Chương 4
Vương Thiệu sắp xếp cho tôi một cuộc gặp không chính thức với luật sư bào chữa của Trần Khải, thông qua mối quan hệ nghề nghiệp lâu năm của ông trong giới kiểm toán và pháp lý.
Chúng tôi gặp nhau trong một quán cà phê nhỏ gần tòa án, nơi vị luật sư, một người đàn ông trung niên đeo kính gọng đen, nói chuyện rất thận trọng, chọn từng từ một.
– Thân chủ tôi đang hợp tác với cơ quan điều tra, nhưng ông ấy sợ. Ông ấy nói nếu khai ra người thực sự đứng sau, gia đình ông ấy sẽ gặp nguy hiểm.
– Ông ấy đã nói gì với cô, với điều tra viên?
– Ông ấy thừa nhận đã ký duyệt các báo cáo tài chính sai lệch trong hai năm qua, theo chỉ đạo miệng từ một thành viên cấp cao trong hội đồng quản trị. Nhưng ông ấy từ chối nêu tên cụ thể, chỉ nói rằng người đó “có quyền lực lớn hơn cả tổng giám đốc cũ.”
Tôi trao đổi ánh mắt với Vương Thiệu.
– Ông ấy có nhắc đến một cái tên viết tắt “TBV” không?
Vị luật sư im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu.
– Tôi không nên nói điều này, nhưng vì cô đã tự tìm ra được gần hết, tôi nghĩ cô nên biết. Đúng, có một lần thân chủ tôi nhắc đến cái tên đó trong lúc hoảng loạn, trước khi luật sư của gia đình ông ấy can thiệp và ông ấy ngừng nói.
Tôi hỏi thẳng.
– TBV có phải là Tưởng Bích Vân, Phó chủ tịch hội đồng quản trị Minh Viễn Tech không?
Vị luật sư không trả lời trực tiếp, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt vừa cảnh báo vừa như ngầm xác nhận.
– Tôi khuyên cô nên rất, rất cẩn thận, cô Lưu Tĩnh. Bà Tưởng không phải người dễ đối phó. Bà ấy ngồi trong hội đồng quản trị của ba công ty niêm yết khác, có quan hệ rộng khắp giới tài chính và cả một số cơ quan quản lý.
Sau cuộc gặp, tôi và Vương Thiệu ngồi lại, không nói gì trong vài phút, chỉ nhìn nhau qua làn khói cà phê bốc lên.
– Nếu đúng là bà Tưởng, đây không chỉ là chuyện gian lận báo cáo tài chính đơn thuần nữa. Ông nói, giọng trầm xuống. Đây là một kế hoạch thao túng giá cổ phiếu có chủ đích, có thể liên quan đến âm mưu thâu tóm công ty.
Tôi gật đầu, những mảnh ghép trong đầu tôi bắt đầu khớp lại với nhau.
– Số liệu doanh thu bị làm giả để trông tệ hơn thực tế, đúng vào giai đoạn công ty cần huy động vốn mở rộng. Giá cổ phiếu giảm, các quỹ đầu tư liên quan đến bà Tưởng âm thầm gom mua với giá rẻ. Khi scandal bùng nổ, giá càng giảm sâu hơn, họ càng có cơ hội thâu tóm với chi phí thấp nhất.
– Và khi thâu tóm xong, chính bà ấy sẽ là người “cứu công ty” trong mắt công chúng, dựng lại hình ảnh bằng chính đống đổ nát bà ấy tạo ra.
Tôi siết chặt tay, cảm giác căm phẫn dâng lên trong lòng, nhưng tôi biết mình không thể để cảm xúc chi phối lúc này.
– Trần Khải chỉ là con tốt. Tôi cần bằng chứng trực tiếp nối bà Tưởng với các quỹ đầu tư đó, không phải chỉ là một cái tên viết tắt trong email.
Vương Thiệu nhìn tôi, ánh mắt vừa lo lắng vừa tin tưởng.
– Cô sẽ cần rất nhiều thời gian, và rất nhiều thận trọng, để lần ra được điều đó.
Tôi dành ba tuần tiếp theo âm thầm dựng lại toàn bộ cấu trúc sở hữu cổ phần của Minh Viễn Tech, lần theo từng lớp công ty vỏ bọc đăng ký tại các thiên đường thuế mà tôi từng phát hiện dấu vết từ trước.
Công việc này đòi hỏi sự kiên nhẫn gần như vô hạn. Mỗi quỹ đầu tư đứng tên một công ty mẹ khác, mỗi công ty mẹ lại thuộc sở hữu của một quỹ tín thác khác, tầng tầng lớp lớp như một mê cung được thiết kế riêng để không ai có thể lần ra người đứng sau cùng.
Tôi làm việc đến hai giờ sáng gần như mỗi đêm, chỉ có ánh đèn màn hình máy tính và một ấm trà nguội bầu bạn.
Đỗ Thừa Uyên bắt đầu ở lại văn phòng cùng tôi những đêm như vậy, không phải vì anh giúp được nhiều về mặt kỹ thuật, mà vì anh nắm rất rõ cấu trúc pháp lý và lịch sử của công ty, những thứ tôi cần đối chiếu.
– Quỹ này, Bạch Vân Capital, được thành lập cách đây bốn năm, ngay sau khi bố tôi bắt đầu có dấu hiệu bệnh nặng. Đỗ Thừa Uyên chỉ vào màn hình, giọng trầm ngâm. Lúc đó, dì Vân là người duy nhất trong gia đình còn đủ ảnh hưởng để điều hành công việc kinh doanh thay bố tôi.
Tôi ngẩng phắt lên.
– Dì Vân? Tưởng Bích Vân là người trong gia đình anh?
