Chương 5
Nửa tiếng sau, cửa phòng họp mở ra, một luật sư nội bộ của công ty cùng trưởng phòng kiểm toán bước vào, sau lưng là bà Tưởng Vân, vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ, như thể bà đã biết trước mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào.
– Chị Lý, chị có thể giải thích vì sao tài liệu mật của công ty lại nằm trong túi xách cá nhân của chị không?
Giọng luật sư lạnh, đúng thủ tục, không cảm xúc.
– Tôi đã nói rồi, tôi không hề lấy tài liệu đó. Ai đó đã cố tình đặt vào túi tôi trong lúc tôi ra ngoài ăn trưa.
– Chị có bằng chứng nào cho điều đó không?
Tôi im lặng. Tôi không có camera trong tay, không có nhân chứng, chỉ có sự thật mà không ai chịu tin.
Tưởng Vân ngồi ở góc phòng, khẽ lên tiếng, giọng như đang thương xót nhưng ẩn chứa mũi dao sắc.
– Chị Lý, tôi từng khuyên chị nên rời khỏi công ty trong yên bình. Chị không nghe, giờ sự việc đã đến nước này, tôi cũng không thể giúp gì được nữa.
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, không còn giữ vẻ nhún nhường như những lần trước.
– Phu nhân, tôi tin công lý sẽ sáng tỏ.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở, Mục Dương bước vào, vẻ mặt căng thẳng, ánh mắt quét nhanh qua tôi rồi dừng lại ở tập tài liệu trên bàn.
– Chuyện gì đang xảy ra ở đây?
Trưởng phòng kiểm toán trình bày lại sự việc. Mục Dương cầm tập tài liệu lên, lật xem từng trang, gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng tôi nhận ra ngón tay hắn siết chặt quanh mép giấy.
– Tài liệu này là bản dự thảo tôi mới duyệt tuần trước, chỉ lưu hành nội bộ ban giám đốc và phòng tài chính. Chị Lý không có quyền truy cập vào hệ thống này.
Tim tôi chùng xuống. Ngay cả hắn, người vừa mới bắt đầu tin tưởng tôi, cũng đang nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét.
– Tôi không lấy tài liệu đó, anh Mục Dương. Tôi không biết vì sao nó lại ở trong túi tôi.
Hắn nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt phức tạp, vừa như muốn tin, vừa như đang bị lý trí kéo về phía những bằng chứng trước mắt.
– Tôi cần thời gian để xác minh. Trong lúc chờ kết quả, chị Lý tạm thời đình chỉ công tác, tủ đồ và quyền truy cập hệ thống của chị sẽ bị niêm phong.
Tôi gật đầu, không nói thêm gì, đứng dậy rời khỏi phòng, lưng vẫn giữ thẳng, dù trong lòng đang vỡ vụn.
Ra đến hành lang, tôi ngoái lại nhìn qua ô cửa kính, thấy Mục Dương vẫn đứng đó, tay cầm tập tài liệu, ánh mắt nhìn theo bóng tôi, một ánh mắt tôi không thể đọc được là thất vọng hay hoài nghi.
Bà Tưởng Vân đứng cạnh hắn, đặt một tay lên vai con trai, giọng nhẹ nhàng vọng ra đủ để tôi nghe thấy.
– Con đừng để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến công việc. Người phụ nữ đó không đơn giản đâu.
Tôi bước đi, mỗi bước chân nặng như đeo đá, nhưng trong đầu vẫn le lói một niềm tin.
Con trai tôi là người công bằng. Hắn đã từng hủy quyết định sa thải tôi chỉ vì một tấm biển cấm chưa kịp treo lên. Người như vậy, sẽ không dễ dàng kết tội ai mà không có bằng chứng xác đáng.
Tôi chỉ hy vọng, hắn sẽ tìm ra sự thật, trước khi quá muộn.
Đêm đó Mục Dương không về nhà.
