Chương 3
Tôi mất hai ngày để suy nghĩ, không phải vì tôi thực sự lưỡng lự, mà vì tôi cần thời gian để chuẩn bị những điều kiện của riêng mình.
Tôi hiểu quá rõ những gì có thể xảy ra nếu tôi quay lại Minh Viễn Tech chỉ với một lời mời suông và một chức danh đẹp đẽ. Người ta có thể dùng chính vị trí đó để trói tay tôi, để kiểm soát tôi từ bên trong, biến tôi thành một biểu tượng vô hại cho công cuộc “cải tổ” trên giấy tờ.
Tôi quay lại văn phòng Đỗ Thừa Uyên vào sáng thứ Tư, mang theo một tờ giấy tôi đã viết tay suốt đêm trước.
– Tôi nhận lời. Nhưng tôi có ba điều kiện.
Anh ta ngồi thẳng lưng lên, ra hiệu tôi tiếp tục.
– Thứ nhất, bộ phận kiểm toán nội bộ do tôi phụ trách phải có quyền truy cập không giới hạn vào mọi dữ liệu tài chính, bao gồm cả những giao dịch liên quan trực tiếp đến hội đồng quản trị và các cổ đông lớn. Không có vùng cấm.
Đỗ Thừa Uyên nhíu mày nhưng gật đầu.
– Thứ hai, tôi sẽ tự chọn nhân sự cho bộ phận của mình, không nhận người được cài vào từ bất kỳ phòng ban nào khác, kể cả do anh giới thiệu.
– Đồng ý. Điều thứ ba?
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
– Nếu trong quá trình điều tra, tôi phát hiện bất cứ ai trong ban lãnh đạo hiện tại, kể cả anh, có liên quan đến vụ gian lận này, tôi sẽ công bố toàn bộ, không thương lượng, không che giấu vì quan hệ cá nhân hay vì lợi ích công ty.
Căn phòng im lặng một lúc lâu. Đỗ Thừa Uyên nhìn tôi, không phải với ánh mắt bị xúc phạm như tôi lo sợ, mà với một nét gì đó gần giống sự tôn trọng.
– Nếu tôi có liên quan, cô cứ công bố. Tôi mời cô về không phải để cô bảo vệ tôi, mà để cô bảo vệ sự thật.
Tôi gật đầu, lần đầu tiên cảm thấy một chút tin tưởng thực sự vào người đàn ông này.
– Vậy tôi nhận lời.
Chúng tôi bắt tay nhau qua bàn làm việc, một cái bắt tay ngắn ngủi nhưng chắc chắn.
– Cô sẽ cần một đội ngũ. Cô nghĩ ai có thể tin tưởng được?
Tôi nghĩ ngay đến Vương Thiệu, nhưng lắc đầu.
– Vương Thiệu là kiểm toán viên độc lập, ông ấy cần giữ vị trí bên ngoài để có thể làm chứng khách quan nếu vụ việc ra tòa. Tôi sẽ tự tuyển người, nhưng tôi cần thời gian, và tôi cần anh giữ kín việc bổ nhiệm tôi cho đến khi tôi sẵn sàng.
– Vì sao?
– Vì ngay khi tin tức này lan ra, kẻ đứng sau vụ gian lận, nếu thật sự có một kẻ đứng sau lớn hơn Trần Khải như tôi nghi ngờ, sẽ biết chính xác ai đang truy đuổi mình. Tôi muốn giữ lợi thế bất ngờ càng lâu càng tốt.
Đỗ Thừa Uyên nhìn tôi với ánh mắt đánh giá lại, như thể anh ta vừa nhận ra người trước mặt mình không đơn thuần chỉ là một nhân viên phân tích dữ liệu giỏi, mà là một người chơi cờ thực thụ.
– Được. Tôi sẽ để cô toàn quyền quyết định thời điểm.
Tôi rời văn phòng anh ta hôm đó với một tấm thẻ nhân viên mới, chức danh Trưởng phòng Kiểm toán Nội bộ, nhưng chưa kích hoạt, nằm im trong túi áo như một con dao chưa rút khỏi vỏ.
Tôi quyết định không công khai vị trí mới ngay lập tức. Thay vào đó, tôi xin phép Đỗ Thừa Uyên cho tôi quay lại làm việc dưới danh nghĩa “nhân viên hỗ trợ tạm thời cho ban kiểm toán,” một chức danh mơ hồ đủ để tôi có thể lui tới các phòng ban mà không gây chú ý.
Ngày đầu tiên quay lại, tôi bước qua sảnh chính Minh Viễn Tech với thẻ ra vào tạm, cảm nhận rõ những ánh mắt dõi theo mình. Có người nhận ra tôi ngay, khẽ thì thầm với đồng nghiệp bên cạnh. Có người giả vờ không thấy, cắm mặt vào điện thoại.
Hà Bác Văn là người đầu tiên chạm mặt tôi ở khu vực thang máy. Anh ta đứng khựng lại, tay run run cầm ly cà phê, rồi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
– Lưu Tĩnh, cô… cô quay lại làm việc à?
– Vâng. Hỗ trợ tạm thời cho ban kiểm toán.
Tôi trả lời gọn lỏn, không có ý định giải thích thêm.
Hà Bác Văn cười gượng, cố tỏ ra thân thiện.
– Vậy tốt quá. Dạo trước tôi cũng nói rồi, cô có năng lực mà, chỉ là lúc đó chưa đúng thời điểm thôi.
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, không nói gì, chỉ để sự im lặng của mình trả lời thay. Thang máy mở ra, tôi bước vào, để lại anh ta đứng đó với vẻ mặt không biết nên thở phào hay lo lắng.
