Chương 6
Ngay khi mọi chuyện tưởng như đã tạm lắng, một cuộc gọi lúc rạng sáng đánh thức tôi dậy.
Là Dĩ Thâm, giọng anh run rẩy hiếm thấy.
“Cha anh trở nặng. Biến chứng sau phẫu thuật. Bác sĩ nói cần mổ lại gấp trong sáng nay, nhưng…”
“Nhưng sao?”
“Bệnh viện yêu cầu tạm ứng thêm một khoản viện phí lớn cho ca mổ khẩn cấp, và tài khoản công ty của anh bỗng dưng bị khóa sáng nay, phòng Tài Chính báo có nghi vấn giao dịch bất thường cần rà soát trước khi cho rút tiền.”
Tôi hiểu ngay ai đứng sau chuyện này.
“Anh đừng lo, em tới ngay.”
Tôi đến bệnh viện trong vòng hai mươi phút, mang theo toàn bộ số tiền mặt và thẻ ngân hàng có thể huy động ngay lập tức.
Nhưng khi tôi vừa đến quầy thu ngân, một nhân viên phòng Tài Chính của Khải Thịnh, người tôi chưa từng gặp, đã đứng đó, trình bày với bệnh viện rằng khoản bảo lãnh viện phí công ty từng cam kết cho gia đình Phó Tổng Tống cần tạm dừng để xác minh lại quy trình nội bộ.
“Đây là trò gì?” Tôi hỏi thẳng, giọng không giấu được giận dữ.
“Cô Lâm, tôi chỉ làm theo chỉ đạo từ cấp trên.” Nhân viên đó đáp, ánh mắt tránh né.
“Chỉ đạo của ai?”
Anh ta im lặng, không dám trả lời, nhưng câu trả lời đã quá rõ ràng.
Tôi rút thẻ cá nhân, đóng thẳng toàn bộ viện phí tạm ứng, không cần thông qua bất kỳ quy trình bảo lãnh nào của công ty.
“Ca mổ có thể tiến hành ngay bây giờ.” Tôi nói với bác sĩ trưởng khoa.
Ca phẫu thuật kéo dài gần bốn tiếng đồng hồ. Dĩ Thâm ngồi bên ngoài phòng mổ, tay siết chặt, không nói một lời nào suốt cả buổi sáng.
Tôi ngồi cạnh anh, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay anh, để anh biết mình không đơn độc.
Khi bác sĩ bước ra thông báo ca mổ thành công, Dĩ Thâm gục đầu xuống, vai run lên từng đợt.
“Anh xin lỗi.” Anh nói, giọng nghẹn ngào. “Anh xin lỗi vì để em phải gánh chuyện này cùng anh.”
“Đừng xin lỗi.” Tôi ôm lấy anh. “Chúng ta đang chiến đấu chung một trận, không phải sao?”
Nhưng trong lòng tôi, một sự thật đáng sợ hơn cả cơn giận vừa lóe lên: nếu Lý Vĩnh Khang dám dùng cả tính mạng một người bệnh già để gây áp lực, thì ông ta không còn gì để mất, và cũng sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để bảo vệ bí mật của mình.
Sau sự việc ở bệnh viện, tôi quyết định không thể chờ đợi tổ điều tra độc lập từ từ làm việc nữa. Mỗi ngày trôi qua, Lý Vĩnh Khang có thêm thời gian để xóa dấu vết, hoặc tệ hơn, ra tay với những người khác.
Tôi âm thầm liên hệ với văn phòng luật sư riêng, nhờ tư vấn về quy trình tố cáo hành vi gian lận tài chính nội bộ, đồng thời chuẩn bị hồ sơ để nộp lên cơ quan quản lý thị trường chứng khoán nếu cần thiết.
Nhưng tôi cũng hiểu, nếu hành động vội vàng khi bằng chứng chưa đủ vững chắc, tôi có thể tự đẩy mình vào thế bị kiện ngược vì vu khống.
Dĩ Thâm, sau khi cha anh dần ổn định, quay lại làm việc với một quyết tâm khác hẳn trước đây. Không còn né tránh, không còn giữ khoảng cách an toàn.
“Anh đã suy nghĩ kỹ.” Anh nói với tôi trong một buổi tối muộn tại văn phòng. “Anh sẽ chủ động đề nghị Hội Đồng Quản Trị cho phép mời một đơn vị kiểm toán pháp lý độc lập, không liên quan gì đến nội bộ công ty, vào rà soát toàn bộ các dự án lớn trong năm năm qua, không chỉ riêng dự án phía Nam.”
