Chương 7

  1. Home
  2. Người Ký Tên Sa Thải Tôi Chính Là Con Trai Tôi
  3. Chương 7
Prev
Next

Sáng hôm sau, Mục Dương xin nghỉ một ngày, việc chưa từng có tiền lệ kể từ khi hắn nắm quyền điều hành công ty.

Hắn tự lái xe, một mình, vượt gần ba trăm cây số về thị trấn nhỏ nơi tấm hồ sơ ghi là nơi sinh của hắn hai mươi tám năm trước.

Bệnh viện huyện giờ đã được xây mới khang trang hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng, nhưng khu lưu trữ hồ sơ cũ vẫn còn giữ lại một phần trong kho tài liệu chưa số hóa hết.

Hắn trình bày với ban giám đốc bệnh viện, xuất trình giấy tờ tùy thân và một khoản đóng góp thiện nguyện cho khoa sản, xin được tiếp cận hồ sơ sinh cũ theo đúng quy định pháp luật về quyền tìm hiểu nguồn gốc.

Sau nhiều giờ chờ đợi, một nhân viên lưu trữ lớn tuổi mang ra một cuốn sổ bìa da đã sờn cũ, lật đến đúng trang có tên hắn.

Trẻ sơ sinh nam, mẹ Lý Ngọc Hà, mười chín tuổi, sinh thường, không có người thân đi cùng. Y tá đỡ đẻ ghi tên Nguyễn Thị Thu.

Mục Dương ngồi lặng trước cuốn sổ, ngón tay lướt nhẹ trên dòng chữ viết tay đã phai màu mực.

– Cậu có muốn gặp y tá Thu không? Bà ấy về hưu rồi nhưng vẫn sống gần đây, thỉnh thoảng vẫn ghé bệnh viện thăm đồng nghiệp cũ.

Hắn gật đầu.

Y tá Thu, giờ đã ngoài sáu mươi, tóc bạc gần hết, nhưng trí nhớ vẫn còn minh mẫn. Khi nghe Mục Dương giới thiệu mình đang tìm hiểu về ca sinh của một sản phụ tên Lý Ngọc Hà gần ba mươi năm trước, bà lặng đi một lúc, rồi ánh mắt bà bỗng sáng lên.

– Tôi nhớ cô bé đó. Sinh một mình, không người thân, đau đến mức cắn chặt môi không dám khóc thành tiếng, chỉ sợ làm phiền người khác. Sinh xong, cô ấy cứ nhìn đứa bé mãi, không chịu buông tay, đến khi người ta đến làm thủ tục, cô ấy khóc suốt cả đêm.

Từng lời của bà y tá già như từng nhát dao cứa vào lòng Mục Dương.

– Sau đó, bà có biết cô ấy đi đâu không?

– Không rõ nữa, cô ấy rời đi sớm, không để lại địa chỉ. Nhưng tôi còn nhớ, trước khi rời viện, cô ấy có nhờ tôi giữ hộ một điều, dặn rằng nếu sau này có ai hỏi thăm về đứa bé, xin nói lại rằng người mẹ đó chưa từng một ngày nào ngừng thương nhớ con.

Mục Dương ngồi lặng, hai tay siết chặt lấy nhau, cổ họng nghẹn đắng, không nói nên lời.

Hắn lái xe trở về thành phố khi trời đã tối, suốt quãng đường không bật một bản nhạc nào, chỉ có tiếng động cơ đều đều và những suy nghĩ ngổn ngang không tài nào sắp xếp gọn gàng được.

Về đến văn phòng, đèn phòng dự án vẫn còn sáng. Tôi đang ngồi lại muộn, hoàn thiện báo cáo tài chính chuẩn bị cho cuộc họp cổ đông sắp tới, không hề biết hắn vừa trở về từ đâu.

Hắn đứng ở cửa một lúc lâu, nhìn tôi cặm cụi làm việc dưới ánh đèn bàn, rồi bước vào, ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt khác lạ hơn mọi ngày.

– Chị Lý, tôi muốn hỏi chị một câu, không liên quan đến công việc.

Tôi ngẩng lên, hơi bất ngờ trước giọng điệu trầm lắng của hắn.

– Anh cứ hỏi.

– Nếu có một người mẹ, vì hoàn cảnh bắt buộc, từng phải buông tay đứa con của mình, rồi âm thầm dõi theo con suốt hai mươi mấy năm, không dám nhận lại, chị có nghĩ người đó đáng được tha thứ không?

Tim tôi hẫng một nhịp, ly nước trên tay suýt rơi xuống bàn.

