Chương 6
Kể từ ngày được minh oan, tôi làm việc trực tiếp cùng Mục Dương gần như mỗi ngày, cùng rà soát lại toàn bộ dòng tiền liên quan đến các hợp đồng bất thường.
Tưởng Bân, sau vụ việc bị vạch trần một phần, trở nên hoảng loạn thấy rõ. Qua theo dõi giao dịch nội bộ mà bộ phận kiểm toán cung cấp, chúng tôi phát hiện trong tuần đó, ông ta liên tục yêu cầu chuyển các khoản tiền lớn từ quỹ dự phòng dự án sang tài khoản của công ty tư vấn tại Hồng Kông, với tốc độ nhanh gấp nhiều lần bình thường.
– Ông ta đang chạy đua với thời gian.
Mục Dương nói, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào màn hình bảng tính.
– Giỗ đầu ba tôi còn mười ngày nữa. Có lẽ ông ta muốn hoàn tất việc tẩu tán tài sản trước ngày đó.
Tôi ngồi cạnh hắn, cẩn thận lần theo từng đường link chuyển khoản, đối chiếu với hồ sơ đăng ký doanh nghiệp quốc tế mà tôi âm thầm tra cứu được qua một người bạn cũ còn làm trong ngành kiểm toán quốc tế.
Càng đào sâu, sự thật càng trở nên rùng rợn hơn tôi tưởng.
Công ty tư vấn tại Hồng Kông không chỉ đứng tên Tưởng Bân. Trong danh sách cổ đông sáng lập, có một cái tên khác, được ghi dưới dạng viết tắt, nhưng khi tôi tra cứu chéo với hồ sơ hộ chiếu quốc tế công khai từng dùng để mở tài khoản ngân hàng ở nước ngoài, tôi xác định được chính xác đó là ai.
Tưởng Vân.
Tay tôi khựng lại trên bàn phím.
Không chỉ là em trai giúp chị gái, mà chính bà Tưởng Vân là người đứng sau toàn bộ đường dây tẩu tán tài sản này.
Tôi ngần ngừ, không biết có nên cho Mục Dương xem ngay lúc này không. Đây là mẹ nuôi của hắn, người đã nuôi dạy hắn từ nhỏ, dù lạnh lùng, dù kiểm soát, nhưng vẫn là người hắn gọi bằng tiếng mẹ suốt hơn hai mươi năm qua.
Nhưng sự thật là sự thật, không thể vì tình cảm mà che giấu.
– Anh Mục Dương, có một điều tôi cần cho anh xem.
Tôi xoay màn hình về phía hắn, chỉ vào dòng tên viết tắt trong danh sách cổ đông sáng lập công ty Hồng Kông.
Mục Dương nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu, gương mặt dần trở nên trắng bệch, quai hàm siết chặt.
– Không thể nào.
– Tôi đã đối chiếu kỹ, thông tin này khớp với hồ sơ mở tài khoản ngân hàng quốc tế đứng tên phu nhân, sử dụng cùng số hộ chiếu.
Hắn đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng làm việc, hai tay ôm đầu, một lúc lâu mới lên tiếng, giọng khàn đặc.
– Mẹ tôi không sinh được con. Ba tôi nhận nuôi tôi vì bà không thể có con, cả đời bà sống trong sự tự ti về điều đó, luôn cố gắng chứng minh mình xứng đáng với vị trí trong gia đình này bằng cách kiểm soát mọi thứ.
Hắn dừng lại, nhìn tôi, ánh mắt đầy đau đớn.
– Nhưng tôi không ngờ, sự kiểm soát đó lại đi xa đến mức này.
Tôi im lặng, không biết nên an ủi hắn thế nào. Trong lòng tôi cũng đang giằng xé, vì tôi hiểu rõ hơn ai hết, cảm giác bị gia đình mà mình tin tưởng phản bội đau đớn đến nhường nào.
– Chúng ta cần thêm bằng chứng, đủ vững chắc để không ai có thể chối cãi, trước khi đối mặt trực tiếp với phu nhân.
Mục Dương gật đầu, ánh mắt dần lấy lại vẻ kiên định thường thấy.
– Tôi biết một người có thể giúp chúng ta. Luật sư riêng của ba tôi trước đây, ông Đặng Gia Kỳ. Ông ấy từng bị gạt ra khỏi mọi công việc của công ty ngay sau khi ba tôi mất, tôi luôn thấy điều đó bất thường nhưng chưa bao giờ có thời gian tìm hiểu kỹ.
