Chương 8
Bốn mươi bảy giờ sau khi nhận được cảnh báo từ Phan Đức Long, đúng một giờ trước thời hạn bài báo được công bố, Nguyễn Đạt chủ động liên hệ với tôi, giọng run rẩy qua điện thoại.
– Tôi muốn gặp cô. Tôi sẽ nói hết mọi chuyện, nhưng tôi cần được đảm bảo an toàn cho gia đình tôi trước.
Chúng tôi sắp xếp một cuộc gặp có sự chứng kiến của luật sư và đại diện cơ quan điều tra, tại một địa điểm kín đáo ngoài trụ sở công ty.
Nguyễn Đạt, không còn vẻ cáo già như lần gặp trước, ngồi xuống với dáng vẻ mệt mỏi rã rời của một người đã mang gánh nặng bí mật quá lâu.
– Tôi được bà Tưởng Bích Vân thuê từ bốn năm trước, thông qua một trung gian, để thiết kế mô hình điều chỉnh số liệu tài chính cho phân nhánh phía Nam của Minh Viễn Tech. Tôi biết rõ đây là hành vi gian lận, nhưng số tiền được trả quá lớn, tôi đã chọn im lặng.
Ông ta lấy từ cặp ra một chiếc ổ cứng nhỏ.
– Đây là toàn bộ email trao đổi trực tiếp giữa tôi và bà Tưởng, tôi đã giữ lại làm bảo hiểm cho bản thân, phòng trường hợp một ngày nào đó bà ta muốn diệt khẩu tôi giống như đã làm với cô.
Tôi cầm chiếc ổ cứng, tay khẽ run.
– Vụ tai nạn xe hôm đó, có phải bà ta ra lệnh không?
Nguyễn Đạt gật đầu, giọng nghẹn lại.
– Tôi không trực tiếp tham gia, nhưng tôi biết bà ta đã liên hệ với một nhóm người ngoài, qua chính đường dây tôi từng làm việc cùng khi còn ở quỹ đầu tư cũ. Tôi sợ, cô Lưu Tĩnh à. Tôi sợ nếu tôi tiếp tục im lặng, tôi sẽ là người tiếp theo bị diệt khẩu, giống như cô suýt trở thành nạn nhân.
Chúng tôi trao chiếc ổ cứng cho đại diện cơ quan điều tra ngay tại chỗ, đảm bảo tính pháp lý của bằng chứng không bị ảnh hưởng.
Nội dung trong ổ cứng vượt xa những gì tôi dự đoán: không chỉ có email chỉ đạo cụ thể về việc điều chỉnh số liệu, mà còn có cả những tin nhắn trao đổi về kế hoạch thâu tóm cổ phần, với những câu nói trần trụi đến rợn người, như “cứ để công ty chìm sâu hơn nữa, càng rẻ càng tốt” hay “con bé Lưu Tĩnh cần được xử lý trước đại hội, bằng mọi giá.”
Tôi đọc những dòng tin nhắn đó, tay run lên vì phẫn nộ, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lớn lao. Cuối cùng, sau tất cả, tôi đã có đủ bằng chứng để đưa sự thật ra ánh sáng, không phải bằng suy luận, mà bằng chính lời nói của kẻ chủ mưu.
Tôi gọi ngay cho Đỗ Thừa Uyên, giọng không giấu được sự xúc động.
– Chúng ta có đủ rồi. Tất cả đã ở đây.
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi giọng anh vang lên, nhẹ nhõm xen lẫn quyết liệt.
– Vậy thì đã đến lúc chuẩn bị cho đại hội cổ đông.
Đại hội cổ đông bất thường của Minh Viễn Tech diễn ra tại hội trường lớn nhất thành phố, chật kín cổ đông, nhà báo, và các nhà đầu tư quan tâm đến số phận của công ty sau nhiều tuần chìm trong bão scandal.
Tưởng Bích Vân xuất hiện với vẻ tự tin thường thấy, mặc bộ vest đen sang trọng, mở đầu bài phát biểu bằng giọng điệu đầy quan tâm quen thuộc.
– Kính thưa quý cổ đông, tôi đứng đây hôm nay với một trái tim nặng trĩu. Công ty chúng ta đã trải qua giai đoạn khó khăn nhất trong lịch sử, và tôi tin rằng đã đến lúc cần một sự thay đổi mạnh mẽ trong ban lãnh đạo, để lấy lại niềm tin của thị trường.
Bà ta đề xuất một nghị quyết bãi nhiệm Đỗ Thừa Uyên khỏi vị trí Tổng giám đốc, thay bằng một ứng viên do chính bà ta giới thiệu, với lý do “cần một người có kinh nghiệm quản trị khủng hoảng dày dặn hơn.”
Khi đến phần thảo luận, Đỗ Thừa Uyên đứng dậy, giọng bình tĩnh nhưng đầy sức nặng.
– Trước khi hội đồng biểu quyết về đề xuất này, tôi đề nghị mời Trưởng phòng Kiểm toán Nội bộ trình bày một số phát hiện quan trọng, liên quan trực tiếp đến nguyên nhân sâu xa của cuộc khủng hoảng mà công ty đang trải qua.
Tôi bước lên bục phát biểu, cảm nhận hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía mình, nhưng tôi không còn cảm giác run sợ như những ngày đầu bị coi thường trong công ty này nữa.
– Kính thưa quý cổ đông, tôi là Lưu Tĩnh, người đã phát hiện và báo cáo vụ gian lận tài chính tại phân nhánh phía Nam cách đây vài tháng.
Tiếng xì xào nổi lên khắp hội trường. Nhiều người quay sang nhìn nhau, nhận ra cái tên từng được nhắc đến ẩn danh trên báo chí.
Tôi trình chiếu lên màn hình lớn toàn bộ sơ đồ mối liên hệ, từ Trần Khải, đến Nguyễn Đạt, đến các quỹ đầu tư vỏ bọc, và cuối cùng, đến cái tên Tưởng Bích Vân.
– Vụ gian lận báo cáo tài chính tại Minh Viễn Tech không phải là sai sót ngẫu nhiên, mà là một kế hoạch có chủ đích, được thiết kế để làm giảm giá trị cổ phiếu công ty một cách có kiểm soát, tạo điều kiện cho một nhóm cổ đông thông qua các quỹ đầu tư vỏ bọc âm thầm gom mua cổ phần với giá rẻ.
Tôi phát đoạn ghi âm buổi tối tại nhà hàng, nơi Tưởng Bích Vân đưa ra lời cảnh cáo đầy hàm ý. Tiếp theo, tôi công bố nội dung trích từ ổ cứng của Nguyễn Đạt, bao gồm cả dòng tin nhắn lạnh lùng về việc “xử lý” tôi trước đại hội.
Hội trường chìm trong im lặng chết chóc, sau đó vỡ ra thành tiếng xôn xao dữ dội. Mặt Tưởng Bích Vân, lần đầu tiên kể từ khi tôi biết bà ta, mất hết vẻ điềm tĩnh giả tạo, tái nhợt đi trông thấy.
– Đây… đây là vu khống! Bà ta đứng bật dậy, giọng lạc đi. Những bằng chứng này hoàn toàn có thể bị dàn dựng!
– Nếu bà tin đây là dàn dựng, tôi mời bà cùng cơ quan điều tra làm rõ tính xác thực của bằng chứng, kể cả giám định giọng nói trong đoạn ghi âm và nguồn gốc email trong ổ cứng. Tôi nói, giọng không hề dao động. Nhưng nếu kết quả giám định xác nhận tính xác thực, tôi tin quý cổ đông ở đây đủ sáng suốt để quyết định ai mới thực sự là người cần bị bãi nhiệm khỏi công ty này.
Từ hàng ghế đầu, hai nhân viên mặc thường phục, thực chất là điều tra viên đã theo dõi sự việc từ trước, tiến đến gần Tưởng Bích Vân, trình thẻ ngành.
– Bà Tưởng Bích Vân, chúng tôi mời bà về trụ sở để làm rõ một số vấn đề liên quan đến vụ án đang điều tra.
Cả hội trường nín thở dõi theo cảnh tượng người phụ nữ quyền lực nhất công ty, chỉ vài phút trước còn đứng phát biểu đầy tự tin, giờ bị dẫn ra khỏi hội trường giữa những ánh đèn flash chớp liên hồi từ các phóng viên.
Trong những ngày sau đại hội cổ đông, mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức chóng mặt.
Cơ quan điều tra, với đầy đủ bằng chứng từ ổ cứng của Nguyễn Đạt, đoạn ghi âm, và lời khai chính thức của Hà Bác Văn, chính thức khởi tố Tưởng Bích Vân về tội thao túng thị trường chứng khoán, làm giả tài liệu kế toán, và liên quan đến hành vi đe dọa tính mạng người khác.
Trần Khải, khi biết người mình từng trung thành bảo vệ bí mật đã bị bắt giữ, cuối cùng cũng khai báo đầy đủ mọi chi tiết còn lại, hy vọng được xem xét giảm nhẹ hình phạt vì thái độ hợp tác.
Nguyễn Đạt, nhờ chủ động cung cấp bằng chứng quan trọng trước khi bị truy tố, được cơ quan điều tra ghi nhận là người hợp tác tích cực, dù vẫn phải chịu trách nhiệm pháp lý cho vai trò của mình trong vụ gian lận.
Tôi theo dõi tin tức từng ngày, cảm giác như đang chứng kiến một tòa lâu đài được xây dựng tinh vi suốt nhiều năm sụp đổ chỉ trong vài tuần, từ chính những vết nứt nhỏ nhất mà không ai để ý.
Buổi tối sau khi tin tức về việc khởi tố chính thức Tưởng Bích Vân được công bố, Đỗ Thừa Uyên mời tôi cùng ăn tối tại chính căn hộ của anh, một bữa tối đơn giản anh tự tay chuẩn bị, vụng về nhưng đầy tâm huyết.
– Cuối cùng cũng xong rồi. Anh nói, rót cho tôi một ly rượu vang nhẹ, giọng vẫn còn thoáng nét mệt mỏi nhưng đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với những tuần trước.
– Chưa hẳn là xong. Tôi khẽ lắc đầu. Còn phiên tòa xét xử chính thức, còn quá trình tái cấu trúc công ty, còn rất nhiều việc phải làm để khôi phục niềm tin của cổ đông và nhân viên.
– Nhưng phần khó khăn nhất, phần nguy hiểm nhất, đã qua rồi. Đỗ Thừa Uyên nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng. Và phần đó, tất cả là nhờ em.
Tôi lắc đầu.
– Không phải chỉ mình em. Là nhờ Vương Thiệu, nhờ Hà Bác Văn dám đứng ra làm chứng dù biết sẽ chịu hậu quả, nhờ Phan Đức Long giúp gây áp lực đúng lúc, và nhờ anh, người đã tin tưởng em ngay từ ngày đầu tiên, khi em chỉ là một nhân viên hành chính bị sa thải.
Đỗ Thừa Uyên cầm lấy tay tôi qua bàn ăn, siết nhẹ.
– Anh tin tưởng em vì em xứng đáng được tin tưởng. Không phải ai cũng dám đánh đổi tất cả để bảo vệ sự thật, ngay cả khi không ai đứng về phía mình.
Tôi mỉm cười, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể gánh nặng tôi mang suốt tám tháng qua, kể từ ngày đầu tiên bước chân vào Minh Viễn Tech với một CV trắng và một quyết tâm âm thầm, cuối cùng cũng được đặt xuống.