Tôi nhìn vào mắt hắn, cố gắng đọc xem hắn có đang nói về ai đó cụ thể hay chỉ là một câu hỏi ngẫu nhiên, nhưng ánh mắt hắn quá sâu, quá phức tạp, khiến tôi không dám chắc chắn điều gì.

– Tôi nghĩ, hoàn cảnh mỗi người mỗi khác. Nhưng nếu người mẹ đó thật lòng chưa từng ngừng yêu thương con mình, thì ít nhất, cô ấy xứng đáng được lắng nghe, trước khi bị phán xét.

Mục Dương gật đầu chậm rãi, đứng dậy, không nói thêm gì nữa, chỉ để lại một câu trước khi rời khỏi phòng.

– Cảm ơn chị. Chị nghỉ sớm đi.

Cửa phòng khép lại. Tôi ngồi lặng một mình, tim đập loạn nhịp, linh cảm mơ hồ rằng có điều gì đó vừa thay đổi, nhưng chưa dám để bản thân hy vọng quá nhiều.

Hai ngày sau, Mục Dương mời tôi lên phòng làm việc riêng vào cuối giờ chiều, khi văn phòng đã vắng người.

Hắn đóng cửa cẩn thận, kéo rèm cửa sổ, rồi đặt lên bàn tập hồ sơ nhận con nuôi đã ố vàng, cùng cuốn sổ bìa da từ bệnh viện huyện mà hắn đã xin phép mượn lại một bản sao có công chứng.

Tôi nhìn thấy hai tập tài liệu đó, cả người lạnh toát, tay chân bủn rủn, phải bám chặt vào lưng ghế mới đứng vững.

– Chị Lý, hay tôi nên gọi chị bằng một cái tên khác?

Giọng hắn run nhẹ, cố kìm nén nhưng không giấu được sự xúc động đang trào lên.

Tôi không còn có thể chối cãi. Nước mắt tôi lặng lẽ rơi xuống, không kìm được nữa.

– Con đã biết rồi sao?

Hai tiếng con vừa bật ra khỏi miệng tôi, lần đầu tiên sau hai mươi tám năm, khiến chính tôi cũng giật mình.

Mục Dương đứng lặng, quai hàm siết chặt, ánh mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh của một người đứng đầu tập đoàn.

– Tôi tìm thấy hồ sơ nhận con nuôi trong kho lưu trữ, rồi về tận bệnh viện huyện xác minh. Nhưng tôi cần chắc chắn hơn nữa, trước khi tôi cho phép bản thân mình tin vào điều này.

– Con muốn làm xét nghiệm ADN, đúng không?

Hắn gật đầu, không né tránh.

– Tôi xin lỗi nếu điều này làm chị tổn thương, nhưng tôi cần sự chắc chắn tuyệt đối, đặc biệt trong hoàn cảnh công ty đang có quá nhiều thứ hỗn loạn xoay quanh những giấy tờ giả mạo. Tôi không muốn thêm một sai lầm nào nữa.

Tôi lau nước mắt, gật đầu, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định.

– Mẹ hiểu. Mẹ đồng ý.

Cả hai chúng tôi đều khựng lại trước cách xưng hô vừa buột ra, ngượng ngùng, xa lạ, nhưng cũng chân thật đến nao lòng.

– Con xin lỗi, tôi chưa quen gọi chị là mẹ ngay lúc này. Xin chị cho tôi thời gian.

– Không sao. Mẹ hiểu. Chỉ cần con cho mẹ một cơ hội để giải thích mọi chuyện, khi con đã sẵn sàng.

Hắn gật đầu, cất tập hồ sơ vào cặp, giọng trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt vẫn còn vương chút gì đó chưa nguôi.

– Ngày mai tôi sẽ sắp xếp cho cả hai đến trung tâm xét nghiệm gen tư nhân, đảm bảo bảo mật tuyệt đối, không ai trong công ty biết chuyện này, kể cả Lâm Vũ.

– Được.

– Kết quả thường có sau ba ngày làm việc.

Hắn tính toán trong đầu, rồi chợt sững lại.

– Ba ngày nữa, đúng vào ngày họp cổ đông bất thường, cũng là ngày giỗ đầu của ba tôi.

Tôi nhìn hắn, cảm nhận được gánh nặng đang đè lên vai người con trai này, không chỉ chuyện gia đình, mà cả một cuộc chiến pháp lý và đạo đức đang chờ đợi phía trước, tất cả dồn vào cùng một ngày.

– Con không cần phải gánh hết mọi thứ một mình. Mẹ sẽ ở bên cạnh, dù trong vai trò gì, cố vấn hay là mẹ, mẹ cũng sẽ giúp con vượt qua ngày hôm đó.

