Chương 8 (Hoàn)
Những tuần sau Đại Hội Cổ Đông, Khải Thịnh trải qua một cuộc thanh lọc nội bộ lớn nhất trong lịch sử tập đoàn.
Lý Vĩnh Khang bị khởi tố với các tội danh liên quan đến gian lận tài chính, biển thủ tài sản doanh nghiệp và thông đồng với đối thủ cạnh tranh. Toàn bộ tài sản liên quan bị phong tỏa để phục vụ điều tra.
Hạ Minh Tuấn, sau khi bị điều tra nội bộ, thừa nhận đã nhận chỉ đạo từ Lý Vĩnh Khang để tráo đổi tài liệu trình bày của tôi trong cuộc họp, cũng như tung tin đồn thất thiệt về thương vụ mua bán công ty cũ. Anh ta bị chấm dứt hợp đồng lao động ngay lập tức.
Vụ tranh chấp thừa kế cổ phần gia đình Dĩ Thâm, sau khi được rà soát lại, phát hiện người họ hàng xa đứng ra tranh chấp thực chất được Lý Vĩnh Khang âm thầm tài trợ chi phí pháp lý suốt ba năm qua, nhằm kéo dài vụ kiện. Khi sự thật được phơi bày, người họ hàng đó rút đơn kiện, tòa án nhanh chóng ra phán quyết trả lại toàn bộ cổ phần cho gia đình Dĩ Thâm.
Ông Đường Gia Bảo tổ chức một cuộc họp riêng với tôi và Dĩ Thâm.
“Ba năm trước, tôi đã để một sai lầm nghiêm trọng xảy ra mà không hề hay biết.” Ông nói, giọng đầy hối tiếc. “Cô Lâm, tôi muốn chính thức xin lỗi cô, vì đã để cô phải chịu oan ức suốt từng ấy thời gian.”
“Chủ tịch không cần xin lỗi.” Tôi đáp. “Quan trọng là sự thật cuối cùng cũng được làm rõ.”
“Không chỉ vậy.” Ông Đường nói tiếp. “Tôi cũng vừa biết được, ba năm trước, sau khi cô bị buộc thôi việc, cậu Tống đây đã âm thầm giữ lại toàn bộ ghi chú và bản phân tích của cô về dự án phía Nam, không báo cáo lại với ai, chỉ để dùng nó sửa chữa lỗ hổng, và giữ kín tên người đã phát hiện ra vấn đề, vì sợ nếu công khai, người phát hiện sẽ gặp nguy hiểm hơn từ phía Lý Vĩnh Khang.”
Tôi quay sang nhìn Dĩ Thâm, ngạc nhiên. “Anh chưa từng kể em nghe chuyện này.”
“Anh không muốn em nghĩ anh đang kể công.” Anh nói, hơi ngượng ngùng hiếm thấy. “Lúc đó anh chỉ mới là Phó Tổng phụ trách vận hành, quyền hạn có hạn, không đủ sức bảo vệ em khỏi quyết định của phòng Tài Chính. Anh chỉ có thể làm được từng đó, và anh luôn day dứt vì điều đó suốt ba năm qua.”
Tôi hiểu ra, hóa ra ngay từ đầu, giữa chúng tôi chưa từng thật sự là kẻ thù. Chỉ là hai người, vì hoàn cảnh và quyền hạn khác nhau, đã không thể bảo vệ nhau đúng lúc, mãi cho đến khi số phận đưa đẩy chúng tôi gặp lại nhau trước cửa căn hộ 1204.
Cha Dĩ Thâm xuất viện vào một buổi chiều đầu thu, sức khỏe hồi phục tốt hơn dự kiến của bác sĩ.
Cổ phần gia đình được trả lại đầy đủ sau phán quyết của tòa án, cùng với một khoản bồi thường từ việc chứng minh được sự can thiệp trái pháp luật của Lý Vĩnh Khang vào vụ kiện.
Tôi đến thăm ông tại nhà riêng theo lời mời của Dĩ Thâm.
“Cháu là Tiểu Hy phải không?” Ông cụ hỏi, giọng vẫn còn hơi yếu nhưng ánh mắt sáng rõ. “Thằng Thâm kể cho bác nghe nhiều về cháu lắm.”
“Bác kể gì về cháu ạ?” Tôi hỏi, hơi tò mò.
“Nó nói, cháu là người đầu tiên khiến nó nhận ra, có những thứ quan trọng hơn cả việc giữ vững vị trí và thể diện.” Ông cười hiền. “Bác mừng vì cuối cùng nó cũng gặp được một người như vậy.”
Tối hôm đó, sau khi rời nhà ông cụ, Dĩ Thâm đưa tôi đi dạo dọc con đường ven sông gần đó, nơi ánh đèn thành phố phản chiếu lung linh trên mặt nước.
“Tiểu Hy.” Anh dừng lại, quay sang nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc khác hẳn mọi khi. “Anh muốn nói với em một điều, đã giữ trong lòng từ lâu.”
“Anh nói đi.” Tôi nhìn anh, tim đập nhanh hơn.
“Ba năm trước, anh đuổi em ra khỏi phòng họp, không phải vì tức giận. Mà vì lúc đó, một thực tập sinh hai mươi hai tuổi dám nói thẳng sự thật trước cả phòng, đã khiến anh, một Phó Tổng luôn tự tin vào bản thân, cảm thấy chấn động. Anh sợ nếu để em ở lại phòng thêm, anh sẽ không kiểm soát được phản ứng thật sự của mình.”
Tôi im lặng, lắng nghe.
“Suốt ba năm qua, anh vẫn luôn nhớ tên em, nhớ ánh mắt kiên định của em lúc đó. Anh không dám tìm gặp lại em, vì sợ mình không còn tư cách gì để đối diện với người mình từng đối xử bất công.” Anh nắm lấy tay tôi. “Cho đến khi số phận đưa em quay lại trước cửa nhà anh, à không, trước cửa nhà em, với một túi bún bò trên tay anh.”
Tôi bật cười, dù mắt đã cay cay.
“Lâm Tiểu Hy.” Anh nói, giọng trầm và chân thành. “Anh không biết liệu mình có xứng đáng hay không, nhưng anh muốn hỏi em, em có sẵn lòng đi cùng anh trên chặng đường tiếp theo, không phải với tư cách đồng nghiệp, mà là…”
“Là gì?” Tôi hỏi, cố tình trêu anh dù lòng đã rung động từ lâu.
“Là người anh muốn dành cả phần đời còn lại để trân trọng.” Anh nói, không còn ngập ngừng.
Tôi nhìn anh thật lâu, rồi khẽ gật đầu.
“Em cũng đã chờ câu này lâu lắm rồi.”
Một năm sau, Khải Thịnh dưới sự điều hành mới của ông Đường Gia Bảo cùng đội ngũ lãnh đạo được thanh lọc, phát triển vượt bậc so với dự kiến, doanh thu tăng trưởng hai con số, niềm tin của cổ đông và thị trường được khôi phục hoàn toàn.
Tôi được bổ nhiệm chính thức vào Hội Đồng Quản Trị, giữ vai trò định hướng chiến lược dài hạn cho tập đoàn.
Dĩ Thâm, sau khi hoàn tất mọi thủ tục pháp lý liên quan đến cổ phần gia đình, được Hội Đồng tín nhiệm bầu làm Tổng Giám Đốc điều hành, kế nhiệm vị trí mà trước đây từng được xem là bất khả xâm phạm đối với bất kỳ ai ngoài dòng họ sáng lập.
Chị Ngọc được thăng chức Giám Đốc Kiểm Toán Nội Bộ, với quyền hạn độc lập tuyệt đối, không còn phải e dè trước bất kỳ áp lực nào từ các phòng ban khác.
Hoàng, người thực tập sinh năm xưa từng bị chuyển công tác vì dám lên tiếng, được mời trở lại trụ sở chính, đảm nhận vị trí quản lý cấp trung tại phòng Kiểm Toán, nơi tiếng nói trung thực của anh cuối cùng cũng được lắng nghe đúng nghĩa.
Vào một buổi chiều cuối thu, trong khu vườn nhỏ phía sau căn nhà của ông cụ, một buổi lễ đính hôn giản dị được tổ chức, chỉ với sự tham dự của những người thân thiết nhất.
Ông cụ ngồi trên chiếc ghế mây, nhìn hai chúng tôi trao nhẫn cho nhau, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.
“Cuối cùng bác cũng được thấy ngày này.” Ông nói, giọng run run vì xúc động.
Chị Ngọc, Vy, Hoàng và cả chị Hoa từ phòng lưu trữ hồ sơ cũng có mặt, mỗi người đều mang theo một câu chuyện riêng gắn liền với hành trình ba năm đầy sóng gió vừa qua.
Dĩ Thâm nắm tay tôi, nhìn ra khu vườn nhỏ ngập nắng chiều.
“Em còn nhớ lần đầu tiên anh đứng trước cửa nhà em, trong bộ đồ giao hàng đó không?” Anh hỏi, giọng đầy hoài niệm.
“Nhớ chứ.” Tôi cười. “Lúc đó em còn tưởng mình đang gặp ảo giác.”
“Vậy mà từ cái khoảnh khắc tưởng như ngớ ngẩn đó,” anh nói, siết chặt tay tôi hơn, “lại mở ra cả một hành trình khiến cả hai chúng ta tìm lại được sự thật, công lý, và cả nhau.”
Tôi tựa đầu vào vai anh, nhìn ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả khu vườn nhỏ.
Ba năm trước, tôi bước ra khỏi Khải Thịnh với một tờ séc bồi thường và một lời thề không bao giờ quay lại.
Giờ đây, tôi quay lại, không chỉ giành lại công bằng cho chính mình, mà còn tìm thấy một người, cùng tôi xây dựng một tương lai mà cả hai đều tin tưởng.
Và đó, mới chính là điều đáng giá nhất trong suốt hành trình dài vừa qua.