Tôi dành cả tuần đầu tiên để âm thầm quan sát. Tôi xin quyền truy cập vào hệ thống lưu trữ email nội bộ cũ, viện lý do đối chiếu dữ liệu phục vụ điều tra của cơ quan chức năng. Không ai dám từ chối yêu cầu này trong bối cảnh cả công ty đang bị soi dưới ống kính dư luận.
Tôi lần theo dấu vết những email liên quan đến các quyết định phê duyệt ngân sách phân nhánh phía Nam trong hai năm qua, tìm kiếm bất kỳ cái tên nào xuất hiện lặp lại một cách bất thường bên cạnh Trần Khải.
Có một cái tên xuất hiện, không thường xuyên, nhưng luôn vào những thời điểm quan trọng: ngay trước mỗi lần điều chỉnh số liệu lớn, luôn có một email ngắn gọn, không nội dung cụ thể, chỉ ghi “Đã duyệt theo chỉ đạo,” gửi từ một địa chỉ email nội bộ mang tên viết tắt “TBV.”
Tôi lưu lại từng email đó, đối chiếu thời gian gửi với lịch họp hội đồng quản trị được công khai trên website công ty.
Mọi email “TBV” đều được gửi trong vòng hai giờ sau các cuộc họp hội đồng quản trị định kỳ.
Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp. Đây không còn là dấu vết của một cá nhân cấp trung đơn lẻ nữa.
Tôi gõ tin nhắn gửi Vương Thiệu, chỉ vỏn vẹn một dòng.
“Tôi nghĩ tôi vừa tìm ra ai đứng sau tấm màn.”
Ông trả lời gần như ngay lập tức.
“Cẩn thận, Lưu Tĩnh. Càng gần sự thật, càng nguy hiểm.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, nơi ánh đèn thành phố Đà Nẵng lấp lánh phía xa, và biết rằng câu chuyện của mình chỉ vừa mới thật sự bắt đầu.
Tôi chọn buổi chiều thứ Sáu, khi văn phòng đã vãn người, để gọi Hà Bác Văn vào phòng họp nhỏ tầng mười lăm, nơi tôi mượn tạm danh nghĩa “đối chiếu dữ liệu phục vụ thanh tra.”
Anh ta bước vào với vẻ cảnh giác, ngồi xuống ghế đối diện tôi, hai tay đan chặt vào nhau trên bàn.
– Cô gọi tôi có việc gì?
Tôi đặt trước mặt anh ta một tập in email, không nói gì, chỉ để anh ta tự đọc.
Mắt Hà Bác Văn lướt qua từng dòng, sắc mặt dần chuyển từ hồng hào sang tái nhợt.
– Đây… đây là email nội bộ của tôi. Cô lấy ở đâu ra?
– Anh không cần biết tôi lấy ở đâu. Anh chỉ cần biết tôi đã đọc kỹ từng email anh gửi cho cấp trên suốt hai năm qua, đặc biệt là những email liên quan đến báo cáo tôi từng trình lên anh về phân nhánh phía Nam.
Tôi lật đến một email cụ thể, ngày tháng trùng khớp với thời điểm tôi bị chuyển bộ phận.
– Anh viết ở đây, gửi cho một địa chỉ nội bộ viết tắt “TBV”: “Nhân viên mới phát hiện bất thường số liệu phía Nam. Đã xử lý, chuyển bộ phận khác.” Anh nhận được trả lời chỉ ba từ: “Làm tốt lắm.”
Hà Bác Văn cúi gằm mặt, hai vai run lên.
– Tôi… tôi chỉ làm theo chỉ đạo. Tôi không biết họ định làm gì với số liệu đó, tôi thề.
– Chỉ đạo từ ai?
Anh ta ngập ngừng rất lâu, mồ hôi lấm tấm trên trán dù phòng họp đang bật điều hòa.
– Tôi không thể nói. Người đó… người đó có thể khiến tôi biến mất khỏi ngành này chỉ bằng một cuộc gọi.
Tôi ngả người ra ghế, giữ giọng bình thản.
– Anh có hai lựa chọn, Hà Bác Văn. Một, anh hợp tác với tôi ngay bây giờ, cung cấp thông tin, và tôi sẽ ghi nhận anh là người chủ động hợp tác điều tra khi vụ việc ra tòa. Hai, anh im lặng, và khi cơ quan điều tra lần ra những email này qua con đường khác, anh sẽ bị xem là đồng phạm chủ động che giấu.
– Cô… cô đang đe dọa tôi?
– Tôi đang cho anh một cơ hội. Cơ hội mà tôi chưa từng được nhận khi anh chuyển tôi đi chỉ vì tôi làm đúng việc mình được giao.
Hà Bác Văn im lặng rất lâu, tay siết chặt thành nắm đấm trên bàn. Cuối cùng anh ta ngẩng lên, mắt đỏ hoe.
– Tôi chỉ biết đó là một người trong hội đồng quản trị. Tôi chưa bao giờ gặp trực tiếp, mọi chỉ đạo đều qua email hoặc qua trợ lý riêng của người đó. Nhưng có một lần, tôi vô tình nghe được cuộc gọi của Trần Khải, ông ấy gọi người đó là “chị Vân.”
Tôi ngồi thẳng người dậy, tim đập nhanh hơn.
– Chị Vân?
– Tôi không biết họ đầy đủ. Tôi thề.
Tôi gấp tập tài liệu lại, đứng dậy.
– Cảm ơn anh đã hợp tác. Tôi sẽ ghi nhận điều này.
Tôi rời khỏi phòng họp, để lại Hà Bác Văn ngồi một mình, gục đầu xuống bàn như một người vừa trút bỏ được gánh nặng đeo mang suốt hai năm, nhưng cũng vừa tự tay đóng sập cánh cửa an toàn cuối cùng của đời mình.
