Chương 3
Ba ngày sau, tôi trình bày bản đề xuất tái cấu trúc chiến lược kinh doanh quý tới trước toàn thể ban lãnh đạo.
Bản đề xuất tôi chuẩn bị kỹ lưỡng suốt hai tuần, với số liệu thị trường cập nhật, dự báo tăng trưởng cho ba mảng kinh doanh chủ lực.
Nhưng khi màn hình chiếu lên, những con số không phải của tôi.
Dự báo tăng trưởng bị thổi phồng phi lý. Phân tích rủi ro bị cắt bỏ gần hết. Trông như một bản báo cáo được viết vội bởi người không hiểu thị trường.
“Cô Lâm.” Lý Vĩnh Khang lên tiếng đầu tiên, giọng đầy vẻ tiếc nuối giả tạo. “Tôi e là bản đề xuất này còn nhiều thiếu sót. Có lẽ cô cần thêm thời gian để làm quen với vị trí mới.”
Vài người trong phòng gật gù đồng tình.
Tôi bình tĩnh nhìn màn hình, rồi nhìn lại chiếc USB trên bàn mình, chiếc USB tôi tự tay chuẩn bị sáng nay.
“Đây không phải bản tôi chuẩn bị.” Tôi nói, giọng chắc chắn.
“Cô Lâm, file này được lấy từ máy chủ chung, do trợ lý phòng Chiến Lược gửi lên trước cuộc họp theo đúng quy trình.” Hạ Minh Tuấn xen vào, ánh mắt anh ta lấp lánh vẻ hả hê.
Tôi nhìn Hạ Minh Tuấn. Anh ta là người quản lý quyền truy cập máy chủ chung của phòng Kinh Doanh, nơi các bản trình bày được tải lên trước khi họp.
“Anh Hạ, ai là người tải file này lên máy chủ?” Tôi hỏi thẳng.
“Trợ lý của cô chứ ai.” Anh ta nhún vai.
Trợ lý của tôi, một cô gái trẻ tên Vy, mặt tái xanh, đứng dậy. “Chị Hy, em thề em tải đúng file chị gửi em tối qua.”
Tôi biết Vy không nói dối. Vấn đề nằm ở chỗ, ai đó đã truy cập vào tài khoản của cô ấy hoặc vào máy chủ, thay thế file gốc bằng bản giả mạo này, chỉ vài giờ trước cuộc họp.
“Xin phép hoãn phần trình bày này lại mười lăm phút.” Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh. “Tôi sẽ trình bày lại bằng bản gốc lưu trong máy tính cá nhân.”
Ông Đường Gia Bảo gật đầu đồng ý.
Mười lăm phút sau, tôi quay lại với bản gốc, trình bày rành mạch từng con số, từng luận điểm. Lần này không ai bắt bẻ được gì.
Nhưng khi cuộc họp kết thúc, tôi biết mình vừa nhận được một lời cảnh cáo rõ ràng hơn cả lời của Lý Vĩnh Khang hôm trước.
Ai đó, có quyền truy cập rất sâu vào hệ thống nội bộ, đang theo dõi từng bước đi của tôi.
Và họ không ngại ra tay trước khi tôi kịp phòng bị.
Tôi xin trích xuất toàn bộ hồ sơ tài chính của dự án phát triển thị trường phía Nam từ ba năm trước, viện lý do phục vụ báo cáo tổng kết chiến lược trung hạn.
Không ai nghi ngờ. Đó vốn là một trong những dự án thành công nhất của Khải Thịnh, thường được nhắc đến như minh chứng cho tầm nhìn của ban lãnh đạo.
Tôi và chị Ngọc, Trưởng phòng Kiểm Toán Nội Bộ, người tôi đã âm thầm tiếp cận sau khi biết chị từng phản đối một vài quyết định tài chính bất thường nhưng bị gạt đi, cùng nhau rà soát từng dòng số liệu.
“Chị nhìn đây.” Chị Ngọc chỉ vào một mục chi phí trong báo cáo. “Khoản chi phí tư vấn thị trường phía Nam, ba mươi hai tỷ, trả cho một công ty tư vấn tên Đại Phong.”
“Công ty này có gì bất thường?” Tôi hỏi.
“Chị tra cứu rồi. Công ty Đại Phong được thành lập chỉ hai tháng trước khi hợp đồng này ký, và giải thể chỉ ba tháng sau khi nhận thanh toán xong. Địa chỉ đăng ký là một căn hộ chung cư nhỏ ở ngoại thành.”
Tim tôi đập mạnh.
