Chương 2
Tôi đứng trước cửa phòng chờ gia đình bệnh nhân, tay còn cầm tách trà đã nguội bớt.
Người phụ nữ ngồi trong đó mặc áo khoác dạ màu be, tóc búi gọn, dáng ngồi thẳng như thể đang chờ một cuộc họp hơn là chờ tin tức người chồng vừa qua cửa tử.
Chu Bảo Trâm. Tôi đã đọc tên chị ta trong hồ sơ bảo hiểm đi kèm bệnh án, mục người bảo lãnh.
Chị ta đứng dậy ngay khi thấy tôi, nét mặt chuyển sang lo lắng vừa đủ, không thừa không thiếu.
– Bác sĩ, chồng tôi thế nào rồi?
– Ca mổ thành công. Anh ấy đang được theo dõi ở phòng hồi sức. Nếu không có biến chứng, bốn mươi tám giờ tới sẽ có kết quả rõ ràng hơn.
Chị ta thở ra, đưa tay lên ngực, một cử chỉ tôi thấy quen đến mức gần như là kịch bản.
– Cảm ơn bác sĩ. Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm. Nếu không có bác sĩ…
– Tôi chỉ làm đúng việc của mình.
Tôi định quay đi thì chị ta gọi lại.
– Bác sĩ Tô Ý Ninh phải không ạ? Tôi có nghe tên bác sĩ, nói là giỏi nhất về ca khó vùng thái dương.
Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào chị ta.
– Chị biết tên tôi.
– Vâng, bên Trung ương ai cũng nhắc.
Có một khoảnh khắc rất ngắn, mắt chị ta lướt qua tôi như đang cân nhắc điều gì đó, rồi lại trở về vẻ dịu dàng cũ.
Tôi không biết chị ta có nhận ra cái tên Tô Ý Ninh từng gắn với hồ sơ nào ba năm trước hay không. Có lẽ không. Với người ký hàng trăm tờ giấy mỗi năm, một cái tên bệnh nhân bị từ chối có lẽ chẳng đọng lại gì.
Nhưng tôi thì nhớ.
– Nếu có gì cần, chị cứ hỏi điều dưỡng trực. Tôi phải đi.
Tôi bước đi, cảm nhận ánh mắt chị ta bám theo sau lưng, không phải ánh mắt của một người vợ lo lắng, mà là ánh mắt của người đang đo lường.
***
Về đến phòng làm việc, tôi gọi lại cho Minh.
– Minh, em nói rõ hơn được không? Chuyện chị dâu em ký giấy từ chối, em biết từ đâu?
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
– Em tình cờ thấy trong máy tính cũ của chị ấy, một file lưu trữ hồ sơ ký duyệt. Tên mẹ chị nằm trong đó, ký ngày anh Khải đi công tác Singapore. Chữ ký ghi tên anh ấy, nhưng nét chữ… em nhận ra không phải chữ anh Khải viết.
– Em còn giữ file đó không?
– Em chụp lại một phần rồi, nhưng chưa dám nói với ai. Em sợ…
Giọng Minh nhỏ dần.
– Em sợ nếu nói ra, chị ấy sẽ làm gì đó với anh Khải. Chị ấy… không phải người đơn giản, chị Ý Ninh ạ.
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao, chiếu thẳng vào những tòa nhà bệnh viện san sát.
– Gửi cho tôi những gì em có. Tôi sẽ không làm gì vội. Nhưng tôi cần biết sự thật.
– Vâng.
Tôi cúp máy, nhìn tách trà đã nguội hẳn trên bàn.
Ba năm, tôi đã dựng một bức tường quanh nỗi đau của mình, và người tôi đặt tên cho bức tường đó lại không phải là người đã xây nên nó.
Tôi không biết nên thấy nhẹ nhõm, hay thấy giận dữ hơn, vì kẻ thật sự phải chịu trách nhiệm đã trốn sau một cái tên khác suốt ba năm qua.
Ba ngày sau ca mổ, Khải tỉnh táo hoàn toàn.
Tôi đến kiểm tra vào buổi sáng như thường lệ, cầm theo tập hồ sơ, cố giữ giọng điệu chuyên nghiệp nhất có thể.
– Đồng tử phản xạ tốt. Vận động tay chân bình thường. Trí nhớ ngắn hạn có vẻ ổn định. Anh có thấy đau đầu không?
– Có, nhưng không nhiều như hôm qua.
Anh nhìn tôi, ánh mắt không còn lơ mơ như hôm cấp cứu, mà tỉnh táo, có phần dè dặt.
– Ý Ninh, tôi có thể nói chuyện với cô một lát không?
– Tôi đang khám bệnh cho anh, Trình bác sĩ. Không phải nói chuyện riêng.
– Tôi biết. Nhưng tôi nợ cô một lời giải thích suốt ba năm nay.
Tôi gấp hồ sơ lại, đứng thẳng người.
– Anh không nợ tôi gì cả. Anh đã ký tên. Đó là quyết định của anh, và tôi đã chấp nhận nó từ lâu rồi.
– Không phải tôi ký.
Câu nói đó khiến tôi khựng lại nửa giây, dù tôi đã biết trước.
– Tôi không nhớ đã ký bất cứ giấy tờ nào liên quan đến ca của mẹ cô. Hôm đó tôi đang ở Singapore, dự hội thảo. Tôi chỉ biết chuyện này khi về nước, và khi đó mọi thứ đã xong.
– Vậy sao anh không đính chính? Sao ba năm nay anh để tôi tin rằng chính anh là người từ chối cứu mẹ tôi?