Văn phòng của luật sư Đặng Gia Kỳ nằm khiêm tốn trong một con hẻm nhỏ, khác hẳn với sự hào nhoáng của Tập đoàn Mộc Dương.
Ông tiếp chúng tôi trong căn phòng đầy sách luật cũ kỹ, ánh mắt nhìn Mục Dương với một sự dè dặt ban đầu, rồi dần trở nên xúc động khi nhận ra hắn thật lòng muốn tìm hiểu sự thật.
– Tôi và ba cậu là bạn từ thời đại học, cùng nhau gây dựng công ty những ngày đầu gian khó. Ông ấy luôn tin tưởng giao mọi giấy tờ quan trọng cho tôi soạn thảo, kể cả di chúc.
– Vậy tại sao lúc ba con mất, chính chú lại không có mặt lúc công bố di chúc?
Ông Kỳ thở dài, ánh mắt xa xăm.
– Đêm trước ngày công bố di chúc, tôi nhận được một cuộc gọi từ văn phòng, nói rằng có nhầm lẫn trong hồ sơ ủy quyền, yêu cầu tôi mang bản gốc di chúc tôi giữ đến để đối chiếu. Tôi mang đến, nhưng người tiếp nhận là luật sư riêng của phu nhân Tưởng Vân, nói sẽ giữ lại để lưu trữ chung. Ngay sau đó, tôi bị thông báo chấm dứt hợp đồng cố vấn pháp lý cho công ty, với lý do không còn phù hợp.
Tôi ngồi lặng nghe, cảm giác từng mảnh ghép đang khớp lại hoàn chỉnh.
– Vậy bản di chúc mà chú soạn thảo cùng bác Vĩ Thành có nội dung khác với bản đã công bố?
Ông Kỳ gật đầu, giọng trầm xuống.
– Tôi nhớ rất rõ, bản gốc chia bảy mươi phần trăm cổ phần cho cậu Mục Dương, hai mươi phần trăm cho cô Tuệ Lâm, và chỉ mười phần trăm cho phu nhân Tưởng Vân, kèm điều khoản phu nhân được hưởng quyền lợi cố định hàng năm từ lợi nhuận công ty, đủ để bà sống sung túc cả đời nhưng không nắm quyền kiểm soát.
– Nhưng bản công bố lại là bảy mươi phần trăm cho tôi, ba mươi phần trăm cho mẹ, không có tên chị Tuệ Lâm.
– Đúng vậy. Tôi ngờ rằng ngay đêm hôm đó, bản gốc đã bị tráo, hoặc bị chỉnh sửa bằng một bản giả mạo chữ ký của ba cậu.
Mục Dương siết chặt tay, giọng nghẹn lại.
– Chú có giữ bất cứ bằng chứng nào chứng minh nội dung bản gốc không? Bản nháp, bản ghi âm, bất cứ thứ gì?
Ông Kỳ trầm ngâm một lúc lâu, rồi đứng dậy, mở một chiếc két sắt nhỏ giấu sau tủ sách, lấy ra một phong bì đã ố vàng theo thời gian.
– Tôi có giữ lại một bản sao công chứng của di chúc gốc, lập trước khi công bố chính thức một tuần, theo đúng quy trình lưu trữ hai bản của tôi. Bản này gửi tại một ngân hàng, trong két an toàn đứng tên cá nhân tôi, không ai biết đến sự tồn tại của nó, kể cả phu nhân.
Tim tôi đập rộn lên.
– Vậy chúng ta có thể lấy bản đó ra làm bằng chứng đối chiếu?
– Được, nhưng cần thêm một bước, đối chiếu chữ ký thật của ông Vĩ Thành trên bản gốc với chữ ký trên bản đã công bố, thông qua giám định pháp y chữ viết độc lập, để đảm bảo tính pháp lý chặt chẽ, không thể bị phản bác trước tòa hay trước đại hội cổ đông.
Mục Dương gật đầu, ánh mắt kiên quyết hơn bao giờ hết.
– Vậy chúng ta cùng làm việc này, càng nhanh càng tốt, trước ngày giỗ ba mười ngày nữa. Tôi sẽ triệu tập cuộc họp cổ đông bất thường đúng vào ngày đó, để mọi chuyện được phơi bày trước toàn thể hội đồng, không thể chối cãi.
