Chương 10
Phiên họp hội đồng quản trị đầu tiên sau kiểm toán diễn ra vào thứ Tư tuần tiếp.
Tôi ngồi với tư cách thành viên hội đồng quản trị chính thức lần đầu tiên.
Không phải vợ TGĐ đi cùng chồng trong bữa tiệc của công ty. Không phải người ngồi im trong góc. Mà là đại diện Viễn Đông, được giới thiệu tên rõ ràng, có chỗ ngồi ghi tên, có quyền phát biểu và biểu quyết.
Cảm giác này kỳ lạ, không phải vì xa lạ mà vì đơn giản đến mức tôi không biết tại sao mình phải đợi lâu đến vậy.
Lâm Tuấn Khải ngồi đầu bàn, vị trí TGĐ được phục hồi. Anh ta nhìn thẳng phía trước khi phiên họp bắt đầu, không nhìn tôi.
Nhưng tôi nhận ra rằng anh ta không còn nhìn xuyên qua tôi nữa.
Phiên họp có ba nội dung chính. Một là báo cáo xử lý hậu kiểm toán. Hai là đề xuất cải tổ hệ thống kiểm soát nội bộ. Ba là kế hoạch tái khởi động đàm phán dự án phía Bắc.
Ở mục thứ nhất, hội đồng thông qua quyết định chấm dứt hợp đồng với Diệp Tiểu Mạn và bàn giao hồ sơ cho cơ quan điều tra. Yêu cầu bồi thường thiệt hại sẽ được theo đuổi song song với quy trình pháp lý.
Ở mục thứ hai, tôi đề xuất một hệ thống báo cáo kép, theo đó mọi giao dịch trên năm triệu tệ cần có xác nhận từ cả bộ phận tài chính nội bộ và đại diện cổ đông thiểu số. Không ai phản đối. Hội đồng thông qua.
Ở mục thứ ba, Lâm Tuấn Khải trình bày.
Anh ta trình bày khác với cách anh ta trình bày trong phòng họp ba năm trước, những lần tôi ngồi ngoài chờ chồng đến đón. Vẫn rõ ràng, vẫn có số liệu cụ thể, nhưng không có cái phần kiêu ngạo ngầm mà trước đây tôi từng nghe trong giọng anh ta.
Khi đến phần hỏi đáp, tôi lên tiếng.
“Về phần vốn đối ứng, tôi muốn đề nghị hội đồng xem xét phương án hợp tác ba bên. Lâm thị, Viễn Đông, và một đối tác thứ ba được lựa chọn qua đấu thầu minh bạch.”
Tuấn Khải nhìn tôi.
“Đối tác thứ ba có tiêu chí gì?”
“Không có lịch sử tranh chấp pháp lý với các bên liên quan trong vòng ba năm gần đây,” tôi nói. “Và phải qua kiểm toán độc lập trước khi ký hợp đồng.”
Đó là cách loại Thiên Hải mà không cần nêu tên.
Và cũng là cách đảm bảo không có thêm Vương Thiếu Đình nào khác.
Tuấn Khải gật đầu.
“Đề xuất hợp lý. Tôi ủng hộ.”
Hội đồng bỏ phiếu. Thông qua.
Sau phiên họp, trong khi mọi người đứng dậy chuẩn bị ra về, Hàn Tùng đến bên cạnh tôi.
“Cô xử lý tốt lắm,” ông nói.
“Cảm ơn ông.”
“Ông Tô Bách Niên sẽ hài lòng.”
Tôi nhìn ông.
“Ông biết ông ngoại tôi à?”
Hàn Tùng gật đầu chậm.
“Tôi làm việc cho công ty từ thời hợp tác chiến lược đầu tiên giữa Viễn Đông và Lâm thị. Ông Tô là người tôi kính trọng nhất trong cuộc đời làm việc của mình.”
Tôi im lặng một lúc.
“Ông ấy không kịp nhìn thấy tất cả chuyện này.”
“Ông ấy nhìn thấy điều quan trọng hơn,” Hàn Tùng nói. “Ông ấy nhìn thấy cô.”
Tôi bước ra hành lang, đứng trước cửa sổ nhìn xuống thành phố.
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi thật sự ngồi trong phòng họp này như chính mình.
Không phải bóng của ai.
Không phải phần đính kèm của ai.
Chỉ là Tô Uyển Khanh, với bốn mươi chín phần trăm và cái họ mà người ta từng nói là không đáng một xu.
Báo cáo định giá khu đất ngoại ô hoàn tất sau hai tuần.
Tôi đọc bản báo cáo trong văn phòng của anh Trần Minh Hạo, một buổi chiều cuối thu khi nắng xuyên qua ô cửa sổ cao làm ấm cả góc bàn.
Con số cuối trang khiến tôi phải đọc lại hai lần.
Tám trăm bảy mươi triệu tệ.
Năm 2007, ông ngoại mua lại khu đất đó với giá chín mươi triệu. Gần mười lần.
