Chương 7
Có bằng chứng về công ty vỏ bọc là một chuyện, nhưng chị Kiều nhấn mạnh rằng cần truy được dòng tiền cuối cùng chảy về đâu, mới có thể khép kín toàn bộ vụ việc.
Nhóm kiểm toán tiếp tục làm việc thêm hai tuần, phối hợp cùng một chuyên gia điều tra tài chính được thuê riêng.
Kết quả khiến tất cả bất ngờ.
Phần lớn số tiền một trăm sáu mươi tỷ, sau khi qua tay các công ty vỏ bọc, được chuyển tiếp đến một quỹ đầu tư nước ngoài, mà quỹ này lại đang nắm giữ cổ phần đáng kể trong một tập đoàn đối thủ trực tiếp của Khải Thịnh, tập đoàn Hưng Phát.
“Nói cách khác,” chị Kiều giải thích trong buổi họp báo cáo, “số tiền rút ruột từ Khải Thịnh, sau nhiều lớp trung gian, cuối cùng lại được dùng để gia tăng sức mạnh tài chính cho một đối thủ cạnh tranh trực tiếp.”
“Ông Lý Vĩnh Khang có quan hệ gì với Hưng Phát không?” Tôi hỏi.
Chị Kiều gật đầu. “Chúng tôi tìm thấy một chi tiết đáng chú ý. Trước khi gia nhập Khải Thịnh mười hai năm trước, ông Lý từng là cổ đông sáng lập của Hưng Phát, nhưng đã âm thầm chuyển nhượng cổ phần cho người thân đứng tên hộ trước khi ứng tuyển vào Khải Thịnh.”
Mọi thứ ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh và lạnh người.
Lý Vĩnh Khang chưa bao giờ thật sự rời khỏi Hưng Phát. Ông ta chỉ ẩn mình dưới danh nghĩa Phó Chủ tịch Tài Chính của Khải Thịnh, âm thầm rút ruột tài sản của tập đoàn, chuyển ngược về nuôi lớn đối thủ, chuẩn bị cho một cuộc thâu tóm trong tương lai.
“Đây không đơn thuần là tham ô cá nhân.” Dĩ Thâm nói, giọng trầm hẳn xuống. “Đây là một âm mưu làm suy yếu Khải Thịnh từ bên trong, có hệ thống, có chủ đích, kéo dài hơn một thập kỷ.”
“Và ba năm trước,” tôi nói thêm, “khi em vô tình phát hiện lỗ hổng trong dự án phía Nam, em đã chạm gần đến một mắt xích trong kế hoạch đó, sớm hơn ông ta tính toán rất nhiều.”
Chị Kiều gật đầu. “Chúng tôi đã có đủ bằng chứng để trình báo cơ quan điều tra. Nhưng tôi khuyên các vị nên có một kế hoạch công bố thận trọng, tránh để ông Lý kịp tẩu tán tài sản hoặc bỏ trốn trước khi lệnh bắt được thi hành.”
Chúng tôi quyết định không hành động ngay lập tức, mà chờ đến kỳ Đại Hội Cổ Đông thường niên, diễn ra chỉ mười ngày sau đó, để công bố toàn bộ sự việc trước sự chứng kiến của tất cả cổ đông lớn nhỏ, tránh khả năng Lý Vĩnh Khang dùng ảnh hưởng cá nhân để dàn xếp trong nội bộ.
Ông Đường Gia Bảo, sau khi được thông báo toàn bộ sự thật, đã lặng người rất lâu trước khi lên tiếng.
“Mười hai năm.” Ông nói, giọng đầy cay đắng. “Tôi tin tưởng ông ta mười hai năm, để ông ta ở vị trí gần với toàn bộ tài sản của tập đoàn nhất.”
“Chủ tịch không có lỗi.” Tôi nói. “Ông ta xây dựng vỏ bọc quá tinh vi. Ngay cả kiểm toán nội bộ cũng từng bị gạt bỏ khi có nghi ngờ.”
Ông Đường gật đầu, ánh mắt kiên quyết trở lại. “Vậy thì tại Đại Hội Cổ Đông tới, chúng ta sẽ để sự thật phơi bày trước tất cả, không giấu giếm điều gì.”
Trong mười ngày trước Đại Hội, chúng tôi phối hợp chặt chẽ với cơ quan điều tra tài chính, chuẩn bị đầy đủ hồ sơ để có thể tiến hành bắt giữ ngay khi cần thiết, đồng thời giữ bí mật tuyệt đối để tránh đả động.
