Chương 6
Một tuần sau cuộc gặp với ông Bách Xuyên, Viện Kiểm sát chính thức ra lệnh bắt tạm giam đối với Tống Tuyết Linh về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả tài liệu, và vu khống.
Tôi nhận tin từ anh Phong lúc bảy giờ sáng.
“Chúng tôi vừa thực hiện lệnh bắt tại một khách sạn ở ngoại thành. Cô ta định tìm đường sang biên giới bằng hộ chiếu giả, nhưng lệnh tạm hoãn xuất cảnh đã khiến kế hoạch phá sản ngay từ đầu.”
“Cô ta có khai gì không?” tôi hỏi.
“Ban đầu chối bay chối biến, nhưng khi chúng tôi đưa ra đoạn camera hành lang tầng hai từ USB chị cung cấp, đối chiếu với báo cáo giám định chiếc trâm, cô ta bắt đầu đổ hết trách nhiệm cho mẹ mình, nói rằng mọi việc đều do bà Vân Khanh chỉ đạo, cô ta chỉ làm theo lệnh.”
Tôi thở dài. Đúng như tôi dự đoán, khi tòa lâu đài lung lay, những kẻ từng đứng chung một phe sẽ quay ra đổ lỗi cho nhau để tự cứu mình.
“Còn bà Vân Khanh?”
“Chúng tôi cũng đã tống đạt lệnh khởi tố bị can đối với bà ấy, hiện đang áp dụng biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú do tuổi cao, sức khỏe yếu. Nhưng với khối lượng chứng cứ hiện có, khả năng bà ấy tránh được án tù giam là rất thấp.”
Tôi ngồi lặng một lúc, nhìn ra cửa sổ văn phòng.
Bảy năm trước, người phụ nữ ấy đứng thẳng lưng giữa sảnh nhà, tuyên án tôi như một quan tòa không cần bằng chứng. Bảy năm sau, chính bà lại là người phải đối mặt với bản án của pháp luật, với đầy đủ chứng cứ không thể chối cãi.
Tôi không thấy hả hê. Chỉ thấy một sự công bằng chậm trễ, nhưng cuối cùng cũng đã đến.
Chiều hôm đó, tôi đến trại tạm giam theo yêu cầu của Viện Kiểm sát, với tư cách người bị hại, để đối chất trực tiếp với Tuyết Linh trong buổi hỏi cung có sự chứng kiến của luật sư hai bên.
Tuyết Linh ngồi trong phòng hỏi cung, không còn vẻ kiêu kỳ, sang trọng như bảy năm trước. Tóc tai rối bù, mắt thâm quầng, cô nhìn tôi với ánh mắt vừa hận thù vừa sợ hãi.
“Chị hài lòng chưa?” Cô hỏi, giọng cay nghiệt. “Chị đã đạt được điều chị muốn rồi đấy. Cả nhà tôi tan nát vì chị.”
Tôi nhìn cô, giọng bình thản.
“Tôi không làm nhà cô tan nát. Cô và mẹ cô tự làm điều đó, từ tám năm trước, khi cô lấy trộm chiếc trâm của tôi và đổ tội cho tôi để che giấu hành vi của mình, và mẹ cô sẵn sàng đuổi tôi ra khỏi nhà mà không cần một bằng chứng nào, chỉ để bảo vệ cô.”
“Chị không hiểu đâu.” Tuyết Linh nghiến răng. “Tôi lúc đó đang nợ nần vì cờ bạc, tôi cần tiền, chiếc trâm đó chỉ là khởi đầu. Mẹ tôi biết hết, nhưng bà ấy chọn che giấu cho tôi, vì tôi là con gái ruột, còn chị chỉ là con dâu.”
Câu nói đó, dù cay nghiệt, lại vô tình xác nhận toàn bộ những gì tôi đã suy đoán suốt bảy năm qua.
“Cảm ơn cô đã thừa nhận.” Tôi nói, quay sang phía cán bộ điều tra đang ghi biên bản. “Xin ghi nhận đầy đủ lời khai này vào hồ sơ vụ án.”
