Chương 4
Tôi không dám gửi tài liệu cho Mục Dương bằng tên thật.
Nếu hắn biết một cố vấn mới vào làm ba tuần đã lục lọi hồ sơ tài chính nội bộ, chuyện sẽ trở nên phức tạp, và Tưởng Vân sẽ ngay lập tức nhắm vào tôi.
Tôi lập một địa chỉ email ẩn danh, đính kèm bản chụp các hợp đồng bất thường, gửi thẳng đến hộp thư của bộ phận kiểm toán nội bộ, đồng thời gửi bản sao đến email công việc của Mục Dương, với một dòng duy nhất.
Kính gửi tổng giám đốc, đề nghị rà soát lại các hợp đồng thuê ngoài liên quan công ty tư vấn đăng ký tại Hồng Kông, ký duyệt bởi phòng tài chính trong mười hai tháng gần đây.
Tôi gửi đi lúc mười giờ tối, ngồi lặng trong văn phòng vắng, tim đập thình thịch như thời còn trẻ, lần đầu đứng trước hội đồng bảo vệ luận văn.
Ba ngày sau, không thấy động tĩnh gì, tôi bắt đầu nghĩ email đã rơi vào thùng rác.
Nhưng đến ngày thứ tư, tôi nhận thấy Mục Dương có biểu hiện khác lạ. Hắn triệu tập một cuộc họp kín với trưởng phòng kiểm toán nội bộ, không thông báo trước cho phòng tài chính, một điều chưa từng có tiền lệ trong công ty.
Lâm Vũ, trợ lý của hắn, tình cờ ghé qua bàn tôi lấy tài liệu dự án, buột miệng nói nhỏ.
– Dạo này anh Mục căng thẳng lắm, cứ đóng cửa phòng làm việc suốt, không tiếp ai ngoài kiểm toán.
Tôi gật đầu, giả vờ không quan tâm, nhưng trong lòng thầm mừng.
Ít nhất, hắn đã bắt đầu để ý.
Nhưng niềm vui đó không kéo dài lâu.
Chiều hôm đó, khi tôi đang chuẩn bị ra về, một nhân viên phòng công nghệ thông tin ghé qua bàn tôi, nói rằng cần kiểm tra lại thiết bị mạng của tầng chín do có báo cáo lỗi truy cập bất thường.
Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng vẫn để anh ta làm việc, chỉ lặng lẽ quan sát.
Anh ta kiểm tra máy tính của từng người trong phòng, ghi chép địa chỉ IP, thời gian đăng nhập. Khi đến bàn tôi, anh ta dừng lại lâu hơn một chút, nhìn màn hình, rồi liếc sang tôi.
– Chị Lý đăng nhập hệ thống lúc mười giờ tối thứ Ba tuần trước phải không?
Tim tôi thắt lại, nhưng tôi vẫn giữ giọng bình thản.
– Đúng, tôi ở lại làm thêm giờ, hoàn thiện báo cáo dự án.
– Ồ, được rồi. Cảm ơn chị.
Anh ta ghi chú gì đó rồi rời đi.
Tôi ngồi yên tại bàn, cảm giác như có một sợi dây thòng lọng vừa siết chặt hơn quanh mình.
Buổi tối, khi ra bãi xe, tôi vô tình nghe được đoạn hội thoại giữa hai nhân viên bảo vệ đứng gần cổng, không biết tôi đang ở gần đó.
– Nghe nói phó tổng Tưởng Bân yêu cầu bộ phận IT truy tìm địa chỉ máy gửi email tố cáo, mấy hôm nay găng lắm.
– Tìm ra chưa?
– Chưa chắc chắn, nhưng có vẻ khoanh vùng được đến tầng chín rồi.
Tôi bước nhanh ra khỏi bãi xe, tim đập dồn dập suốt quãng đường về nhà trọ nhỏ tôi thuê gần công ty.
Tầng chín. Đúng là nơi tôi làm việc.
Cuộc điều tra ngược đã khoanh vùng đến gần tôi hơn tôi tưởng, và tôi hiểu, chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi họ tìm ra chính xác tôi là ai.