Hắn ở lại văn phòng, một mình trong phòng bảo vệ hệ thống camera, yêu cầu kỹ thuật viên trích xuất toàn bộ đoạn ghi hình khu vực tầng chín trong khung giờ tôi ra ngoài ăn trưa.
Ban đầu, hắn chỉ định xem xét cho khách quan, tự trấn an mình rằng đây là thủ tục cần thiết, không liên quan gì đến cảm giác khó chịu đang cồn cào trong lòng từ lúc nhìn thấy ánh mắt của người phụ nữ đó, ánh mắt không hề giống một kẻ nói dối.
Đoạn băng tua chậm.
Mười một giờ bốn mươi lăm phút, Lý Ngọc Hà rời khỏi bàn làm việc, cùng đồng nghiệp tên Vy đi ra thang máy.
Mười một giờ bốn mươi bảy phút, một người đàn ông mặc đồng phục bảo trì bước vào phòng dự án, đi thẳng đến khu vực bàn làm việc của tôi, cúi xuống, mở túi xách để trên ghế, nhét một tập tài liệu mỏng vào trong, rồi rời đi chỉ sau chưa đầy hai mươi giây.
Mục Dương dừng khung hình, phóng to gương mặt người đàn ông đó.
Không phải nhân viên bảo trì thật sự của công ty. Hắn nhận ra khuôn mặt này, từng gặp vài lần ở tầng mười lăm, thư ký riêng phụ trách hậu cần cho phó tổng Tưởng Bân.
Bàn tay hắn siết chặt lấy chuột máy tính.
Hắn tiếp tục cho kiểm tra chéo dữ liệu, đối chiếu chữ ký duyệt chi trên các hợp đồng liên quan công ty tư vấn đăng ký tại Hồng Kông mà bộ phận kiểm toán nội bộ đã âm thầm rà soát theo yêu cầu của hắn hai tuần trước.
Kết quả giám định chữ ký cho thấy, ba trong số năm hợp đồng có dấu hiệu chữ ký giả mạo, mô phỏng theo chữ ký của chính hắn, được đóng dấu công ty hợp lệ nhưng không qua hệ thống phê duyệt điện tử chính thức.
Mục Dương ngồi lặng trong bóng tối văn phòng, ánh sáng màn hình máy tính chiếu lên gương mặt căng thẳng của hắn.
Người tố cáo nặc danh qua email tuần trước, đoạn video vừa xem được, những con số bất thường, tất cả bắt đầu ghép lại thành một bức tranh hoàn toàn khác với những gì hắn từng tin tưởng.
Sáng hôm sau, hắn cho gọi riêng người thư ký trong đoạn băng lên phòng làm việc, không thông qua Tưởng Bân, chỉ có Lâm Vũ đứng cạnh làm chứng.
Người thư ký ban đầu chối quanh, nhưng khi Mục Dương chiếu đoạn video lên màn hình lớn, gương mặt anh ta tái mét, tay chân run rẩy.
– Tôi, tôi chỉ làm theo lệnh. Phó tổng Tưởng Bân bảo tôi đặt tài liệu vào đó, nói là để thử lòng trung thành của một nhân viên mới, tôi không biết sẽ dẫn đến việc chị ấy bị đình chỉ công tác thế này.
– Tưởng Bân có nói lý do vì sao phải làm vậy với đúng người này không?
Người thư ký cúi gằm mặt, giọng lí nhí.
– Tôi chỉ nghe loáng thoáng phó tổng nói chuyện với phu nhân qua điện thoại, rằng người phụ nữ đó biết quá nhiều, phải loại ra trước khi mọi chuyện vỡ lở trước ngày giỗ.
Mục Dương ngồi lặng, hai tay đan chặt vào nhau, một cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng.
Biết quá nhiều. Loại ra trước khi vỡ lở.
Người phụ nữ mà mẹ nuôi hắn và chú Tưởng Bân đang tìm cách loại bỏ, không phải một kẻ gian dối như hắn từng nghi ngờ trong khoảnh khắc yếu lòng.
