Chương 8 (Hoàn)
Câu hỏi của hắn treo lơ lửng giữa căn phòng im lặng, nặng nề như một bản án chưa tuyên.
Tôi hít một hơi thật sâu, không né tránh ánh mắt đầy tổn thương của con trai mình.
– Mẹ không theo dõi con với ý đồ xấu. Ba tháng trước, mẹ chỉ xin vào làm tạp vụ, mong được nhìn thấy con mỗi ngày, vậy thôi. Mẹ chưa từng định nói ra sự thật, chưa từng định lợi dụng bất cứ điều gì từ con.
– Vậy còn hai mươi tám năm trước đó thì sao? Mẹ đã ở đâu, đã làm gì, trong khi con lớn lên không biết mặt mẹ ruột mình là ai?
Giọng hắn run lên, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Tôi kể lại toàn bộ câu chuyện, từ mối tình vụng dại năm mười chín tuổi, đến người phụ nữ mang xấp tiền đến ép tôi từ bỏ con, đến những năm tháng trốn chạy, sợ hãi, không dám ngẩng đầu, không dám dùng lại tấm bằng học được, chỉ vì sợ nếu quá nổi bật sẽ bị phát hiện, sẽ làm phiền đến cuộc sống mới của con.
Mục Dương ngồi nghe, gương mặt dần dịu lại, nhưng vẫn còn đó một khoảng cách vô hình không dễ gì xóa bỏ trong một đêm.
– Tại sao mẹ không tìm đến ba con nuôi, tìm đến gia đình đã nhận nuôi con, để ít nhất được biết con lớn lên thế nào, thay vì âm thầm đứng từ xa suốt bao năm?
– Vì mẹ sợ. Mẹ sợ nếu mẹ xuất hiện, con sẽ nhìn mẹ như một kẻ đến tranh giành gia tài, tranh giành tình cảm gia đình mà con đã có. Mẹ thà chịu đau một mình, còn hơn làm xáo trộn cuộc sống con đang có.
Tôi nhìn hắn, nước mắt không kìm được nữa.
– Mẹ biết, xin lỗi không đủ để bù đắp cho hai mươi tám năm con thiếu vắng một người mẹ. Mẹ không xin con tha thứ ngay bây giờ. Mẹ chỉ mong con hiểu, rằng chưa một ngày nào mẹ ngừng thương nhớ con, dù chỉ đứng nhìn từ rất xa.
Căn phòng chìm trong im lặng rất lâu. Mục Dương quay lưng lại, nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố hắt vào gương mặt hắn, để lộ những giọt nước mắt hắn cố kìm nén không cho rơi xuống.
– Tôi cần thời gian.
– Mẹ hiểu.
– Nhưng bây giờ, chúng ta có việc quan trọng hơn cần giải quyết trước. Cuộc họp cổ đông ngày mai không thể lùi lại được nữa.
Tôi gật đầu, lau vội nước mắt, trở lại vẻ điềm tĩnh của một cố vấn tài chính.
– Con nói đúng. Chuyện của chúng ta có thể chờ, nhưng công lý cho công ty, cho chị Tuệ Lâm, không thể chờ thêm được nữa.
Mục Dương xoay người lại, ánh mắt vẫn còn đỏ nhưng đã lấy lại phần nào sự kiên định thường thấy.
– Ngày mai, tại cuộc họp, chị vẫn là cố vấn tài chính đặc biệt của tôi. Chuyện mẹ con, chúng ta để sau, khi mọi thứ đã lắng xuống.
– Được.
Tôi đứng dậy, định rời khỏi phòng, thì bất chợt dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn hắn lần cuối trong đêm hôm đó.
– Con à, dù con có cần bao lâu để tha thứ, hay thậm chí không bao giờ tha thứ được, mẹ cũng sẽ không rời xa con thêm một lần nào nữa.
Hắn không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt dõi theo bóng tôi khuất dần sau cánh cửa.
Sáng ngày giỗ đầu Trần Vĩ Thành, hội trường lớn của Tập đoàn Mộc Dương chật kín cổ đông, ban lãnh đạo và giới truyền thông kinh tế được mời đến đưa tin về sự kiện tưởng niệm kết hợp công bố định hướng phát triển mới của công ty, một lý do được thông báo chính thức, che giấu mục đích thật sự phía sau.
Bà Tưởng Vân ngồi ở vị trí chủ tọa danh dự, áo dài đen trang trọng, gương mặt bình thản như không hề hay biết cơn bão sắp ập đến.
Mục Dương đứng lên phát biểu khai mạc, giọng trầm ấm, tưởng nhớ người cha đã khuất, rồi chuyển sang phần chính của buổi họp.
– Kính thưa quý vị cổ đông, hôm nay ngoài việc tưởng nhớ người sáng lập công ty, tôi xin công bố một số phát hiện quan trọng liên quan đến tính hợp pháp của di chúc đã được công bố cách đây một năm.
