt tay lên tay nắm cửa.

 

Rồi dừng lại.

 

Bởi vì tôi chợt nhớ ra, buổi sáng hôm tôi dọn về nhà anh, tôi đã đứng trước cửa phòng anh đúng như vậy. Gõ. Chờ. Anh mở cửa, nhìn qua vai tôi hỏi hành lý đâu, rồi quay vào trong trước khi tôi kịp trả lời.

 

Tôi buông tay.

 

Người Vợ Bốn Mươi Chín Phần Trăm

 

Bên ngoài, anh gõ cửa lần thứ ba.

 

Không vội. Không mạnh. Chỉ đều đặn, như người biết mình đáng bị chờ.

 

Tôi ngồi xuống ghế, nhìn màn hình camera. Lâm Tuấn Khải không đi. Anh tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại, ngửa đầu lên trần hành lang với dáng vẻ của một người vừa thua một ván cờ mà anh không biết đang chơi.

 

Ba năm trước, tôi đã làm điều này.

 

Đứng chờ. Hy vọng. Nhìn anh nhìn xuyên qua mình.

 

Khác nhau ở chỗ, tôi không bao giờ để anh thấy tôi gần vỡ. Còn bây giờ, qua tấm màn hình nhỏ, tôi thấy rõ từng vết nứt trên khuôn mặt anh.

 

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Minh Hạo.

 

“Hội đồng hoãn bỏ phiếu. Họ muốn gặp cô trực tiếp. Sáng mai, tám giờ.”

 

Tôi nhìn lại camera.

 

Tuấn Khải vẫn đứng đó, tay anh vừa chạm lại vào cánh cửa, rất khẽ, gần như không thành tiếng.

 

Tôi tắt màn hình.

 

Sáng mai tám giờ, tôi sẽ bước vào phòng họp đó với bốn mươi chín phần trăm trong tay, và lần đầu tiên tôi tự hỏi, liệu anh có biết rằng bấy nhiêu cũng chưa phải con bài cuối cùng của tôi không.
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!