Bà ấy là người duy nhất, trong suốt một năm kể từ ngày cha hắn mất, dám lật lại những con số mà không ai khác đủ can đảm động vào.
Sáng thứ Hai, tôi được triệu tập lên phòng họp lớn tầng mười bốn, nơi toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao đã có mặt, kể cả bà Tưởng Vân, gương mặt bà lộ rõ vẻ bất an dù cố che giấu.
Mục Dương đứng đầu bàn, cho chiếu đoạn video an ninh lên màn hình lớn trước sự chứng kiến của mọi người.
– Đây là bằng chứng cho thấy chị Lý Ngọc Hà hoàn toàn không liên quan đến việc tài liệu mật xuất hiện trong túi xách của mình. Người thực hiện hành vi này đã thừa nhận làm theo chỉ đạo của phó tổng phụ trách tài chính, ông Tưởng Bân.
Cả phòng họp im lặng như tờ. Tưởng Bân ngồi cuối bàn, mặt trắng bệch, không nói được lời nào.
– Tôi xin lỗi chị Lý, vì đã để chị chịu oan trong những ngày qua.
Mục Dương nhìn tôi, ánh mắt hắn lúc này khác hẳn mọi lần trước, không còn dò xét, chỉ còn sự áy náy chân thành.
Tôi cúi đầu, giọng nhẹ nhàng.
– Không sao, anh tổng giám đốc. Sự thật cuối cùng cũng sáng tỏ.
– Kể từ hôm nay, tôi đề bạt chị làm cố vấn đặc biệt, trực tiếp phụ trách rà soát tài chính cho dự án tái cấu trúc, báo cáo trực tiếp cho tôi, có quyền truy cập đầy đủ các hồ sơ liên quan.
Tiếng xì xào nổi lên quanh bàn họp, nhưng không ai dám phản đối công khai, vì bằng chứng đã quá rõ ràng.
Tưởng Vân đứng dậy, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh.
– Con cần cân nhắc kỹ, đây là quyết định quan trọng, không nên vội vàng.
– Con đã cân nhắc kỹ rồi, mẹ.
Câu trả lời ngắn gọn nhưng dứt khoát của hắn khiến bà Tưởng Vân sững lại một thoáng, rồi ngồi xuống, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt bà khi lướt qua tôi lạnh hơn bao giờ hết.
Cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt rời phòng. Tôi định bước ra thì Mục Dương gọi lại.
– Chị Lý, ở lại một chút.
Chỉ còn hai người trong phòng họp rộng lớn, tôi đứng đó, không biết hắn muốn nói gì thêm.
– Tôi xin lỗi vì đã nghi ngờ chị, dù chỉ trong khoảnh khắc. Nhưng tôi muốn hỏi thật, chị có biết vì sao chú Tưởng Bân lại nhắm vào chị không? Chị có phát hiện điều gì đó không tiện nói trước mặt mọi người?
Tôi nhìn hắn, cân nhắc từng lời.
– Tôi tình cờ phát hiện một số hợp đồng bất thường trong quá trình rà soát dự án. Tôi đã báo cáo ẩn danh vì sợ chưa đủ bằng chứng và không muốn gây hoang mang khi chưa chắc chắn.
– Vậy chính chị là người gửi email tuần trước.
Không phải câu hỏi, mà là một khẳng định.
Tôi im lặng, coi như đã thừa nhận.
Mục Dương nhìn tôi một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu, trong ánh mắt hắn lần đầu tiên xuất hiện một điều gì đó giống như sự tin tưởng thật sự, không còn dò xét, cũng không phải chỉ là lòng biết ơn xã giao.
– Cảm ơn chị. Từ giờ, tôi cần một người như chị đứng bên cạnh, giúp tôi nhìn ra những điều tôi không thể tự mình nhìn thấy.
Tôi cúi đầu, cổ họng nghẹn lại, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt hắn quá lâu, sợ hắn sẽ đọc được điều gì đó tôi chưa sẵn sàng để lộ ra.