Dĩ Thâm và tôi làm việc gần như không ngơi nghỉ, rà soát lại từng chi tiết trình bày, từng bằng chứng cần công bố, để đảm bảo không một sơ hở nào có thể bị Lý Vĩnh Khang lợi dụng để chống chế trước công chúng.
“Em sợ không?” Dĩ Thâm hỏi tôi vào đêm trước ngày Đại Hội, khi cả hai vẫn còn ở văn phòng dù đã gần nửa đêm.
“Sợ chứ.” Tôi thành thật trả lời. “Nhưng em sợ hơn nếu mình không làm gì cả, để một người như vậy tiếp tục ngồi ở vị trí đó thêm một ngày nào nữa.”
Dĩ Thâm nhìn tôi, rồi khẽ nắm lấy tay tôi. “Dù ngày mai có chuyện gì xảy ra, anh muốn em biết, anh sẽ đứng cạnh em, không phải vì nghĩa vụ, mà vì anh muốn vậy.”
Tôi siết chặt tay anh, không nói gì thêm. Có những điều, không cần phải nói ra mới hiểu được.
Hội trường lớn của Khải Thịnh chật kín cổ đông, phóng viên tài chính và đại diện các quỹ đầu tư.
Lý Vĩnh Khang ngồi ở hàng ghế đầu, vẫn với phong thái điềm tĩnh quen thuộc, không hề hay biết điều gì sắp xảy ra.
Phần đầu chương trình diễn ra bình thường, báo cáo kết quả kinh doanh, kế hoạch phát triển năm tới.
Đến phần cuối chương trình, ông Đường Gia Bảo đích thân bước lên bục phát biểu, giọng ông trầm và nặng nề khác hẳn thường ngày.
“Trước khi kết thúc Đại Hội hôm nay, tôi có một thông báo quan trọng, liên quan đến tính minh bạch và sự an toàn tài chính của tập đoàn chúng ta.”
Cả hội trường im lặng, cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói của ông.
Trên màn hình lớn, sơ đồ các công ty vỏ bọc, dòng tiền chảy về quỹ đầu tư nước ngoài, mối liên hệ với tập đoàn Hưng Phát, lần lượt được trình chiếu, cùng với phần thuyết minh chi tiết của chị Kiều, đại diện đơn vị kiểm toán độc lập.
Lý Vĩnh Khang, ngồi ở hàng ghế đầu, gương mặt dần chuyển từ ngạc nhiên sang tái nhợt.
“Ông Lý Vĩnh Khang.” Ông Đường gọi thẳng tên, nhìn xuống hàng ghế đầu. “Ông có điều gì muốn giải thích trước toàn thể cổ đông không?”
Lý Vĩnh Khang đứng dậy, cố lấy lại vẻ điềm tĩnh, nhưng giọng nói đã run rẩy rõ rệt. “Đây là một sự hiểu lầm nghiêm trọng. Tôi yêu cầu được xem toàn bộ hồ sơ trước khi…”
“Toàn bộ hồ sơ đã được gửi đến cơ quan điều tra tài chính từ ba ngày trước.” Ông Đường ngắt lời, giọng dứt khoát. “Và tôi tin, họ đang chờ ông ở ngay bên ngoài hội trường này.”
Đúng lúc đó, cửa hội trường mở ra, hai cán bộ điều tra bước vào, đi thẳng về phía hàng ghế đầu.
Lý Vĩnh Khang đứng sững, mắt đảo quanh phòng như đang tìm đường thoát, nhưng không còn lối nào.
“Ông Lý Vĩnh Khang,” một cán bộ điều tra lên tiếng, “mời ông theo chúng tôi để làm rõ một số vấn đề liên quan đến nghi vấn gian lận tài chính và biển thủ tài sản doanh nghiệp.”
Cả hội trường xôn xao, nhưng không ai đứng lên bênh vực ông ta. Sự thật, một khi đã phơi bày trọn vẹn, không còn chỗ cho sự bao che.
Tôi nhìn sang Dĩ Thâm, đang đứng cạnh Chủ tịch trên bục. Anh nhìn tôi, khẽ gật đầu, ánh mắt vừa nhẹ nhõm vừa xót xa.
Ba năm chờ đợi, cuối cùng cũng đến ngày sự thật được nói ra.