Cuộc gọi từ thư ký riêng của bà Tưởng Vân đến vào sáng thứ Hai, chỉ hai tuần sau lần gặp ở phòng trà.
Lần này không phải khách sạn sang trọng, mà là văn phòng riêng của bà, một căn phòng nhỏ nằm tách biệt trên tầng mười lăm, ít người lui tới.
Tôi bước vào, thấy bà ngồi sau bàn làm việc gỗ gụ, trước mặt là một tập hồ sơ dày, bìa màu xám, không đề tên.
– Ngồi đi, chị Lý.
Tôi ngồi xuống, cố giữ vẻ mặt bình thản như mọi lần.
Bà đẩy tập hồ sơ về phía tôi, giọng lạnh tanh.
– Tôi thuê người điều tra riêng về chị, từ hôm gặp chị ở khách sạn Hoàng Kim.
Tim tôi đông cứng, nhưng tôi không để lộ ra ngoài.
– Phu nhân điều tra được gì?
– Không nhiều. Chị rất giỏi che giấu dấu vết mười lăm năm qua, điều đó càng khiến tôi tò mò hơn. Nhưng tôi tìm ra một điều thú vị.
Bà mở tập hồ sơ, lấy ra một tấm ảnh cũ, chụp một cô gái trẻ đứng trước cổng bệnh viện huyện, dáng người gầy gò, bụng đã lớn.
Tôi nhìn bức ảnh, cả người lạnh toát.
Đó là tôi. Hai mươi tám năm trước.
– Cô bé này từng làm việc ở một xưởng dệt nhỏ tại quê chị, mang thai năm mười chín tuổi, sinh con trong bệnh viện huyện, rồi ký giấy cho con làm con nuôi. Sau đó biến mất khỏi mọi hồ sơ trong suốt nhiều năm.
Bà ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao cạo.
– Chị Lý, tôi không rõ chị đến đây với mục đích gì, nhưng tôi biết chị không đơn giản. Một người phụ nữ có quá khứ như vậy, đột nhiên xuất hiện trong công ty con trai tôi, ngay đúng thời điểm nhạy cảm này, không thể là trùng hợp.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng không run.
– Phu nhân muốn nói gì, xin cứ nói thẳng.
– Tôi muốn chị rời khỏi công ty này, trong yên bình. Tôi sẽ chuẩn bị cho chị một khoản tiền đủ để sống thoải mái phần đời còn lại, ở một nơi thật xa khỏi đây. Đổi lại, chị không bao giờ xuất hiện trước mặt Mục Dương nữa.
Tôi ngồi lặng, tim đập chậm rãi nhưng nặng nề, như từng nhịp búa gõ vào lồng ngực.
Bà ta không biết sự thật, nhưng bản năng của một người mẹ, dù là mẹ nuôi, đã mách bảo bà có gì đó nguy hiểm đang đến gần con trai mình.
Chỉ tiếc, bà đang bảo vệ đứa con đó khỏi chính người đã sinh ra nó, và tiếp tay cho những kẻ đang âm thầm rút ruột công ty mà hắn dốc cả đời gây dựng.
– Tôi sẽ suy nghĩ.
Tôi đứng dậy, cúi đầu, bước ra khỏi phòng, cả người run rẩy nhưng bước chân vẫn giữ thẳng.
Ra đến hành lang, tôi tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại một lúc lâu.
Hai mươi tám năm trước, tôi từng bị một gia đình giàu có khác dồn vào đường cùng, buộc phải ký giấy từ bỏ quyền làm mẹ.
Hôm nay, lịch sử như đang lặp lại, chỉ khác lần này, tôi sẽ không lùi bước.
Đêm đó tôi không ngủ được, những ký ức tưởng đã chôn sâu bỗng ùa về như thác lũ.
Năm đó tôi mười chín tuổi, làm công nhân trong một xưởng dệt nhỏ ở thị trấn. Người tôi yêu là con trai một gia đình buôn vải giàu có trong vùng, tên Đỗ Thành Long, hơn tôi năm tuổi, học ở thành phố về nghỉ hè.