Cả hội trường xôn xao. Tưởng Vân ngồi thẳng lưng hơn, ánh mắt bắt đầu lộ vẻ bất an.
Luật sư Đặng Gia Kỳ bước lên bục, trình chiếu bản sao công chứng di chúc gốc, cùng kết quả giám định pháp y chữ viết độc lập, chứng minh bản di chúc đã công bố có dấu hiệu giả mạo chữ ký rõ rệt.
– Theo bản di chúc gốc, cổ đông sáng lập Trần Vĩ Thành đã phân chia bảy mươi phần trăm cổ phần cho con trai Trần Mục Dương, hai mươi phần trăm cho con gái Trần Tuệ Lâm, mười phần trăm cho phu nhân Tưởng Vân kèm quyền lợi cố định hàng năm. Bản công bố chính thức đã bị chỉnh sửa, loại bỏ hoàn toàn phần cổ phần của cô Tuệ Lâm, chuyển sang cho phu nhân Tưởng Vân.
Tiếng xì xào lan khắp hội trường như sóng biển. Tuệ Lâm ngồi ở hàng ghế đầu, hai tay siết chặt, mắt đỏ hoe nhưng giữ được vẻ bình tĩnh.
Tưởng Vân đứng bật dậy, giọng gay gắt.
– Đây là vu khống trắng trợn. Ai dám khẳng định bản sao đó là thật?
Tôi bước lên bục, cầm theo tập tài liệu tài chính đã chuẩn bị kỹ lưỡng suốt nhiều tuần qua.
– Thưa phu nhân, ngoài vấn đề di chúc, còn có một vấn đề nghiêm trọng hơn liên quan đến việc tẩu tán tài sản công ty ra nước ngoài.
Tôi trình chiếu sơ đồ dòng tiền, các hợp đồng thuê ngoài giá trị bất thường, công ty vỏ bọc đăng ký tại Hồng Kông, và danh sách cổ đông sáng lập công ty đó, trong đó có tên viết tắt trùng khớp với hồ sơ hộ chiếu quốc tế của bà Tưởng Vân.
– Tổng số tiền đã chuyển ra khỏi quỹ dự phòng công ty trong mười hai tháng qua lên đến con số đáng báo động, toàn bộ đều được ký duyệt bởi phó tổng phụ trách tài chính, ông Tưởng Bân, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của phu nhân.
Cả hội trường im phăng phắc. Tưởng Bân ngồi cuối hàng ghế lãnh đạo, mặt trắng bệch, hai tay run rẩy không dám ngẩng đầu lên.
Tưởng Vân đứng chết lặng giữa hội trường, ánh mắt hoảng loạn quét qua từng gương mặt cổ đông đang nhìn mình bằng ánh mắt phán xét.
– Các người, tất cả các người đều vô ơn. Tôi đã hy sinh cả đời mình cho gia đình này.
– Mẹ hy sinh, hay mẹ đã lợi dụng lòng tin của mọi người để chiếm đoạt những gì không thuộc về mình?
Giọng Mục Dương vang lên, lạnh lùng nhưng đau đớn, một câu hỏi dành cho người phụ nữ đã nuôi dạy hắn hơn hai mươi năm qua.
Đúng lúc đó, cửa hội trường mở ra, hai cán bộ điều tra kinh tế bước vào, theo sau là đại diện pháp lý của công ty, những người đã được Mục Dương âm thầm liên hệ từ trước, chờ đúng thời điểm bằng chứng được công bố đầy đủ trước toàn thể cổ đông để tiến hành các thủ tục cần thiết.
– Bà Tưởng Vân, ông Tưởng Bân, đề nghị hai người hợp tác làm việc theo quy định pháp luật liên quan đến hành vi giả mạo giấy tờ và có dấu hiệu chiếm đoạt tài sản doanh nghiệp.
Tưởng Vân đứng chết trân giữa hội trường, không còn thốt được lời nào, ánh mắt bà cuối cùng dừng lại ở Mục Dương, một ánh mắt vừa oán trách, vừa như cầu xin, nhưng hắn chỉ im lặng, không nói thêm một lời nào nữa.
Giữa khung cảnh hỗn loạn, tiếng xì xào không ngớt của cổ đông, Mục Dương quay đầu lại, ánh mắt tìm đến tôi đang đứng ở góc bục phát biểu, một ánh mắt phức tạp, lẫn lộn giữa đau đớn, nhẹ nhõm, và một điều gì đó ấm áp mà tôi chưa từng thấy ở hắn trước đây.
Ba tuần sau đại hội cổ đông, mọi thứ dần trở lại quỹ đạo.
Tưởng Vân và Tưởng Bân bị khởi tố điều tra về hành vi giả mạo tài liệu và chiếm đoạt tài sản, tài sản tẩu tán tại Hồng Kông đang trong quá trình phong tỏa để hoàn trả lại công ty.
