Chương 9 (Hoàn)
Ba tháng sau đại hội cổ đông, Minh Viễn Tech bước vào giai đoạn tái cấu trúc toàn diện dưới sự dẫn dắt chính thức của Đỗ Thừa Uyên, giờ đã được hội đồng quản trị mới bầu chọn với sự đồng thuận gần như tuyệt đối.
Phiên tòa xét xử Tưởng Bích Vân, Trần Khải, và Nguyễn Đạt diễn ra trong sự chú ý đặc biệt của dư luận, kết thúc với bản án nghiêm khắc: Tưởng Bích Vân nhận mức án mười hai năm tù giam vì tội thao túng thị trường chứng khoán và các tội danh liên quan, tài sản thu được từ hành vi phạm tội bị tịch thu để bồi hoàn cho công ty và các cổ đông bị thiệt hại. Trần Khải nhận mức án nhẹ hơn nhờ thái độ hợp tác, tám năm tù giam. Nguyễn Đạt, nhờ đóng góp bằng chứng quan trọng, nhận mức án ba năm tù treo.
Hà Bác Văn, dù phải chịu một số hình thức kỷ luật hành chính vì vai trò của mình trong việc che giấu thông tin ban đầu, được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự nhờ thái độ hợp tác chủ động sau này. Anh xin chuyển sang một công ty khác, bắt đầu lại từ đầu với một vị trí thấp hơn, nhưng lần này, theo lời anh nói với tôi trước khi rời đi, “với một lương tâm nhẹ nhõm hơn nhiều.”
Tôi được hội đồng quản trị chính thức bổ nhiệm làm Giám đốc Kiểm toán Nội bộ, không còn là vị trí tạm quyền, với đầy đủ quyền hạn và ngân sách để xây dựng một hệ thống kiểm soát nội bộ vững chắc hơn cho toàn công ty.
Trong buổi lễ vinh danh nhân viên có đóng góp xuất sắc, tổ chức nhân dịp kỷ niệm một năm ngày tôi gia nhập Minh Viễn Tech, ông Đỗ Minh Viễn, sức khỏe đã hồi phục phần nào sau thời gian điều trị, đích thân xuất hiện để trao giải, điều hiếm khi ông làm kể từ khi lui về hậu trường.
– Cô Lưu Tĩnh, ông nói trước toàn thể nhân viên công ty, giọng vẫn còn yếu nhưng đầy trang trọng. Cô đã dạy cho tôi, một người đã điều hành công ty này ba mươi năm, một bài học quan trọng: đôi khi, người bảo vệ công ty tốt nhất không phải người ngồi ở vị trí cao nhất, mà là người dám nhìn thẳng vào sự thật khi tất cả những người khác chọn cách quay đi.
Tôi đứng trên bục nhận giải, nhìn xuống hội trường, thấy Vương Thiệu ngồi ở hàng ghế khách mời, gật đầu mỉm cười. Thấy cả những nhân viên trong bộ phận kiểm toán nội bộ của mình, những người từng bị công ty khác đối xử bất công, giờ vỗ tay nhiệt liệt. Và thấy Đỗ Thừa Uyên, đứng ở góc hội trường, ánh mắt tràn đầy tự hào dõi theo tôi.
Sau buổi lễ, khi hội trường dần vắng người, Đỗ Thừa Uyên đến bên tôi, tay cầm một bó hoa nhỏ.
– Chúc mừng em, Giám đốc Lưu Tĩnh.
Tôi cười, nhận lấy bó hoa.
– Cảm ơn anh, Tổng giám đốc Đỗ.
Anh nhìn tôi, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc khác thường.
– Em còn nhớ câu em nói với anh ở quán Lữ Khách không? Rằng em muốn ngồi đúng bàn của mình.
Tôi gật đầu, không hiểu anh đang dẫn dắt đến điều gì.
