Chương 11 (Hoàn)

  1. Home
  2. Người vợ 49%
  3. Chương 11 (Hoàn)
Prev
Novel Info

Thủ tục ly hôn hoàn tất vào một buổi sáng thứ Tư.

 

Không có gì đặc biệt trong buổi sáng đó. Trời trong, gió nhẹ, Thượng Hải bận rộn như mọi ngày. Tôi mặc áo xanh đậm, đi giày bệt, đến văn phòng tư pháp lúc chín giờ kém mười lăm.

 

Lâm Tuấn Khải đã ở đó.

 

Chúng tôi ngồi hai ghế cạnh nhau trước bàn làm việc của cán bộ tư pháp. Không nhìn nhau. Không nói chuyện.

 

Cán bộ hỏi từng phần một, đọc lại các điều khoản trong bản thỏa thuận mà anh Trần Minh Hạo và luật sư của Tuấn Khải đã đàm phán xong trước đó.

 

Không có tranh chấp tài sản. Không có con cái. Chỉ có các điều khoản liên quan đến quyền cổ phần và nghĩa vụ pháp lý đã được phân định rõ ràng.

 

“Ông Lâm Tuấn Khải đồng ý?”

 

“Đồng ý.”

 

“Bà Tô Uyển Khanh đồng ý?”

 

“Đồng ý.”

 

Cán bộ đóng dấu. Ký. Xé ra hai tờ.

 

Mỗi người một tờ.

 

Đơn giản đến mức tôi không biết phải cảm thấy gì.

 

Bước ra sảnh, chúng tôi đứng ở cửa ra vào. Anh Trần Minh Hạo đứng xa hơn một chút, cho chúng tôi khoảng không gian.

 

Tuấn Khải nhìn tờ giấy trong tay anh, rồi nhìn tôi.

 

“Xong rồi.”

 

“Ừ.”

 

Anh thu tờ giấy lại.

 

“Em ổn không?”

 

Tôi nghĩ về câu hỏi đó.

 

“Ổn,” tôi nói thật. Không phải ổn vì không có gì, mà là ổn vì mọi thứ đang đúng chỗ của nó.

 

Anh gật đầu.

 

Một lúc lặng.

 

“Tuấn Khải,” tôi nói.

 

Anh nhìn tôi.

 

“Em có một câu hỏi.”

 

“Hỏi đi.”

 

“Ba năm đó, anh có lần nào nhìn em thật sự không? Không phải nhìn qua vai. Không phải nhìn vào chỗ trống. Mà là nhìn em.”

 

Anh im lặng rất lâu.

 

Không phải im lặng né tránh. Mà là im lặng của người đang cố nhớ lại thật thành thật.

 

“Có,” anh nói cuối cùng. “Đêm đầu tiên em dọn về nhà. Anh nhìn em đứng ở phòng khách, chưa biết để đồ đâu, và anh nghĩ rằng em trông khác với những gì anh tưởng.”

 

“Khác như thế nào?”

 

“Anh nghĩ em sẽ lo lắng, bất an. Nhưng em đứng đó yên tĩnh như người về đến nhà mình rồi, không cần ai chỉ chỗ hay giải thích gì.”

 

Tôi nhớ đêm đó.

 

Tôi không yên tĩnh vì tôi tự tin. Tôi yên tĩnh vì tôi đã học cách giữ yên những gì ở bên trong.

 

“Và sau đó?” tôi hỏi.

 

“Và sau đó anh đi vào phòng làm việc.” Anh nói điều đó không phải như biện hộ mà như nhận tội. “Đó là sai lầm đầu tiên trong ba năm đó.”

 

Tôi nhìn anh.

 

“Anh có thể đến ăn trưa tuần sau không?” tôi hỏi.

 

Anh ta ngạc nhiên, rõ ràng thật sự.

 

“Em muốn?”

 

“Tôi muốn thử xem bắt đầu từ đầu trông như thế nào,” tôi nói. “Không hứa hẹn gì. Chỉ là ăn trưa.”

 

Tuấn Khải nhìn tôi một lúc.

 

“Thứ Tư tuần sau. Anh biết một chỗ gần Hoài Hải Lộ.”

 

“Gửi địa chỉ cho tôi.”

 

Tôi quay đi, bước ra phía anh Trần Minh Hạo.

 

“Xong rồi,” tôi nói với anh.

 

Anh gật đầu.

 

Chúng tôi bước ra đường. Nắng đã lên cao hơn, ấm hơn lúc chúng tôi vào.

 

Anh Trần Minh Hạo nhìn tôi với cái nhìn của người biết chị có câu chuyện nữa đang bắt đầu nhưng không hỏi vì chưa đến lúc.

 

Tôi bước đi, tờ giấy trong túi, bước chân không nặng như ngày nào tôi nghĩ sẽ nặng.

 

Kết thúc không phải lúc nào cũng là mất mát.

 

Đôi khi kết thúc là khoảng trống cần thiết để bắt đầu thứ khác.

 

Bữa trưa thứ Tư.