Tuệ Lâm được khôi phục quyền lợi cổ phần chính đáng theo di chúc gốc, nhưng thay vì đòi hỏi một vị trí quyền lực trong ban điều hành, cô chọn làm cố vấn chiến lược cho Mục Dương, nói rằng cô chỉ muốn công ty của cha mình phát triển đúng hướng, không cần phải đứng đầu để chứng minh điều đó.
Còn tôi, sau tất cả những sóng gió, vẫn giữ vị trí cố vấn tài chính đặc biệt, nhưng mối quan hệ giữa tôi và Mục Dương vẫn còn một khoảng lặng chưa được lấp đầy hoàn toàn.
Hắn không tránh mặt tôi, vẫn làm việc cùng tôi mỗi ngày, vẫn lắng nghe những góp ý của tôi trong các cuộc họp, nhưng cách hắn gọi tôi vẫn là chị Lý, chưa một lần nào là mẹ, kể từ đêm hôm đó.
Tôi không thúc ép, chỉ lặng lẽ ở bên, làm tốt phần việc của mình, để thời gian dần dần chữa lành những gì cần được chữa lành.
Một buổi tối cuối tuần, khi tôi đang dọn dẹp căn phòng trọ nhỏ chuẩn bị nấu bữa cơm một mình như mọi khi, có tiếng gõ cửa.
Tôi mở cửa, sững người khi thấy Mục Dương đứng đó, tay xách một túi thực phẩm tươi, vẻ mặt có chút lúng túng hiếm thấy.
– Tôi tra được địa chỉ của chị qua hồ sơ nhân sự. Xin lỗi vì đến đột ngột.
– Không sao, con vào đi.
Tôi vẫn quen miệng gọi hắn là con, dù không chắc hắn có muốn nghe hay không.
Hắn bước vào căn phòng nhỏ, nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở góc bàn nơi tôi đặt một tấm ảnh cũ, chụp cảnh một cậu bé nhỏ đứng trước cổng trường, mà tôi đã âm thầm sưu tầm được từ nhiều năm trước qua những lần theo dõi từ xa.
– Đây là con, năm lớp một phải không? Con nhớ chiếc cặp sách này, ba nuôi con mua tặng ngày khai giảng.
– Đúng vậy. Hôm đó mẹ đứng cách cổng trường một đoạn xa, nhìn con bước vào lớp, cả buổi sáng không dám rời đi, sợ lỡ mất khoảnh khắc nào của con.
Mục Dương im lặng, đặt túi thực phẩm lên bàn, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ đối diện tôi.
– Tôi mang ít đồ ăn qua, nghe Lâm Vũ nói chị hay ăn uống qua loa một mình. Tôi nấu không giỏi, nhưng món canh chua này là món ba nuôi hay nấu cho tôi hồi nhỏ, mỗi lần tôi buồn.
Tôi nhìn hắn, cổ họng nghẹn lại, không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.
Chúng tôi cùng nhau vào bếp, nấu một bữa cơm giản dị, không nhiều lời, chỉ thỉnh thoảng trao đổi vài câu ngắn về cách nêm nếm, về công việc ngày mai.
Khi ngồi vào bàn ăn, Mục Dương nhìn tôi một lúc lâu, rồi khẽ mở lời, giọng vẫn còn chút ngập ngừng.
– Tôi chưa thể gọi chị là mẹ ngay bây giờ. Có lẽ tôi vẫn cần thêm thời gian, để nguôi ngoai hết những gì đã qua, hai mươi tám năm không phải là khoảng cách dễ dàng xóa bỏ trong một sớm một chiều.
Tôi gật đầu, mỉm cười, dù trong lòng vẫn còn chút chơi vơi.
– Mẹ hiểu. Con không cần vội.
– Nhưng tôi không muốn chị rời xa cuộc đời tôi thêm một lần nào nữa.
Hắn ngẩng lên, ánh mắt chân thành hiếm có.
– Chị cứ ở lại công ty, ở lại thành phố này, gần tôi. Chuyện xưng hô, để từ từ, khi trái tim tôi thật sự sẵn sàng.
Tôi nhìn hắn, nước mắt lặng lẽ rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt của hy vọng, không phải của đau khổ.
– Được. Mẹ sẽ đợi, dù bao lâu cũng được, miễn là con cho mẹ ở gần con.
Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh trong đêm, căn phòng nhỏ tràn ngập mùi canh chua thơm phức, hai mẹ con ngồi đối diện nhau, chưa trọn vẹn ấm áp như những gia đình bình thường khác, nhưng đã đủ để bắt đầu lại từ đầu, chậm rãi, chân thành, không vội vàng.
Hai mươi tám năm chờ đợi, cuối cùng cũng có một khởi đầu, dẫu muộn màng nhưng vẫn còn kịp.