Giọng tôi cao hơn tôi muốn.
Anh nhìn xuống hai bàn tay mình, im lặng một lúc lâu.
– Vì khi tôi hỏi ra thì cô đã nghỉ việc, rời khỏi bệnh viện, không ai biết cô đi đâu. Tôi tìm cô không được. Và… vì người ký tên đó, là vợ tôi.
Căn phòng như đông cứng lại.
– Nếu tôi công khai nói ra sự thật lúc đó, cô biết chuyện gì sẽ xảy ra không? Gia đình tôi, gia đình cô ấy, cả bệnh viện sẽ nhìn tôi như một người đàn ông không kiểm soát nổi vợ mình, hoặc tệ hơn, như kẻ đang cố đẩy trách nhiệm sang người khác để né tránh.
– Vậy anh chọn im lặng.
– Tôi chọn sai.
Anh ngẩng lên nhìn tôi, mắt đỏ hoe, không phải vì đau đầu.
– Tôi đã chọn sai, Ý Ninh. Và tôi đã trả giá cho điều đó bằng ba năm không thể nhìn thẳng vào gương.
Tôi đứng đó, tay siết chặt tập hồ sơ, không biết nên tin bao nhiêu phần trong lời anh nói.
– Tôi không đến đây để nghe anh xin lỗi. Tôi đến đây vì anh là bệnh nhân của tôi.
– Tôi hiểu.
– Vậy thì anh nghỉ ngơi đi. Tái khám chiều nay lúc bốn giờ.
Tôi quay người bước ra, nhưng trước khi khép cửa, tôi nghe anh gọi khẽ.
– Ý Ninh.
Tôi không quay lại.
– Cảm ơn cô. Vì đã cứu tôi, dù cô có mọi lý do để không làm vậy.
Tôi khép cửa lại, đứng tựa lưng vào tường hành lang một lúc lâu, cố hít thở đều.
Ba năm tôi luyện cho mình một trái tim vững như thép khi cầm dao mổ. Nhưng không ai dạy tôi cách giữ nó vững khi đối diện với người mình từng oán hận, giờ lại hóa ra không hoàn toàn là kẻ đáng oán hận như tôi vẫn tưởng.
Đêm đó tôi không ngủ được, ký ức tự dưng ùa về như con nước vỡ bờ.
Tôi gặp Trình Diệu Khải lần đầu năm hai đại học Y, trong phòng thực hành giải phẫu lúc mười một giờ đêm, khi cả hai đều là những kẻ ngoan cố không chịu về ký túc xá vì chưa thuộc hết cấu trúc của bó mạch cảnh.
Anh hơn tôi hai khóa, đã là sinh viên năm cuối, nhưng vẫn kiên nhẫn ngồi giảng lại cho tôi từng centimet mạch máu dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của phòng thí nghiệm.
– Em học thần kinh à? Khó đấy. Nhưng nếu em kiên nhẫn được với cái phòng này lúc nửa đêm, anh nghĩ em sẽ trụ được với nó cả đời.
Tôi đã cười, lần đầu tiên cười thật lòng trong nhiều tháng ròng ôn thi.
Chúng tôi thân nhau qua từng mùa thi, từng ca trực đêm anh lén mang cho tôi hộp cơm khi tôi quên ăn. Tôi chưa từng nói ra thành lời, nhưng tôi biết, và tôi nghĩ anh cũng biết, có điều gì đó lớn hơn tình bạn đang lớn lên giữa hai chúng tôi.
Rồi năm anh tốt nghiệp, anh biến mất khỏi cuộc sống của tôi một cách đột ngột.
Tôi chỉ nghe tin qua bạn bè chung, rằng gia đình anh sắp đặt cho anh cưới con gái duy nhất của một tập đoàn dược phẩm, người đang nắm cổ phần lớn trong chính bệnh viện Trung ương nơi cha anh làm giám đốc.
Bệnh viện khi đó đang trên bờ vực phá sản vì một vụ kiện tụng thiết bị y tế. Cuộc hôn nhân đó, với gia đình anh, không phải là tình yêu, mà là một hợp đồng cứu vãn.
Tôi chưa bao giờ hỏi anh có yêu người đó không. Tôi chỉ lặng lẽ rút lui, tự nhủ rằng có lẽ mình đã đọc sai những gì từng có giữa hai người.
Ba năm sau, khi mẹ tôi nằm trên bàn cấp cứu, người ký tên từ chối ca mổ chính là Trình Diệu Khải, ít nhất là cái tên trên giấy tờ.
Tôi đã căm hận cái tên đó suốt ba năm, mà không hề biết, người phụ nữ đứng sau cuộc hôn nhân cứu vãn gia tộc kia, cũng chính là người đã cầm bút ký thay chồng mình trong im lặng.
***
Tôi ngồi dậy, mở lại email cũ, tìm những dòng tin nhắn năm xưa tôi chưa từng xóa dù đã đổi cả chục chiếc điện thoại.
Một tin nhắn cuối cùng anh gửi trước ngày cưới, tôi vẫn nhớ như in dù chưa từng cho phép mình đọc lại.
“Ý Ninh, có những lựa chọn không phải vì mình muốn, mà vì mình không còn đường nào khác. Anh xin lỗi.”
Khi đó tôi đã coi đó là một lời từ chối hèn nhát.
Bây giờ, ngồi giữa đêm, tôi tự hỏi liệu nó có phải là lời cầu xin tha thứ trước, cho tất cả những gì anh biết mình sẽ không thể tránh khỏi sau này.