– Bà ấy là em họ xa của bố tôi, được đưa vào hội đồng quản trị từ những ngày đầu công ty thành lập, khi gia đình còn cần người tin cậy để giữ vốn. Tôi… tôi chưa bao giờ nghĩ đến khả năng bà ấy có thể đứng sau chuyện này.
Giọng anh nghẹn lại ở cuối câu. Tôi nhìn sang, thấy một nét gì đó rất người trong ánh mắt Đỗ Thừa Uyên, không còn là vẻ điềm tĩnh thường thấy, mà là sự tổn thương của một người vừa phát hiện kẻ phản bội lại chính là người thân của mình.
– Tôi xin lỗi. Tôi nói khẽ.
– Không, cô không cần xin lỗi. Anh lắc đầu, cố lấy lại vẻ điềm tĩnh. Nếu bà ấy thật sự làm điều này, tôi cần biết sự thật hơn là cần sự thoải mái giả tạo.
Chúng tôi tiếp tục làm việc trong im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng gõ phím và tiếng quạt máy tính chạy đều đều.
– Bạch Vân Capital đã mua vào bao nhiêu phần trăm cổ phần Minh Viễn Tech tính đến hiện tại? Đỗ Thừa Uyên hỏi, giọng đã lấy lại vẻ nghiêm túc thường ngày.
Tôi kéo bảng tổng hợp lên màn hình lớn.
– Cùng với hai quỹ vệ tinh khác mà tôi tin cũng thuộc cùng một chủ sở hữu, tổng cộng khoảng mười tám phần trăm, tất cả đều được gom mua trong sáu tháng vừa qua, đúng vào giai đoạn giá cổ phiếu bắt đầu trồi sụt bất thường vì các báo cáo tài chính bị làm sai lệch.
– Mười tám phần trăm, cộng với tỷ lệ bà ấy đang nắm giữ công khai trong hội đồng quản trị, gần như đủ để bà ấy giành quyền kiểm soát tại đại hội cổ đông tiếp theo.
Tôi gật đầu, cảm giác lạnh sống lưng.
– Đại hội cổ đông thường niên của công ty diễn ra khi nào?
Đỗ Thừa Uyên nhìn tôi, ánh mắt căng thẳng.
– Sáu tuần nữa.
Sáu tuần nghe có vẻ dài, nhưng với khối lượng bằng chứng tôi cần thu thập để chứng minh mối liên hệ trực tiếp giữa Tưởng Bích Vân và toàn bộ chuỗi gian lận, đó là một khoảng thời gian ngắn đến nghẹt thở.
Tôi lập một sơ đồ lớn dán kín một mặt tường trong văn phòng riêng của bộ phận kiểm toán nội bộ, giờ đã chính thức hoạt động với ba nhân sự tôi tự tay tuyển chọn, đều là những người từng bị công ty cũ đối xử bất công vì dám lên tiếng về sai phạm, giống như tôi.
Ở trung tâm sơ đồ là cái tên Tưởng Bích Vân, với các đường kẻ tỏa ra nối đến Trần Khải, đến các quỹ đầu tư vỏ bọc, đến những email viết tắt “TBV,” và đến cả một vài giao dịch bất động sản đáng ngờ tôi phát hiện gần đây, đứng tên người thân của bà ta ở nước ngoài.
Chính thức, Tưởng Bích Vân vẫn giữ ghế Phó chủ tịch hội đồng quản trị, thường xuyên xuất hiện trên truyền thông với hình ảnh một người phụ nữ quyền lực nhưng nhân hậu, luôn phát biểu những câu đầy quan tâm về “tương lai của Minh Viễn Tech” và “trách nhiệm với cổ đông nhỏ lẻ.”
Tôi xem một đoạn phỏng vấn bà ta trên truyền hình, nơi bà ta nói với vẻ đầy xót xa:
– Chúng tôi rất đau lòng khi phát hiện sai phạm này. Tôi cam kết sẽ cùng hội đồng quản trị làm mọi cách để lấy lại niềm tin của cổ đông và nhà đầu tư.
Tôi tắt màn hình, cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Người phụ nữ đó, chính là người đã ra lệnh làm giả số liệu để dìm giá cổ phiếu công ty của chính gia đình mình, giờ lại đứng trước ống kính diễn vai người bảo vệ công lý.
Vương Thiệu gọi điện cho tôi vào một buổi tối, giọng có phần gấp gáp hiếm thấy.
– Lưu Tĩnh, tôi vừa nhận được thông tin từ một nguồn tin cũ trong ngành ngân hàng. Có một khoản chuyển tiền lớn, khoảng hai trăm tỷ đồng, từ một tài khoản ở Singapore về một quỹ tín thác gia đình, thực hiện chỉ ba ngày sau khi Trần Khải bị bắt.
– Ai đứng tên tài khoản đó?
– Chưa xác định được người đứng tên cuối cùng, nhưng dòng tiền đi qua chính là Bạch Vân Capital.
Tôi ghi lại thông tin, tay run nhẹ vì phấn khích lẫn lo lắng.
– Đây có thể là bằng chứng bà ta đang tẩu tán tài sản, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
– Hoặc, Vương Thiệu nói, giọng trầm xuống, bà ta đang chuẩn bị nguồn lực để mua thêm cổ phần trước đại hội cổ đông, gia tăng quyền kiểm soát trước khi ai đó kịp ngăn cản.
Tôi nhìn lên sơ đồ trên tường, nhìn cái tên Tưởng Bích Vân ở trung tâm, và biết rằng mình đang chạy đua với một đối thủ có nguồn lực và quyền lực lớn hơn mình rất nhiều lần.
Nhưng tôi cũng biết một điều: bà ta chưa biết tôi đã đi xa đến đâu.