– Anh nghĩ, đã đến lúc em không chỉ ngồi đúng bàn làm việc của mình, anh nói, giọng khẽ run, mà còn ngồi đúng vị trí trong cuộc đời anh nữa.
Một năm sau, tôi đứng trước gương trong căn phòng nhỏ của khách sạn, mặc chiếc váy cưới đơn giản mà tôi tự tay chọn, không cầu kỳ, không phô trương, giống như cách tôi đã sống suốt những năm tháng khó khăn nhất của đời mình.
Vương Thiệu, người tôi mời đóng vai trò như một người cha đỡ đầu trong ngày trọng đại, đứng bên cạnh, chỉnh lại tà váy cho tôi, ánh mắt ánh lên niềm tự hào.
– Cô đã đi một chặng đường dài, Lưu Tĩnh. Từ một cô nhân viên hành chính bị cả công ty coi thường, đến Giám đốc Kiểm toán Nội bộ được kính trọng, và giờ, sắp trở thành phu nhân của Tổng giám đốc Minh Viễn Tech.
Tôi cười, nắm lấy tay ông.
– Cháu không đi một mình. Nếu không có chú tin tưởng cháu từ những ngày đầu tiên, khi cháu chỉ là một tài khoản ẩn danh gửi báo cáo lên diễn đàn, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Bên ngoài sảnh cưới, tôi nghe tiếng nhạc bắt đầu vang lên, báo hiệu đã đến giờ.
Tôi bước ra, tay khoác vào tay Vương Thiệu, đi qua hàng ghế khách mời, nơi tôi thấy Hà Bác Văn ngồi lặng lẽ ở hàng ghế phía sau, gật đầu chào tôi với nụ cười chân thành, người đã tìm được công việc mới và cuộc sống bình yên hơn sau những sai lầm trong quá khứ. Tôi thấy Phan Đức Long, giờ đã trở thành một nhà báo điều tra có tiếng, ngồi cạnh vợ con. Tôi thấy những đồng nghiệp trong bộ phận kiểm toán nội bộ, những người đã cùng tôi trải qua những đêm không ngủ để lần ra sự thật.
Và ở cuối lối đi, đứng dưới giàn hoa trắng, Đỗ Thừa Uyên đứng đó, mặc vest đen, ánh mắt không rời khỏi tôi từ khoảnh khắc tôi xuất hiện, như thể cả thế giới xung quanh đã tan biến, chỉ còn lại hai chúng tôi.
Khi tôi đến gần, anh khẽ nắm lấy tay tôi, thì thầm chỉ đủ để tôi nghe thấy.
– Cuối cùng, em cũng đã tìm được đúng chiếc bàn của mình.
Tôi mỉm cười, nước mắt lăn dài vì hạnh phúc chứ không phải vì đau khổ như những ngày tháng cũ.
– Không, em đã tìm được điều còn quý giá hơn một chiếc bàn, tôi khẽ đáp. Em đã tìm được một nơi để thuộc về.
Buổi lễ diễn ra ấm cúng, giản dị, không có sự phô trương của một đám cưới hào môn, chỉ có những người thực sự quan trọng trong hành trình của tôi, những người đã cùng tôi đi qua bóng tối để nhìn thấy ánh sáng.
Sau này, khi ai đó hỏi tôi về câu chuyện đời mình, về hành trình từ một nhân viên bị coi thường và sa thải trở thành Giám đốc Kiểm toán Nội bộ được kính trọng, và cả về cuộc hôn nhân với người đàn ông tôi từng gặp lần đầu trong một quán cà phê nhỏ không biển hiệu, tôi luôn trả lời bằng một câu duy nhất, câu tôi đã nói vào cái đêm định mệnh khi mọi thứ bắt đầu:
Người ta gọi tôi là kẻ điên, cho đến khi dữ liệu lên tiếng. Và khi dữ liệu đã lên tiếng, không có bức tường quyền lực nào có thể ngăn được sự thật tìm đường ra ánh sáng.
Hết.