“Ai phê duyệt khoản chi này?”
Chị Ngọc lật đến trang cuối, chỉ vào chữ ký quen thuộc, nét L và K lồng vào nhau.
“Lý Vĩnh Khang.”
“Ba mươi hai tỷ, trả cho một công ty ma, thành lập rồi giải thể trong vòng năm tháng.” Tôi nói chậm rãi, như đang tự thuyết phục chính mình về điều mình vừa khám phá. “Đây không phải sai sót kế toán. Đây là rút ruột có tổ chức.”
“Còn một điều nữa.” Chị Ngọc hạ giọng. “Thời điểm hợp đồng này được ký, trùng khớp với đúng tuần em bị cho thôi việc.”
Tôi ngồi lặng, nhìn lại toàn bộ dòng thời gian một lần nữa.
Tôi phát hiện lỗ hổng trong báo cáo dự án phía Nam.
Cùng tuần đó, hợp đồng ba mươi hai tỷ với công ty ma được ký kết.
Và tôi, người duy nhất khi đó có khả năng nhận ra sự bất thường trong con số, bị loại khỏi công ty ngay lập tức, bởi một chỉ đạo không qua đúng quy trình từ phòng Tài Chính.
“Ba năm trước tôi không chỉ phát hiện một lỗ hổng chiến lược.” Tôi nói, giọng khô khốc. “Tôi vô tình chạm gần đến một vụ tham ô.”
Chị Ngọc gật đầu, ánh mắt nghiêm trọng. “Và ông ta đã loại bỏ em trước khi em kịp nhận ra mình đang nhìn thấy cái gì.”
Tôi hẹn gặp Đạt, người bạn cùng khóa thực tập với tôi ba năm trước, giờ đang làm quản lý tại một công ty đối thủ.
Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ, xa trụ sở Khải Thịnh.
“Lâu quá không gặp, Hy.” Đạt cười, nhưng ánh mắt anh có chút dè dặt khi tôi nhắc đến chuyện cũ.
“Anh còn nhớ vụ em bị cho thôi việc không?”
Đạt im lặng một lúc, khuấy ly cà phê. “Nhớ chứ. Hồi đó cả phòng thực tập xôn xao lắm. Ai cũng nghĩ là do Phó Tổng Tống nổi giận vì em cãi lại ổng trong họp.”
“Nhưng sự thật không phải vậy.” Tôi nói. “Anh có nghe gì khác không?”
Đạt nhìn quanh, hạ giọng. “Có một chuyện anh chưa từng kể cho ai. Tối hôm em bị đuổi, anh tình cờ nghe được cuộc gọi của trợ lý phòng Tài Chính, nói chuyện với ai đó qua điện thoại, đại loại là phải xử lý gấp trong đêm nay, không được để chuyện này kéo dài, sợ có người khác cũng để ý tới báo cáo phía Nam.”
“Anh có nghe được tên người trợ lý đó gọi cho ai không?”
“Không rõ, nhưng giọng qua điện thoại là giọng đàn ông lớn tuổi, nói năng rất có uy quyền. Lúc đó anh không dám nghĩ nhiều, chỉ thấy sợ nên tránh xa.”
Tôi gật đầu, ghi nhớ từng chi tiết.
“Còn một chuyện nữa.” Đạt nói tiếp. “Sau khi em nghỉ, có một thực tập sinh khác cũng bắt đầu để ý tới báo cáo phía Nam, đặt câu hỏi trong một buổi họp nội bộ nhỏ. Người đó cũng bị chuyển công tác sang chi nhánh tỉnh chỉ sau đó một tuần.”
“Ai vậy?”
“Cậu ấy tên Hoàng. Giờ vẫn đang làm ở chi nhánh Cần Thơ, phòng vận hành cấp thấp. Có lẽ vẫn còn ấm ức lắm, vì bị chuyển đi ngay khi vừa được đánh giá cao trong đợt review quý đó.”
Tôi cảm ơn Đạt, hứa sẽ giữ kín câu chuyện này, không để anh bị liên lụy.
Trên đường về, tôi gọi cho chị Ngọc.
“Chị Ngọc, mình cần tìm một người tên Hoàng, hiện đang làm ở chi nhánh Cần Thơ.”
“Để làm gì?”
“Vì em nghĩ, ba năm trước không chỉ có một người bị bịt miệng.” Tôi nhìn ra cửa sổ xe, thành phố về đêm sáng rực nhưng lòng tôi lạnh toát. “Còn nhiều người khác, cũng từng cố lên tiếng.”