 

Nhà hàng gần Hoài Hải Lộ, không phải tiệm bánh trứng, mà là một chỗ nhỏ yên tĩnh với bàn gỗ và thực đơn viết tay. Kiểu chỗ mà người ta đến không phải để nhìn ai hay để được nhìn, mà là để ăn thật sự.

 

Lâm Tuấn Khải đã ngồi đợi khi tôi đến. Lần này cũng không mặc vest, áo xanh đơn giản, không thắt cà vạt. Tôi nhận ra đây là lần thứ hai tôi thấy anh như vậy và lần này trông tự nhiên hơn lần trước.

 

Tôi ngồi xuống.

 

Không có màn giới thiệu lại, không có khoảnh khắc lúng túng không biết bắt đầu từ đâu. Chúng tôi đặt đồ ăn, chờ, rồi bắt đầu ăn, và câu chuyện đến một cách tự nhiên hơn tôi tưởng.

 

Anh hỏi về quỹ Viễn Đông, tôi hỏi về tiến độ dự án phía Bắc sau khi hội đồng phê duyệt đề án vốn mới. Không phải chuyện cá nhân, nhưng cũng không phải hoàn toàn công việc. Là thứ gì đó ở giữa, như hai người biết nhau từ lâu nhưng đang học cách nói chuyện với nhau.

 

Khi đồ ăn được dọn đi, anh rót trà cho tôi trước.

 

Tôi nhìn động tác đó.

 

Ba năm trước, anh không bao giờ rót trà cho tôi. Không phải vì không muốn, mà vì anh không nhìn thấy tôi đủ để nhận ra tôi cần.

 

Bây giờ anh rót.

 

Không làm bài, không diễn. Chỉ cầm ấm lên và rót.

 

“Đề án vốn từ khu đất,” anh nói, giữ ấm trà trên tay, “hội đồng thông qua tuần rồi. Anh muốn em biết rằng quyết định đó, anh không coi nó là điều hiển nhiên.”

 

“Tôi biết anh không coi vậy.”

 

“Nhưng anh muốn nói thẳng một lần.” Anh đặt ấm trà xuống. “Bốn mươi chín phần trăm của em không phải là thứ anh từng coi trọng khi em còn ở trong nhà đó. Và điều đó, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, là sai lầm lớn nhất của anh.”

 

Tôi nhìn chén trà trên tay.

 

“Tôi không mang bốn mươi chín phần trăm vào hội đồng để trả thù,” tôi nói. “Tôi làm vậy vì tôi có quyền ở đó. Đáng ra từ lâu đã phải như vậy.”

 

“Anh biết.”

 

“Và tôi không ở lại công ty vì anh,” tôi tiếp. “Tôi ở lại vì đây là di sản của ông ngoại tôi và tôi có trách nhiệm với nó.”

 

“Anh biết điều đó cũng vậy.”

 

Chúng tôi im lặng một lúc.

 

Nắng buổi trưa chiếu qua ô cửa sổ nhỏ, in hình chữ nhật vàng trên sàn gỗ.

 

“Tuấn Khải,” tôi nói.

 

“Ừ.”

 

“Anh đang học cách nhìn thấy người khác không?”

 

Anh ngước lên.

 

Câu hỏi đó không có giọng châm biếm hay thách thức. Tôi hỏi thật sự.

 

Và anh trả lời thật sự.

 

“Đang học,” anh nói. “Chậm. Nhưng đang học.”

 

Tôi gật đầu.

 

“Vậy thì tốt.”

 

Chúng tôi uống trà trong yên lặng, cái yên lặng không phải vì không có gì để nói mà vì có những thứ không cần nói vội.

 

Đây không phải là happy ending kiểu người ta hay kể. Không có tiếng nhạc, không có ôm nhau, không có lời hứa hẹn nghe hay nghe.

 

Chỉ là hai người ngồi uống trà sau một năm rất dài, học cách nhìn nhau đúng hơn lần trước.

 

Khi ra về, ở vỉa hè trước nhà hàng, Tuấn Khải hỏi:

 

“Tuần sau có muốn ăn trưa không?”

 

Tôi nhìn anh.

 

Nhớ đến ba năm vô hình trong cái nhà đó. Nhớ đến ông ngoại và bức thư. Nhớ đến khu đất, bốn mươi chín phần trăm, và cái tên Tô Uyển Khanh mà người ta từng bảo không đáng một xu.

 

Và nhớ đến cái chén trà vừa được rót cho mình, đơn giản và không cần diễn.

 

“Được,” tôi nói.

 

Anh gật đầu. Không nói thêm gì. Đó cũng là một điều anh đang học: biết khi nào dừng lại đúng lúc.

 

Chúng tôi đi về hai hướng khác nhau.

 

Tôi bước đi, mặt trời buổi trưa ấm trên vai, cái tên họ Tô trên ngực không nặng nề mà bình thường, như tên của một người biết mình là ai.

 

Bốn mươi chín phần trăm trong tay.

 

Cái họ ông ngoại để lại.

 

Và một chén trà được rót đúng lúc.

 

Đủ rồi, để bắt đầu.

 

HẾT

Prev
Novel Info
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!