Ba ngày sau, kết quả giám định chữ ký từ trung tâm pháp y độc lập được gửi về, xác nhận chữ ký trên bản di chúc đã công bố có dấu hiệu giả mạo rõ rệt so với chữ ký gốc của ông Trần Vĩ Thành lưu tại nhiều văn bản chính thức trước đó.
Bằng chứng đã gần như đầy đủ. Chỉ còn thiếu một mắt xích cuối cùng, kết nối trực tiếp giữa hành vi giả mạo và người chỉ đạo thực hiện nó.
Tôi cùng Mục Dương quyết định xuống kho lưu trữ hồ sơ cũ của công ty, nằm ở tầng hầm tòa nhà, nơi lưu giữ toàn bộ giấy tờ nội bộ từ những ngày đầu thành lập, ít khi có ai lui tới ngoài nhân viên văn thư.
Chúng tôi lần theo dấu vết một tập hồ sơ nhân sự cũ của thư ký riêng từng phục vụ Tưởng Vân, người đã nghỉ việc ngay sau khi di chúc được công bố, nghi ngờ có liên quan trực tiếp đến việc tráo đổi giấy tờ.
Trong lúc lục tìm, Mục Dương vô tình kéo nhầm một hộp tài liệu cũ kỹ, phủ đầy bụi, nằm khuất sau dãy kệ, đề nhãn bên ngoài bằng nét chữ đã phai màu, thủ tục nhận con nuôi, lưu trữ nội bộ, không công khai.
Hắn tò mò mở ra, lần lượt xem qua từng tập hồ sơ mỏng, cho đến khi dừng lại ở một tập có tên mình trên bìa.
Trần Mục Dương.
Tay hắn khựng lại.
Tôi đứng cách đó không xa, đang mải rà soát một chồng giấy tờ khác, không để ý hắn đã lặng người đi từ khi nào.
Hắn lật từng trang, đọc lướt qua các mục thông tin hành chính khô khan, ngày nhận nuôi, nơi tiếp nhận, tên cặp vợ chồng nhận nuôi, cho đến khi mắt hắn dừng lại ở một dòng chữ nhỏ, gần cuối trang, mục thông tin người mẹ ruột theo hồ sơ gốc từ bệnh viện.
Họ tên: Lý Ngọc Hà.
Ngày sinh, nơi sinh con, tất cả đều khớp với những gì hắn từng đọc trong hồ sơ nhân sự của người cố vấn đặc biệt đang đứng cách hắn chỉ vài bước chân.
Mục Dương đứng chết lặng giữa gian kho tối, tập hồ sơ trong tay run nhẹ, cả người như vừa bị dội một gáo nước lạnh giữa mùa đông.
– Anh Mục Dương, tìm thấy gì rồi phải không?
Tôi bước đến, chưa kịp nhìn rõ hắn đang cầm gì trên tay.
Hắn vội vàng gấp tập hồ sơ lại, nhét vào trong áo khoác, quay lưng lại phía tôi, giọng cố giữ bình thản nhưng có gì đó khác lạ.
– Không có gì. Chỉ là hồ sơ cũ không liên quan.
Tôi không nghi ngờ gì, tiếp tục công việc của mình, hoàn toàn không hay biết, chỉ cách đó vài bước chân, con trai tôi vừa cầm trên tay bí mật mà tôi giấu kín suốt hai mươi tám năm.
Đêm đó, Mục Dương không ngủ được.
Hắn ngồi một mình trong phòng làm việc, tập hồ sơ đặt trên bàn, đọc đi đọc lại từng dòng chữ, cố gắng chắp nối lại toàn bộ những gì đã xảy ra trong ba tháng qua, từ ngày người phụ nữ đó xuất hiện với tư cách một nhân viên tạp vụ, cho đến hôm nay, khi bà đã trở thành cố vấn đặc biệt hắn tin tưởng nhất.
Tất cả những sự trùng hợp kỳ lạ, hồ sơ mười lăm năm trống trơn, ánh mắt bà từng nhìn hắn trong buổi sáng bị sa thải oan, tất cả giờ đây đều có một lời giải thích duy nhất.
Người phụ nữ đó chính là mẹ ruột của hắn.
Hắn ngồi lặng đến gần sáng, trong lòng ngổn ngang trăm mối, vừa bàng hoàng, vừa tổn thương, vừa có một cảm giác kỳ lạ mà hắn không gọi tên được, một thứ gì đó giống như nỗi nhớ về một điều chưa từng có trong đời.