Mục Dương nhìn tôi thật lâu, rồi khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng biết bao điều chưa nói hết thành lời.

Ngày chờ kết quả xét nghiệm, không khí công ty căng như dây đàn.

Tuệ Lâm cùng luật sư Đặng Gia Kỳ đã hoàn tất mọi thủ tục pháp lý cần thiết để triệu tập cuộc họp cổ đông bất thường, đúng vào ngày giỗ đầu Trần Vĩ Thành, với lý do chính thức là công bố phát hiện mới liên quan đến tính hợp pháp của di chúc.

Tin tức lan ra, dù chưa chính thức, nhưng đủ khiến bà Tưởng Vân không thể ngồi yên.

Chiều hôm đó, bà cho gọi tôi lên văn phòng riêng lần cuối, không còn vẻ điềm tĩnh giả tạo như những lần trước, ánh mắt bà đầy sát khí.

– Chị Lý, tôi biết chị đứng sau tất cả những chuyện này. Cuộc họp cổ đông, con Tuệ Lâm quay lại, lão Đặng Gia Kỳ đột nhiên xuất hiện, tất cả đều có bàn tay của chị.

Tôi đứng thẳng người, không còn giữ vẻ nhún nhường như lần đầu gặp bà.

– Phu nhân, tôi chỉ đang giúp công ty làm rõ những khoản tài chính bất minh. Nếu phu nhân không làm gì sai, sẽ không có gì phải lo lắng.

Bà bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo đến rợn người.

– Chị nghĩ chị là ai mà dám phán xét gia đình tôi? Tôi sẽ cho chị một cơ hội cuối cùng. Nếu chị dừng lại ngay bây giờ, rời khỏi công ty, không xuất hiện tại cuộc họp cổ đông, tôi sẽ để yên cho chị sống nốt phần đời còn lại, không truy cứu bất cứ điều gì.

– Còn nếu tôi không dừng lại?

Ánh mắt bà nheo lại, giọng hạ xuống thấp, lạnh như băng.

– Thì đừng trách tôi không cảnh báo trước.

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, giọng không hề run sợ.

– Phu nhân, hai mươi tám năm trước, tôi từng bị một gia đình giàu có ép buộc phải từ bỏ điều quý giá nhất đời mình chỉ vì tôi không đủ quyền lực để chống lại. Hôm nay, tôi sẽ không để chuyện đó lặp lại thêm một lần nào nữa, dù là với chính bản thân tôi, hay với bất cứ ai khác đang bị chèn ép bởi quyền lực và đồng tiền.

Bà Tưởng Vân sững lại một thoáng trước ánh mắt kiên định của tôi, rồi quay mặt đi, không nói thêm lời nào.

Tôi cúi đầu chào, rời khỏi phòng, bước chân vững vàng hơn bao giờ hết.

Tối hôm đó, kết quả xét nghiệm ADN được gửi về sớm hơn dự kiến một ngày, qua đường email bảo mật của trung tâm gửi trực tiếp cho Mục Dương.

Hắn mở email trong phòng làm việc, một mình, đèn phòng chỉ để một ngọn nhỏ.

Xác suất quan hệ huyết thống mẹ con: chín mươi chín phẩy chín chín chín phần trăm.

Hắn ngồi lặng rất lâu trước màn hình, tay run nhẹ, không phải vì bất ngờ, mà vì cảm giác cả hai mươi tám năm cuộc đời hắn bỗng chốc được viết lại theo một góc nhìn hoàn toàn khác.

Người phụ nữ từng bị hắn ký quyết định sa thải ngay ngày đầu tiên chạm mặt, chính là người đã mang hắn đến cuộc đời này, đã âm thầm đứng sau lưng hắn suốt bao năm qua mà hắn không hề hay biết.

Một cơn giận vô hình dâng lên trong lòng hắn, không phải giận vì sự thật, mà giận vì cảm giác bị theo dõi âm thầm suốt ba tháng qua mà không một lời nói thật.

Hắn gọi điện, giọng khàn đặc, gằn từng chữ.

– Chị lên phòng tôi ngay bây giờ.

Tôi bước vào phòng, thấy hắn đứng quay lưng ra cửa sổ, dáng vẻ căng thẳng đến mức tôi cảm nhận được ngay từ ngoài cửa.

Hắn xoay người lại, ánh mắt đỏ hoe nhưng chứa đầy sự tổn thương và phẫn nộ, một câu hỏi bật ra, nặng nề như tảng đá giáng thẳng vào lồng ngực tôi.

– Bà đã theo dõi tôi bao lâu rồi?

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal