Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 7

  1. Home
  2. Người Ta Gọi Tôi Là Kẻ Điên, Cho Đến Khi Dữ Liệu Lên Tiếng
  3. Chương 7
Prev
Next

Tôi quyết định tự mình tiếp cận Nguyễn Đạt, không thông qua văn phòng công ty hay bất kỳ kênh chính thức nào, để tránh tai mắt có thể báo lại cho Tưởng Bích Vân.

Tôi tìm được địa chỉ văn phòng tư vấn nhỏ của ông ta ở một tòa nhà cũ gần trung tâm thành phố, hẹn gặp dưới danh nghĩa một khách hàng tiềm năng cần tư vấn tài chính doanh nghiệp.

Buổi hẹn diễn ra suôn sẻ ban đầu, cho đến khi tôi khéo léo đưa ra vài câu hỏi liên quan đến “mô hình điều chỉnh số liệu tuân thủ chuẩn mực kế toán,” và quan sát phản ứng của ông ta.

Nguyễn Đạt, một người đàn ông trung niên với ánh mắt cáo già, khựng lại một giây rất ngắn, đủ để tôi nhận ra ông ta đã đoán được tôi không đơn thuần là khách hàng.

– Cô là Lưu Tĩnh, đúng không? Ông ta hỏi thẳng, không còn giả vờ. Trưởng phòng kiểm toán nội bộ mới của Minh Viễn Tech.

Tôi không phủ nhận.

– Tôi hy vọng ông sẵn sàng nói ra sự thật, trước khi cơ quan điều tra tìm đến ông theo một cách kém dễ chịu hơn.

Ông ta cười nhạt.

– Cô nghĩ tôi sợ cơ quan điều tra hơn là sợ người đang trả tiền cho tôi sao?

Tôi rời văn phòng ông ta ngay sau đó, không đạt được thỏa thuận nào, nhưng tôi biết mình đã chạm đúng vào điểm mấu chốt, đủ để khiến đối phương cảnh giác.

Ba ngày sau, khi tôi đang băng qua đường gần văn phòng vào lúc chạng vạng tối, một chiếc xe hơi màu đen phóng nhanh bất thường từ góc khuất, lao thẳng về phía tôi.

Tôi chỉ kịp nhảy sang một bên, va đập mạnh vào lề đường, đầu gối trầy xước, nhưng thoát được cú va chạm trực tiếp trong gang tấc. Chiếc xe không dừng lại, phóng đi mất hút trong dòng xe cộ đông đúc.

Tôi ngồi bệt trên vỉa hè, tim đập dữ dội, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì cảm giác lạnh người khi nhận ra đối phương đã sẵn sàng đi xa đến mức nào.

Đỗ Thừa Uyên có mặt tại hiện trường chỉ mười phút sau khi tôi gọi điện, vẻ mặt anh trắng bệch, gần như mất kiểm soát khi nhìn thấy vết thương trên đầu gối tôi.

– Cô có sao không? Có đau ở đâu nữa không?

Anh quỳ xuống bên cạnh tôi ngay trên vỉa hè, không quan tâm đến ánh mắt người qua đường, hai tay run run kiểm tra vết thương của tôi.

– Tôi ổn. Chỉ trầy xước thôi.

– Cô không ổn! Giọng anh bất ngờ lớn hơn, mang theo sự hoảng loạn kìm nén. Họ vừa cố giết cô, ngay giữa đường phố, ngay trước mắt mọi người. Nếu tôi để chuyện này xảy ra thêm lần nữa…

Anh không nói hết câu, chỉ ôm chầm lấy tôi, xiết chặt như để chắc chắn rằng tôi vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn ở đó, còn thở, còn sống.

Tôi đứng lặng trong vòng tay anh giữa con phố đông người, lần đầu tiên để mình yếu đuối, để mình dựa vào một ai đó sau tám tháng luôn phải một mình gồng gánh mọi thứ.

 

Đêm đó, Đỗ Thừa Uyên nhất quyết đưa tôi về căn hộ riêng của anh thay vì để tôi trở về phòng trọ nhỏ, viện lý do an toàn, dù cả hai chúng tôi đều biết đó không phải lý do duy nhất.

Anh tự tay băng bó lại vết thương trên đầu gối tôi, động tác vụng về nhưng cẩn thận đến từng chi tiết nhỏ nhất.

– Anh chưa từng làm việc này bao giờ. Tôi khẽ cười, cố làm dịu không khí căng thẳng vẫn còn vương lại sau vụ việc.

– Chưa. Anh ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt vẫn còn chút hoảng loạn chưa tan hết. Nhưng tôi sẽ học, nếu điều đó có nghĩa là tôi có thể chăm sóc cô mỗi khi cô gặp nguy hiểm.

Tôi im lặng, để câu nói đó lắng xuống trong không gian yên tĩnh của căn hộ.

– Lưu Tĩnh, anh nói, giọng nghiêm túc hơn. Tôi không thể giả vờ bình thản thêm nữa. Từ khoảnh khắc nhìn thấy chiếc xe đó lao về phía cô, tôi nhận ra một điều rất rõ ràng: nếu có chuyện gì xảy ra với cô, tôi sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình, không phải vì cô là người đang giúp tôi điều tra vụ việc, mà vì cô là người tôi không muốn mất.

Tim tôi đập thình thịch, cảm giác vừa sợ hãi vừa mong chờ đan xen.

– Anh Uyên. Tôi khẽ gọi, lần đầu tiên xưng hô với anh theo cách khác, thân mật hơn cách gọi công việc thông thường. Em cũng… em cũng có cảm giác tương tự, từ rất lâu rồi, chỉ là em không dám nghĩ đến, vì sợ nó sẽ làm phức tạp thêm mọi thứ giữa lúc này.

Đỗ Thừa Uyên nhìn tôi, ánh mắt sáng lên giữa vẻ mệt mỏi còn vương trên gương mặt.

– Chúng ta không cần phải quyết định điều gì ngay bây giờ. Anh nói, giọng dịu lại. Anh chỉ cần em biết, dù chuyện gì xảy ra với vụ điều tra này, dù kết quả ra sao, cảm giác của anh dành cho em sẽ không thay đổi.

Tôi gật đầu, để nước mắt rơi xuống, không phải vì đau đớn hay sợ hãi, mà vì cảm giác được ai đó thật lòng quan tâm, sau quãng thời gian dài chỉ có một mình đối mặt với tất cả.

Anh đưa tay lau nhẹ nước mắt trên má tôi, cử chỉ dịu dàng đến mức khiến tôi càng thêm nghẹn ngào.

– Em đã một mình chịu đựng quá nhiều rồi, Lưu Tĩnh. Từ giờ, để anh cùng em gánh vác.

Tôi tựa đầu vào vai anh, để mình được yếu đuối trong khoảnh khắc hiếm hoi này, biết rằng ngày mai, chúng tôi sẽ lại phải đứng dậy, tiếp tục cuộc chiến còn dang dở phía trước, nhưng ít nhất, giờ đây tôi không còn phải bước đi một mình nữa.

 

Sáng hôm sau, tin tức chấn động lan khắp công ty: Tưởng Bích Vân, với tư cách Phó chủ tịch hội đồng quản trị, đã chính thức triệu tập một đại hội cổ đông bất thường, sớm hơn hai tuần so với kế hoạch ban đầu, với lý do “cần bầu lại ban lãnh đạo để ổn định công ty trong giai đoạn khủng hoảng.”

Tôi hiểu ngay đây là nước cờ phản công của bà ta: dồn ép để đại hội diễn ra trước khi tôi kịp hoàn thiện hồ sơ bằng chứng, đồng thời tận dụng số cổ phần đã gom mua để đề xuất phế truất Đỗ Thừa Uyên khỏi vị trí Tổng giám đốc, thay bằng một người của bà ta.

– Chúng ta chỉ còn mười ngày. Đỗ Thừa Uyên nói trong cuộc họp khẩn cấp sáng hôm đó, giọng căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh cần thiết.

Tôi gọi ngay cho phóng viên điều tra Phan Đức Long, người tôi đã giữ liên lạc từ những ngày đầu gửi báo cáo nặc danh.

– Tôi cần anh giúp tôi tiếp cận Nguyễn Đạt theo một cách khác. Ông ta sợ Tưởng Bích Vân hơn sợ pháp luật. Nhưng nếu ông ta biết mình có thể trở thành người chịu trách nhiệm cho một vụ mưu sát, không chỉ là gian lận tài chính, có lẽ ông ta sẽ suy nghĩ lại.

Phan Đức Long trầm ngâm.

– Cô nghĩ vụ tai nạn xe hôm trước có liên quan đến ông ta?

– Tôi không chắc ông ta trực tiếp ra lệnh, nhưng tôi tin ông ta biết ai đã làm điều đó, và ông ta đủ thông minh để hiểu rằng một khi bà Tưởng đã sẵn sàng ra tay tàn nhẫn đến vậy với tôi, bà ta cũng sẽ không ngần ngại xử lý ông ta nếu cần, để phi tang mọi dấu vết liên quan.

Chúng tôi cùng soạn thảo một bài viết điều tra, chưa đăng, chỉ gửi riêng cho Nguyễn Đạt kèm theo lời nhắn: bài viết này sẽ được công bố trong vòng bốn mươi tám giờ tới, trong đó nêu rõ vai trò của ông ta trong toàn bộ vụ gian lận, trừ khi ông ta chọn hợp tác với cơ quan điều tra trước thời hạn đó.

Song song đó, tôi cùng Vương Thiệu tiếp tục đào sâu vào dòng tiền hai trăm tỷ đồng từng chuyển qua Bạch Vân Capital, cố gắng tìm ra bằng chứng trực tiếp cho thấy Tưởng Bích Vân là người thụ hưởng cuối cùng.

– Tôi tìm được một manh mối. Vương Thiệu gọi điện cho tôi vào đêm thứ ba, giọng có phần phấn khích. Quỹ tín thác gia đình nhận khoản tiền đó, được lập ra bởi một công ty luật ở Singapore. Người đứng tên thụ hưởng chính, không phải Tưởng Bích Vân trực tiếp, mà là con trai bà ta, hiện đang du học tại Anh.

– Điều đó vẫn chưa đủ để buộc tội bà ta trực tiếp.

– Đúng, nhưng nó cho thấy một chuỗi tài sản rõ ràng, và nếu chúng ta có thể chứng minh con trai bà ta chỉ là người đứng tên hộ, không có nguồn thu nhập độc lập nào đủ lớn để sở hữu khối tài sản đó, chúng ta có thể lập luận đây là tài sản thực chất thuộc về bà Tưởng, được tẩu tán qua người thân.

Tôi ghi chú lại tất cả, cảm giác thời gian đang trôi nhanh hơn bao giờ hết, như cát chảy qua kẽ tay không thể nào giữ lại.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi