Chương 2
Phòng họp tầng ba mươi hai im lặng khi tôi bước vào.
Mười một cặp mắt. Mười một gương mặt tôi từng chỉ thấy trên bảng tổ chức nhân sự, giờ đang ngồi quanh chiếc bàn gỗ gụ dài như một đường ray.
Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị, ông Đường Gia Bảo, đứng dậy trước tiên. Ông đã ngoài sáu mươi, tóc bạc gọn gàng, ánh mắt vẫn còn sắc như thời còn tự tay gây dựng Khải Thịnh từ một xưởng may nhỏ.
“Đây là cô Lâm Tiểu Hy.” Ông nói, giọng vang khắp phòng. “Giám Đốc Chiến Lược mới, đồng thời là cổ đông chiến lược thứ tư của tập đoàn. Mọi quyết định chiến lược từ hôm nay đều cần thông qua cô ấy.”
Có tiếng xì xào nhỏ. Không ai dám nói to.
Lý Vĩnh Khang, Phó Chủ Tịch phụ trách Tài Chính, người ngồi bên phải ông Đường, là người đầu tiên lên tiếng.
“Chủ tịch, tôi không nghi ngờ năng lực của cô Lâm.” Giọng ông ta êm như nhung, nhưng có gì đó khiến gáy tôi lạnh. “Chỉ là, một Giám Đốc Chiến Lược mới toanh, chưa từng ngồi ở vị trí quản lý cấp cao trong tập đoàn, liệu có đủ hiểu hệ thống vận hành phức tạp của chúng ta không?”
Tôi nhìn thẳng vào ông ta. Người đàn ông ngoài năm mươi, vest may đo, cà vạt xanh navy, nụ cười lịch thiệp không tì vết.
“Ông Lý nói đúng, tôi chưa từng ngồi ở vị trí quản lý cấp cao trong Khải Thịnh.” Tôi mở laptop, chiếu bản báo cáo lên màn hình. “Nhưng tôi đã từng là thực tập sinh ở đây ba năm trước. Và tôi nhớ rất rõ một lỗ hổng trong dự án phía Nam mà mình từng chỉ ra.”
Phòng họp lặng đi một nhịp.
Tống Dĩ Thâm, ngồi đầu bàn đối diện Chủ tịch, không nhìn tôi, nhưng ngón tay anh ta gõ nhẹ lên mặt bàn, một cái gõ rất khẽ, như một tín hiệu.
“Hôm nay tôi chỉ xin một việc.” Tôi nói tiếp. “Cho phép tôi tiếp cận hồ sơ nhân sự cũ, để rà soát lại quy trình tuyển dụng và sa thải trong ba năm qua, phục vụ cho việc tái cấu trúc phòng Chiến Lược.”
Đó là lý do tôi đưa ra trước cả phòng. Lý do thật, tôi giữ trong lòng.
Lý Vĩnh Khang gật đầu, quá nhanh, quá dễ dàng. “Đương nhiên. Phòng Nhân Sự sẽ hỗ trợ đầy đủ.”
Cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt rời phòng. Tôi cố tình đi chậm lại.
“Cô Lâm.” Lý Vĩnh Khang dừng lại cạnh cửa, giọng vẫn nhẹ nhàng. “Ba năm trước cô còn trẻ quá. Có những chuyện, càng đào sâu, càng chỉ khiến người ta đau thêm thôi.”
Ông ta mỉm cười, rồi bước đi.
Tôi đứng lại một mình trong phòng họp trống, tim đập nhanh hơn tôi tưởng.
Đó không phải một lời khuyên. Đó là một lời cảnh cáo.
Buổi chiều, tôi xuống kho lưu trữ hồ sơ tầng hầm B2, nơi ánh đèn huỳnh quang kêu ro ro và mùi giấy cũ phảng phất khắp không gian.
Cô nhân viên phụ trách archive, chị Hoa, đã làm ở Khải Thịnh gần hai mươi năm, lục tìm hồ sơ theo tên tôi cung cấp.
“Đây rồi.” Chị đưa tôi một tập hồ sơ mỏng, có dòng chữ: Lâm Tiểu Hy, chấm dứt hợp đồng thực tập, ký ngày.
Tôi lật đến trang cuối, nơi có chữ ký phê duyệt.
Không phải chữ ký của Tống Dĩ Thâm.
Cũng không phải chữ ký của ông Đường Gia Bảo.
Đó là một chữ ký nhỏ, gọn, với nét L và K lồng vào nhau một cách đặc trưng.
Tim tôi hẫng một nhịp.
Chữ ký đó, tôi vừa nhìn thấy cách đây mười lăm phút, dưới cùng bản ghi nhớ phê duyệt ngân sách quý vừa rồi mà Lý Vĩnh Khang vừa ký trước mặt cả phòng họp.
“Chị Hoa, chị có nhớ gì về vụ này không?” Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thản.
Chị Hoa nhìn quanh, hạ giọng dù trong kho chỉ có hai người.
“Nhớ chứ. Hồi đó lạ lắm. Thông thường sa thải thực tập sinh chỉ cần trưởng bộ phận ký. Nhưng vụ của em, đích thân bên Tài Chính xuống yêu cầu xử lý gấp trong ngày, còn dặn không lưu email, chỉ làm giấy tay.”
“Bên Tài Chính?” Tôi hỏi lại. “Không phải phòng Chiến Lược sao?”
“Ơ, kỳ vậy đó. Đúng ra vụ sa thải thực tập sinh phòng Chiến Lược phải do bên đó xử lý. Nhưng người xuống đây hối tụi chị làm gấp lại là trợ lý của ông Lý.”
Tôi cảm thấy như có ai vừa đặt một khối đá lạnh vào lồng ngực mình.
“Chị Hoa, chị có thể cho em copy tập hồ sơ này không?”
Chị Hoa nhìn tôi một lúc, rồi gật đầu. “Chị làm ở đây lâu rồi, thấy nhiều chuyện không phải rồi. Em là người duy nhất từng dám hỏi lại. Chị giúp.”
Tối đó, tôi ngồi trong căn hộ 1204, trải các bản photocopy ra bàn, cố ghép lại một dòng thời gian.
Ba năm trước, tôi phát hiện lỗ hổng trong dự án phía Nam.
Cùng tuần đó, tôi bị sa thải, không phải bởi phòng Chiến Lược, mà bởi một chỉ đạo bất thường từ phòng Tài Chính.
Người ký lệnh, là Lý Vĩnh Khang.
Chuông cửa reo. Tôi nhìn qua mắt thần, thấy Tống Dĩ Thâm đứng đó, lần này mặc áo sơ mi thường, không còn bộ vest công sở.
“Anh mang đồ ăn thật đấy à?” Tôi mở cửa, cố pha trò để giấu sự căng thẳng.
“Lần này anh trả tiền đàng hoàng.” Anh ta đưa túi đồ ăn lên, khóe miệng hơi nhếch. “Không giao hàng nữa.”
Tôi kéo anh vào, chỉ vào đống giấy tờ trên bàn.
“Anh nhìn cái này đi.”
Dĩ Thâm cầm tờ quyết định sa thải lên, mắt anh dừng lại ở chữ ký cuối trang rất lâu.
“Lý Vĩnh Khang.” Anh nói, giọng trầm hẳn xuống.
“Anh biết gì về ông ta?”
“Ông ta phụ trách Tài Chính mười hai năm nay. Trước cả khi anh vào công ty.” Dĩ Thâm đặt tờ giấy xuống, ánh mắt xa xăm. “Ông Đường tin tưởng ông ta tuyệt đối. Nhưng…”
“Nhưng sao?”
“Dự án phía Nam năm đó, sau khi em rời đi, anh có sửa lỗ hổng em chỉ ra. Nhưng số liệu gốc trong báo cáo tài chính quý đó, chưa bao giờ được cập nhật lại chính thức. Nó vẫn nằm nguyên trong sổ sách.”
Tôi nhìn anh. “Ý anh là…”
“Ý anh là có thể có một khoản chênh lệch, đã bị giấu đi từ lúc đó, và người duy nhất có quyền phê duyệt số liệu tài chính cuối cùng của dự án đó…”
“Là Lý Vĩnh Khang.” Tôi kết thúc câu nói thay anh.
Căn phòng im lặng. Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như không hề biết bên trong căn hộ nhỏ này, một cuộc chiến vừa mới bắt đầu.
Điện thoại tôi rung lúc mười một giờ khuya.
“Em ngủ chưa?” Tin nhắn từ Dĩ Thâm.
“Chưa. Có chuyện gì à?”
Ba chấm nhấp nháy một lúc lâu, rồi biến mất, rồi lại hiện lên.
“Cha anh vừa nhập viện cấp cứu. Anh đang ở Bệnh viện Nhân Dân.”
Tôi không nghĩ ngợi, khoác vội áo khoác, gọi taxi.
Khi tôi đến, Dĩ Thâm đang ngồi ở hành lang khoa Tim Mạch, khuỷu tay chống lên đầu gối, hai bàn tay ôm lấy mặt. Không còn dáng vẻ Phó Tổng lạnh lùng trong phòng họp. Chỉ là một người con trai đang sợ hãi.
“Anh ổn không?” Tôi ngồi xuống cạnh anh.
Anh giật mình ngẩng lên, có vẻ bất ngờ khi thấy tôi. “Sao em tới?”
“Anh nhắn tin cho em lúc mười một giờ khuya, nói cha anh nhập viện. Em nghĩ đó không phải một tin nhắn thông thường.” Tôi nhìn anh. “Bác sĩ nói sao rồi?”
“Suy tim giai đoạn nặng. Cần phẫu thuật thay van tim gấp. Chi phí…” Anh dừng lại, cười khẽ, một nụ cười chua chát. “Buồn cười không, một Phó Tổng Giám Đốc tập đoàn nghìn tỷ, lại không đủ tiền mặt để đóng viện phí cho cha mình trong đêm nay.”
“Sao có thể như vậy?” Tôi hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên.
Dĩ Thâm im lặng một lúc lâu, rồi bắt đầu kể.
“Cổ phần gia tộc nhà anh trong Khải Thịnh, phần lớn đứng tên mẹ anh trước khi bà mất. Sau khi bà mất, di chúc bị tranh chấp bởi một người họ hàng xa, người tự nhận có quyền thừa kế. Vụ kiện kéo dài ba năm nay, toàn bộ cổ phần đó bị tòa án phong tỏa cho đến khi có phán quyết cuối cùng.”
“Vậy lương Phó Tổng của anh…”
“Phần lớn anh dùng để trả án phí và luật sư. Anh không muốn ai trong công ty biết chuyện này, vì Lý Vĩnh Khang là người đại diện pháp lý phía công ty trong vụ tranh chấp đó, ông ta luôn tìm cách trì hoãn phán quyết.”
Tôi chợt hiểu ra một mảnh ghép khác.
“Lý Vĩnh Khang cố tình kéo dài vụ kiện để giữ cổ phần nhà anh bị phong tỏa?”
“Anh không có bằng chứng. Nhưng mỗi lần sắp có phán quyết, luôn có tình tiết mới xuất hiện làm trì hoãn.” Dĩ Thâm nhìn xuống hai bàn tay mình. “Vì vậy tối tối anh nhận giao đồ ăn thêm, để có tiền mặt xoay xở, không phải qua tài khoản công ty, không để lại dấu vết cho ông ta soi mói.”
Tôi nắm lấy tay anh, không suy nghĩ nhiều, chỉ là một phản xạ.
“Bao nhiêu tiền phẫu thuật?”
“Em đừng…”
“Bao nhiêu?” Tôi hỏi lại, cứng rắn hơn.
Anh nói ra một con số. Không quá lớn với tôi, sau thương vụ bán công ty tháng trước. Nhưng tôi biết, nếu đưa thẳng cho anh lúc này, anh sẽ từ chối vì lòng tự trọng.
Tôi đứng dậy, đi thẳng đến quầy thu ngân của bệnh viện.
Nửa tiếng sau, bác sĩ trưởng khoa bước ra thông báo ca phẫu thuật đã được sắp xếp cho sáng sớm hôm sau, viện phí tạm ứng đã đủ.
Dĩ Thâm nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, không hỏi tôi đã làm gì.
“Cảm ơn.” Anh chỉ nói được vậy.
“Đừng cảm ơn.” Tôi ngồi xuống cạnh anh lần nữa. “Coi như là trả nợ. Ba năm trước anh giữ lại lỗ hổng dự án phía Nam nhờ em chỉ ra, mà không cho ai biết. Bây giờ coi như huề.”
Anh bật cười, tiếng cười đầu tiên trong đêm dài đó, dù mắt vẫn còn ầng ậc nước.