Chúng tôi yêu nhau bí mật gần một năm, cho đến ngày tôi phát hiện mình có thai.
Long hoảng sợ, nhưng vẫn hứa sẽ nói chuyện với gia đình. Tôi tin hắn, cho đến ngày mẹ hắn, một người phụ nữ sắc sảo và lạnh lùng, đích thân tìm đến nhà trọ tôi ở.
Bà ta không quát mắng, không xúc phạm, chỉ đặt lên bàn một xấp tiền dày, giọng nhẹ nhàng như đang bàn một thương vụ làm ăn.
– Cô còn trẻ, còn cả tương lai phía trước. Thằng Long sắp đi du học, gia đình tôi đã sắp xếp hôn sự cho nó với con gái một đối tác làm ăn. Đứa trẻ trong bụng cô, nếu giữ lại, sẽ chỉ khiến cả hai cô cậu khổ sở cả đời.
Tôi run rẩy, cố giữ vững lập trường.
– Đây là con của Long. Nó có quyền biết mặt cha nó.
Bà ta cười nhạt, một nụ cười khiến tôi lạnh sống lưng đến tận bây giờ.
– Cô nghĩ Long sẽ dám cãi lời gia đình vì một cô công nhân xưởng dệt sao? Cô cứ thử giữ đứa bé xem, tôi đảm bảo cả đời cô sẽ không bao giờ tìm được một công việc tử tế ở vùng đất này nữa, ở bất cứ đâu có liên quan đến gia đình tôi.
Bà ta không đe dọa bằng bạo lực, mà bằng thứ quyền lực vô hình của đồng tiền và các mối quan hệ, thứ mà một cô gái mười chín tuổi, không cha không mẹ, không nơi nương tựa như tôi, không cách nào chống đỡ nổi.
Long sau đó cũng đến gặp tôi một lần cuối, mặt cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
– Anh xin lỗi. Anh không đủ can đảm.
Rồi hắn rời đi, để lại tôi một mình với cái thai đang lớn dần trong bụng và một tương lai mờ mịt.
Tôi sinh con trong bệnh viện huyện, không một người thân bên cạnh. Y tá đỡ đẻ là người duy nhất nắm tay tôi suốt cơn đau, một người phụ nữ trung niên hiền hậu, sau này tôi vẫn còn nhớ tên bà, y tá Thu.
Ba ngày sau khi sinh, một người phụ nữ trung gian do gia đình Long thuê tìm đến bệnh viện, mang theo hồ sơ của một cặp vợ chồng giàu có đang muốn nhận con nuôi, không thể sinh con, có điều kiện nuôi dạy tốt.
Tôi không được gặp mặt cặp vợ chồng đó. Tôi chỉ được xem một tấm ảnh, người chồng trông hiền lành, ánh mắt ấm áp.
Tôi đặt tên con là Mục Dương, ánh mắt nhìn con lần cuối trước khi ký vào tờ giấy, tay run đến mức chữ ký méo mó không thành hình.
Người phụ nữ trung gian đó, giờ nghĩ lại, tôi ngờ rằng chính là người của gia đình Trần Vĩ Thành, được cử đi tìm một đứa trẻ để nhận nuôi, có lẽ do Tưởng Vân không thể sinh con.
Sau đó tôi rời khỏi thị trấn, không dám quay đầu nhìn lại, sống lay lắt qua nhiều thành phố, làm đủ nghề để tồn tại, chưa từng dám dùng lại tấm bằng thạc sĩ tôi học được sau này bằng học bổng, vì sợ nếu quá nổi bật, sẽ có ngày chạm mặt gia đình Long hoặc bị phát hiện.
Mười lăm năm sau, khi tôi đủ can đảm quay lại tìm hiểu về con mình, tôi phát hiện Mục Dương đã trở thành một doanh nhân trẻ thành đạt, đứng đầu Tập đoàn Mộc Dương.
Tôi không dám xuất hiện. Tôi chỉ dám đứng từ xa, âm thầm dõi theo, cho đến ngày tôi quyết định nộp đơn xin làm tạp vụ, chỉ để được nhìn thấy hắn mỗi ngày.
