Chương 5
Lời mời đến bất ngờ vào một buổi chiều thứ Ba, qua trợ lý riêng của Tưởng Bích Vân: bà ta muốn gặp tôi dùng bữa tối, để “trao đổi về công tác kiểm toán và bày tỏ sự ủng hộ của hội đồng quản trị với công cuộc làm sạch công ty.”
Tôi báo lại với Đỗ Thừa Uyên ngay khi nhận được lời mời.
– Cô không nhất thiết phải đi. Anh nói, vẻ mặt không giấu được lo lắng. Nếu bà ấy thật sự là người đứng sau, đây có thể là một cái bẫy.
– Chính vì có thể là một cái bẫy nên tôi càng phải đi. Tôi cần biết bà ấy nghĩ tôi đã biết đến đâu, và tôi cần cho bà ấy thấy tôi không sợ hãi.
Đỗ Thừa Uyên nhìn tôi rất lâu, cuối cùng chỉ nói:
– Tôi sẽ cho người theo dõi từ xa. Cô mang theo máy ghi âm, cài trong khuy áo.
Nhà hàng Tưởng Bích Vân chọn nằm trên tầng cao nhất của một khách sạn năm sao, nhìn ra toàn cảnh sông Hàn về đêm. Bà ta đã ngồi sẵn khi tôi đến, mặc một bộ vest màu be sang trọng, nụ cười niềm nở như đón tiếp một hậu bối được yêu quý.
– Lưu Tĩnh, ngồi đi cháu. Cô đã nghe rất nhiều về cháu.
Tôi ngồi xuống, giữ vẻ mặt bình thản.
– Cháu cảm ơn cô đã mời.
– Công ty gặp chuyện này, cô thật sự rất đau lòng. Bà ta nói, tay khẽ chạm vào ngực như thể xúc động thật sự. Nhưng cô cũng mừng vì có những người như cháu, dám đứng lên vạch trần sai phạm. Không phải ai cũng có đủ can đảm đó.
– Cháu chỉ làm đúng việc mình cần làm.
– Khiêm tốn quá. Bà ta cười, rót cho tôi một ly rượu vang đỏ. Cô nghe nói cháu đang phụ trách bộ phận kiểm toán nội bộ mới, được cậu Thừa Uyên tin tưởng giao trọng trách lớn. Cô rất mừng vì công ty có người trẻ tài năng như cháu.
Cuộc trò chuyện tiếp diễn với những câu hỏi tưởng như vô hại, về tiến độ điều tra, về những khó khăn tôi gặp phải, về việc tôi có cần thêm ngân sách hay nhân sự không. Nhưng tôi nhận ra, dưới lớp vỏ quan tâm đó, mỗi câu hỏi đều là một mũi dò thăm dò xem tôi đã tiến xa đến đâu trong việc lần ra dấu vết của bà ta.
– Cháu có nghĩ vụ việc này còn liên quan đến ai khác trong hội đồng quản trị không? Bà ta hỏi, giọng nhẹ nhàng như đang hỏi về thời tiết.
Tôi nhấp một ngụm rượu, giữ ánh mắt bình thản.
– Cháu chưa thể kết luận điều gì lúc này. Điều tra vẫn đang tiếp diễn.
Bà ta gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia sắc lạnh rất nhanh, nhanh đến mức nếu tôi không tập trung quan sát đã không nhận ra.
– Cô hy vọng cháu sẽ cẩn thận. Có những sự thật, một khi bị lôi ra ánh sáng không đúng lúc, đúng cách, sẽ gây tổn hại cho rất nhiều người vô tội, kể cả những người cháu tưởng đang bảo vệ.
Câu nói đó, dù được nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhất, lại mang một hàm ý cảnh cáo rõ ràng đến mức tôi cảm nhận được từng chữ như một lưỡi dao áp sát cổ.
– Cháu sẽ ghi nhớ lời khuyên của cô.
Tôi mỉm cười, đáp lại bằng giọng điệu nhẹ nhàng không kém, nhưng trong lòng đã hiểu rõ: buổi tối hôm nay không phải bữa tối thân mật, mà là một lời tuyên chiến được gói trong lớp vỏ lịch thiệp.
Sau bữa tối với Tưởng Bích Vân, tôi trở về văn phòng dù đã gần mười một giờ đêm, không phải vì còn việc gấp, mà vì tôi cần thời gian để trấn tĩnh lại trước khi về căn phòng trọ nhỏ của mình.
Đỗ Thừa Uyên vẫn đang đợi, ngồi trong văn phòng tối om, chỉ có ánh đèn bàn nhỏ soi lên gương mặt căng thẳng của anh.
– Cô ổn không? Anh hỏi ngay khi tôi bước vào, giọng có chút vội vã hiếm thấy.
– Tôi ổn. Bà ta không làm gì tôi, chỉ nói chuyện, và cảnh cáo tôi một cách rất tinh tế.
Tôi kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện, cả câu nói cuối cùng mang hàm ý đe dọa. Đỗ Thừa Uyên nghe xong, siết chặt tay thành nắm đấm trên bàn.
– Tôi không nên để cô đi một mình.
– Tôi không đi một mình. Anh đã cho người theo dõi, và tôi có bằng chứng ghi âm toàn bộ cuộc trò chuyện. Tôi vỗ nhẹ vào khuy áo, nơi thiết bị ghi âm nhỏ vẫn còn cài. Đây là bằng chứng quý giá, dù bà ta không nói gì trực tiếp phạm pháp, nhưng thái độ và ngôn từ đã cho thấy rất nhiều điều.
Đỗ Thừa Uyên đứng dậy, đi vòng qua bàn, đến gần tôi hơn bình thường. Anh nhìn tôi rất lâu, ánh mắt chứa đựng điều gì đó tôi chưa từng thấy trước đây, thứ gì đó vượt ra ngoài mối quan hệ công việc thông thường.
– Lưu Tĩnh, tôi phải nói thật với cô một điều.
Tôi nhìn anh, chờ đợi.
– Từ ngày cô quay lại công ty, tôi nhận ra mình luôn tìm cớ để ở lại văn phòng muộn hơn, chỉ để có thể nói chuyện với cô thêm vài câu. Tôi biết điều này không nên xảy ra, giữa chúng ta có quan hệ công việc, và cô đang trong giai đoạn nguy hiểm, tôi không muốn làm phức tạp thêm mọi thứ. Nhưng tôi nghĩ cô nên biết.
Tôi cảm nhận tim mình đập nhanh hơn, một cảm giác lạ lẫm mà tôi đã cố tình chôn giấu suốt nhiều tuần qua, kể từ những đêm cùng anh cặm cụi bên màn hình máy tính, kể từ cách anh luôn đứng về phía tôi ngay cả khi những người khác trong công ty còn hoài nghi.
– Anh là Tổng giám đốc, tôi là cấp dưới. Tôi nói, giọng khẽ hơn tôi tưởng. Và tôi đang điều tra người thân của anh. Đây không phải thời điểm thích hợp để nói về những chuyện như thế này.
– Tôi biết. Đỗ Thừa Uyên gật đầu, không có ý định lùi bước. Tôi không đòi hỏi cô phải đáp lại ngay bây giờ. Tôi chỉ muốn cô biết sự thật, giống như cách cô luôn muốn mọi sự thật được phơi bày.
Tôi im lặng, không phủ nhận, cũng không xác nhận điều gì. Nhưng tôi biết, sâu trong lòng mình, ranh giới giữa công việc và tình cảm đã bắt đầu mờ đi từ rất lâu trước đêm nay.
– Chúng ta cần tập trung vào đại hội cổ đông trước. Tôi nói, cố lấy lại giọng điệu công việc. Còn năm tuần nữa. Nếu chúng ta không đủ bằng chứng, Tưởng Bích Vân sẽ giành quyền kiểm soát công ty, và mọi thứ chúng ta đã làm sẽ vô nghĩa.
– Cô nói đúng. Đỗ Thừa Uyên lùi lại một bước, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt anh vẫn còn vương lại thứ tình cảm anh vừa thổ lộ. Chúng ta sẽ tập trung vào việc đó trước.
Tôi gật đầu, quay lại bàn làm việc, nhưng cả đêm hôm đó, tôi không thể tập trung hoàn toàn vào những con số trên màn hình, tâm trí cứ vẩn vơ quay về câu nói của anh, và cảm giác ấm áp lạ lùng nó để lại trong lòng tôi.
Tai họa ập đến vào một buổi sáng thứ Hai, không báo trước, đúng như tôi đã lo sợ từ sau bữa tối với Tưởng Bích Vân.
Tôi vừa bước vào văn phòng thì thấy hai nhân viên từ phòng nhân sự và một người tự xưng là luật sư của hội đồng quản trị đã đứng chờ sẵn, vẻ mặt nghiêm trọng.
– Cô Lưu Tĩnh, chúng tôi cần cô phối hợp cho một cuộc kiểm tra nội bộ khẩn cấp.
– Kiểm tra về việc gì?
Người luật sư mở một tập hồ sơ, đặt trước mặt tôi.
– Chúng tôi nhận được đơn tố cáo nặc danh, cho rằng cô đã lợi dụng quyền truy cập dữ liệu tài chính để nhận hối lộ từ một đối tác bên ngoài, đổi lấy việc bỏ qua một số sai phạm trong quá trình điều tra.
Tôi cầm tập hồ sơ lên, đọc lướt qua. Trong đó có một bảng sao kê tài khoản ngân hàng mang tên tôi, ghi nhận một khoản tiền năm trăm triệu đồng chuyển vào từ một công ty tôi chưa từng nghe tên, kèm theo một email được cho là tôi gửi, xác nhận “sẽ điều chỉnh phạm vi kiểm toán theo thỏa thuận.”
Tay tôi siết chặt tập hồ sơ, cơn giận dâng lên nhưng tôi vẫn cố giữ giọng bình tĩnh.
– Đây là tài liệu giả. Tôi chưa từng nhận bất kỳ khoản tiền nào như vậy, và tôi chưa từng viết email này.
– Chúng tôi hiểu cô sẽ phủ nhận. Người luật sư nói, giọng lạnh lùng đúng quy trình. Nhưng theo quy định, trong thời gian xác minh, cô sẽ phải tạm ngừng công việc và bàn giao toàn bộ quyền truy cập hệ thống.
Tôi nhìn quanh, thấy vài nhân viên trong bộ phận của mình đứng nép ở cửa, ánh mắt hoang mang. Đây chính xác là điều Tưởng Bích Vân muốn: loại tôi ra khỏi cuộc chơi trước khi tôi kịp hoàn thành hồ sơ bằng chứng, đúng vào giai đoạn quan trọng nhất trước đại hội cổ đông.
– Ai ký quyết định đình chỉ này?
Người luật sư lật đến trang cuối, chỉ vào chữ ký.
Tưởng Bích Vân, với tư cách Phó chủ tịch hội đồng quản trị.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ mình không bộc lộ cảm xúc trước mặt những người đang theo dõi.
– Được. Tôi sẽ hợp tác. Nhưng tôi yêu cầu được gặp Tổng giám đốc trước khi bàn giao bất cứ thứ gì.
– Cô không có quyền yêu cầu điều kiện trong tình huống này.
– Tôi có quyền, vì quyết định đình chỉ một trưởng phòng do chính Tổng giám đốc bổ nhiệm, cần có sự đồng thuận của Tổng giám đốc, theo đúng điều lệ công ty mà chính hội đồng quản trị đã thông qua. Tôi trích dẫn đúng điều khoản, không để lộ một chút do dự nào.
Người luật sư khựng lại, rõ ràng không lường trước việc tôi thuộc lòng điều lệ công ty đến vậy. Cuối cùng, ông ta miễn cưỡng gật đầu.
– Cô có ba mươi phút.
Tôi lập tức gọi điện cho Đỗ Thừa Uyên, giọng gấp gáp hiếm có.
– Họ đang cố loại tôi ra khỏi cuộc điều tra, ngay lúc này, ngay tại văn phòng.