Anh Trần Minh Hạo nhìn tôi, biết tôi đang xử lý con số đó.
“Chị muốn làm gì với nó?”
Tôi đặt báo cáo xuống.
“Tôi cần suy nghĩ.”
Tối hôm đó tôi ở nhà, không gọi cho ai, không mở laptop. Pha một ấm trà, ngồi ở bàn bếp nhỏ, nhìn ánh đèn đường vàng vọt chiếu qua cửa sổ.
Khu đất đó đang nằm ở một vị trí chiến lược trong quy hoạch mới của thành phố. Nếu bán, tôi có đủ tiền để làm bất cứ điều gì trong vòng mười năm. Nếu giữ lại và đầu tư, tiềm năng còn cao hơn.
Nhưng cũng có một lựa chọn thứ ba.
Tôi nghĩ đến dự án phía Bắc của Lâm thị. Dự án cần vốn đối ứng ba trăm triệu mà công ty đang thiếu. Viễn Đông có một trăm tám mươi triệu tiền mặt sẵn sàng, vẫn còn thiếu một trăm hai mươi triệu.
Khu đất có thể dùng làm tài sản thế chấp để huy động vốn.
Điều đó có nghĩa là tôi sẽ gắn kết di sản của ông ngoại vào dự án mà anh ta để lại cùng Lâm thị.
Tôi nghĩ đến bức thư của ông.
“Ông để lại vì đó là tài sản hợp pháp của gia đình. Không phải để dùng làm vũ khí hay trả thù ai.”
Và không phải để thu mình lại cất đi cũng không dùng đến.
Sáng hôm sau, tôi gọi anh Trần Minh Hạo.
“Anh lên phương án dùng khu đất làm tài sản thế chấp cho khoản vay ngân hàng một trăm hai mươi triệu, phục vụ vốn đối ứng dự án phía Bắc.”
Im lặng bên kia.
“Chị chắc chắn chưa?”
“Chắc.”
“Lâm thị biết chưa?”
“Chưa. Tôi muốn hoàn tất hồ sơ pháp lý của khu đất trước. Khi nào xong thì mới trình hội đồng.”
“Được. Khoảng một tuần.”
Một tuần.
Trong một tuần đó, tôi vẫn đến phòng họp, vẫn ký các văn bản, vẫn đọc báo cáo buổi tối. Cuộc sống của một cổ đông tích cực không giống cuộc sống của một người vợ vô hình, nhưng cũng không nhàn nhã như tôi từng tưởng.
Lâm Tuấn Khải và tôi gặp nhau trong ba cuộc họp, đều thuần túy công việc, đều lịch sự và đúng vai.
Chúng tôi không đặt thêm bất kỳ câu hỏi cá nhân nào cho nhau.
Không phải vì không có câu hỏi. Mà vì có những thứ cần thời gian để đặt đúng chỗ trước khi hỏi.
Một tuần sau, hồ sơ khu đất hoàn tất. Tôi gửi đề xuất lên hội đồng quản trị vào buổi sáng.
Buổi chiều, Lâm Tuấn Khải gõ cửa văn phòng tôi.
Lần đầu tiên anh ta đến văn phòng này, không phải hành lang căn hộ.
Tôi mời anh vào.
Anh ngồi xuống, nhìn tờ đề xuất trên tay.
“Em dùng khu đất của ông ngoại.”
“Đó là tài sản của tôi,” tôi nói. “Tôi có quyền dùng theo cách tôi muốn.”
“Anh không có ý phản đối,” anh nói. “Anh chỉ muốn hiểu vì sao.”
Tôi nhìn anh.
“Vì đây là công ty mà ông ngoại tôi đã góp phần xây lên. Vì dự án này có tiềm năng thật sự. Và vì đây là quyết định kinh doanh đúng đắn.”
“Chỉ vậy thôi?”
Tôi nhìn anh thêm một lúc.
“Ông ngoại tôi để lại di sản đó không phải để tôi cất đi. Ông để lại để tôi dùng.”
Tuấn Khải gật đầu.
Không nói thêm gì.
Đứng dậy, bước đến cửa.
Rồi dừng lại.
“Uyển Khanh,” anh nói mà không quay lại, “sau khi tờ đơn ly hôn hoàn tất, em có muốn ăn trưa một bữa không? Không phải với tư cách gì. Chỉ là ăn trưa.”
Tôi nhìn lưng anh.
“Tôi sẽ suy nghĩ.”
Anh gật đầu, bước ra.
Tôi nhìn theo cánh cửa đóng lại.
Ký ức về cái hộp bánh trứng còn ấm trong tay vẫn còn đó, và tôi nhận ra rằng tôi không biết trả lời câu hỏi đó bây giờ.
Nhưng tôi biết rằng tôi muốn có quyền tự hỏi câu đó, không phải vì ai đặt ra cho mình mà vì mình thật sự muốn trả lời.