Giờ đây, ngồi trong bóng tối căn phòng trọ nhỏ, nhớ lại tất cả những gì đã qua, tôi hiểu rõ một điều.
Tôi đã từng là nạn nhân của một gia đình giàu có tàn nhẫn. Và giờ đây, con trai tôi, không hề hay biết, cũng đang bị một người phụ nữ khác, người hắn gọi là mẹ, âm thầm thao túng theo một cách khác.
Tôi sẽ không để lịch sử lặp lại lần nữa, dù có phải trả giá bằng chính mạng sống mình.
Sáng thứ Sáu, tôi đến công ty sớm hơn thường lệ, mang theo một bản sao dữ liệu tôi đã thu thập được về công ty vỏ bọc ở Hồng Kông, định gửi trực tiếp cho trưởng phòng kiểm toán nội bộ, không qua email nữa, vì tôi cảm nhận được vòng vây đang siết chặt.
Buổi trưa, tôi ra ngoài ăn cơm cùng Vy, để chiếc túi xách của mình lại trên ghế, khóa cẩn thận như mọi ngày.
Khi quay lại bàn làm việc, mọi thứ vẫn như cũ, không có gì bất thường.
Nhưng đến bốn giờ chiều, hai nhân viên an ninh cùng trưởng phòng nhân sự xuất hiện ở cửa phòng dự án, ánh mắt nghiêm trọng.
– Chị Lý Ngọc Hà, xin mời chị theo chúng tôi.
Cả phòng im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
– Có chuyện gì vậy?
– Chúng tôi nhận được báo cáo có tài liệu mật của công ty bị phát tán trái phép. Mong chị hợp tác kiểm tra.
Họ dẫn tôi vào một phòng họp nhỏ, yêu cầu tôi mở túi xách để kiểm tra trước sự chứng kiến của một nhân viên pháp chế.
Tôi mở túi, tim đập thình thịch, không phải vì sợ, mà vì linh cảm điều tồi tệ sắp xảy ra.
Bên trong túi, nằm lẫn giữa sổ tay và ví tiền của tôi, là một tập tài liệu tôi chưa từng thấy bao giờ, đóng dấu mật, tiêu đề Kế hoạch sáp nhập chi nhánh miền Trung, quý bốn.
Tôi sững sờ.
– Đây không phải của tôi. Tôi chưa từng thấy tài liệu này.
Trưởng phòng nhân sự cầm tập tài liệu lên, lật xem, giọng nghiêm khắc.
– Tài liệu này chỉ được lưu trong máy chủ nội bộ của phòng tài chính, có mã bảo mật cấp cao. Nó không thể tự nhiên xuất hiện trong túi xách của chị nếu chị không tiếp cận trái phép.
– Tôi khẳng định tôi không lấy tài liệu này. Chắc chắn có ai đó đặt vào túi tôi.
Không ai tin tôi. Ánh mắt của mọi người trong phòng đều mang một vẻ ái ngại pha lẫn nghi ngờ, kiểu ánh mắt người ta dành cho một kẻ vừa bị bắt quả tang nhưng vẫn cố chối cãi.
– Xin lỗi chị Lý, chúng tôi phải tạm giữ tài liệu này và niêm phong tủ đồ cá nhân của chị để phục vụ điều tra. Chị vui lòng ở lại phòng này chờ chỉ đạo tiếp theo từ ban lãnh đạo.
Cửa phòng họp đóng lại, tôi ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, ánh đèn trắng lạnh chiếu thẳng xuống bàn.
Tôi nhắm mắt, cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã hiểu rõ, đây không phải một sự cố ngẫu nhiên.
Đây là một cái bẫy, được sắp đặt tỉ mỉ, đúng lúc tôi bắt đầu chạm gần đến sự thật mà ai đó không muốn tôi nhìn thấy.
Và người duy nhất có đủ quyền lực, đủ động cơ, để đẩy tôi vào cảnh này, chỉ có thể là Tưởng Vân, hoặc người em trai của bà, Tưởng Bân.