“Nếu Lý Vĩnh Khang phản đối thì sao?”
“Ông ta không thể phản đối công khai mà không tự tố cáo chính mình. Ông Đường tin tưởng minh bạch tuyệt đối, đó là nguyên tắc lập nghiệp của ông ấy. Không ai trong hội đồng dám công khai phản đối một cuộc kiểm toán minh bạch, kể cả Lý Vĩnh Khang.”
Tôi nhìn anh, cảm nhận rõ sự thay đổi trong con người anh những tuần qua. Không còn là Phó Tổng lạnh lùng ba năm trước, cũng không còn là người đàn ông giấu giếm khó khăn của mình trong bộ đồng phục giao hàng màu cam.
“Anh biết không,” tôi nói, “lúc trước em từng nghĩ, người có quyền lực thường sẽ chọn cách an toàn nhất cho bản thân. Nhưng anh lại chọn con đường khó khăn hơn.”
“Vì con đường an toàn, anh đã đi suốt ba năm rồi.” Dĩ Thâm nhìn tôi, ánh mắt kiên định. “Và nó không giúp anh cứu được lỗ hổng dự án phía Nam mãi mãi, không giúp anh giải quyết được vụ tranh chấp cổ phần gia đình, càng không giúp anh sống thanh thản. Anh chỉ nhận ra điều đó, khi gặp lại em.”
Tôi im lặng, tim đập nhanh hơn bình thường.
“Lâm Tiểu Hy.” Anh gọi tên tôi, đầy đủ cả họ lẫn tên, giọng trầm và nghiêm túc. “Sau khi mọi chuyện này kết thúc, dù kết quả thế nào, anh muốn em biết, anh không hối hận vì đã gặp lại em.”
Tôi nhìn anh, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, để anh hiểu, tôi cũng cảm thấy như vậy.
Đơn vị kiểm toán pháp lý độc lập, do một công ty luật danh tiếng cử tới, bắt đầu làm việc chỉ ba ngày sau đề xuất của Dĩ Thâm được Hội Đồng Quản Trị thông qua.
Họ có quyền truy cập vào toàn bộ hệ thống tài chính, kể cả những phần được mã hóa riêng mà trước đây chỉ phòng Tài Chính mới có quyền xem.
Sau một tuần rà soát, trưởng nhóm kiểm toán, một người phụ nữ trung niên tên Kiều, mời tôi, Dĩ Thâm và chị Ngọc vào một cuộc họp kín.
“Chúng tôi phát hiện không chỉ một, mà ít nhất năm công ty có dấu hiệu là công ty vỏ bọc, từng nhận thanh toán từ Khải Thịnh trong năm năm qua, dưới danh nghĩa tư vấn hoặc cung cấp dịch vụ.” Chị Kiều nói, chiếu lên màn hình một sơ đồ phức tạp gồm nhiều mũi tên kết nối các công ty với nhau.
“Tổng số tiền chảy qua các công ty này là bao nhiêu?” Tôi hỏi, giọng căng thẳng.
“Sơ bộ, khoảng một trăm sáu mươi tỷ đồng, trải dài qua nhiều dự án khác nhau, không chỉ riêng dự án phía Nam.” Chị Kiều trả lời. “Điểm chung của các công ty này là đều được thành lập ngay trước khi ký hợp đồng, và giải thể ngay sau khi nhận thanh toán xong. Người đứng tên đại diện pháp luật của cả năm công ty, dù dùng tên khác nhau, nhưng đều dùng chung một địa chỉ đăng ký kinh doanh.”
“Địa chỉ đó là gì?” Dĩ Thâm hỏi.
Chị Kiều chiếu lên màn hình một địa chỉ căn hộ chung cư ở ngoại thành.
“Chúng tôi đã cho người xác minh. Căn hộ này đứng tên một người phụ nữ tên Đặng Thị Liên.”
Tôi và Dĩ Thâm nhìn nhau. Cái tên đó hoàn toàn xa lạ.
“Nhưng theo hồ sơ hộ tịch chúng tôi tra được,” chị Kiều nói tiếp, giọng chậm rãi như đang chuẩn bị tung ra một chi tiết quan trọng, “bà Đặng Thị Liên chính là vợ của ông Lý Vĩnh Khang.”
Căn phòng lặng đi.
Đó không còn là suy đoán nữa. Đó là bằng chứng trực tiếp, kết nối Lý Vĩnh Khang với toàn bộ mạng lưới công ty vỏ bọc dùng để rút ruột tài sản của Khải Thịnh suốt nhiều năm qua.