Tuyết Linh nhận ra mình vừa nói hớ, mặt tái đi, nhưng đã quá muộn để rút lại.
“Chị…” Cô nhìn tôi, giọng run lên vì tức giận và bất lực. “Chị cố tình dẫn tôi nói ra điều đó.”
“Tôi chỉ hỏi những câu hỏi bình thường,” tôi đáp, giọng vẫn điềm tĩnh. “Cô tự nói ra sự thật, vì cuối cùng, sự thật luôn tìm cách trồi lên bề mặt, dù người ta có cố giấu kỹ đến đâu.”
Tôi đứng dậy, kết thúc buổi đối chất, bước ra khỏi trại tạm giam trong ánh chiều tà.
Anh Phong đợi tôi ở cổng, tay cầm hai ly cà phê nóng.
“Chị ổn không?” Anh đưa cho tôi một ly.
“Ổn.” Tôi nhận lấy, cảm nhận hơi ấm lan qua lòng bàn tay lạnh cóng. “Chỉ là… đối chất với người từng hại mình, dù đã chuẩn bị tâm lý bao lâu, vẫn không dễ dàng gì.”
“Chị làm tốt lắm,” anh Phong nói, nhìn tôi với ánh mắt có gì đó ấm áp hơn thường lệ. “Không phải ai cũng giữ được sự bình tĩnh khi đối mặt với người từng khiến mình quỳ giữa sảnh nhà, bị cả gia tộc sỉ nhục.”
Tôi nhìn anh, hơi ngạc nhiên vì anh nhớ cả chi tiết đó, chi tiết tôi từng kể sơ qua trong một lần trò chuyện công việc.
“Anh nhớ dai thật.” Tôi nói, khẽ cười.
“Vụ án của chị,” anh Phong đáp, hơi lúng túng, “tôi đọc đi đọc lại hồ sơ nhiều lần, không chỉ vì công việc.”
Tôi không đáp lại câu đó ngay, chỉ nhấp một ngụm cà phê, để hơi ấm và sự im lặng dễ chịu lấp đầy khoảng cách giữa hai người.
Có những thứ, tôi tự nhủ, không cần vội vàng. Sau bảy năm học cách đứng vững một mình, tôi không còn muốn lao vào bất cứ điều gì mà không chắc chắn nữa.
Nhưng tôi cũng không phủ nhận, sự hiện diện điềm tĩnh, đáng tin cậy của người đàn ông này, mang lại cho tôi một cảm giác an toàn mà tôi đã quên mất từ lâu.
Ba tuần sau, phiên tòa hình sự xét xử Tống Vân Khanh và Tống Tuyết Linh được mở, kết hợp xét xử luôn phần dân sự còn lại liên quan đến bồi thường thiệt hại cho ba mươi lăm hộ cổ đông và danh dự nhân phẩm của tôi.
Phòng xử án hôm đó chật kín người, kể cả những cổ đông nhỏ tôi đại diện, nhiều người trong số họ lần đầu tiên nhìn thấy mặt tôi sau nhiều tháng chỉ liên lạc qua điện thoại và văn bản.
Bà Vân Khanh xuất hiện với dáng vẻ hoàn toàn khác trước, không còn trang điểm cầu kỳ, không còn thần thái kiêu hãnh. Bà mặc áo màu tối giản dị, tóc bạc để tự nhiên, dáng đi lom khom hơn hẳn.
Tuyết Linh được dẫn giải vào phòng xử án trong bộ đồng phục trại tạm giam, tay bị còng, ánh mắt tránh né mọi ánh nhìn xung quanh.
Đại diện Viện Kiểm sát trình bày cáo trạng, liệt kê đầy đủ các tội danh: lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả tài liệu của cơ quan tổ chức, rửa tiền, và vu khống.
Đến phần tôi trình bày với tư cách người bị hại và luật sư đại diện cổ đông, tôi đứng dậy, nhìn khắp phòng xử án một lượt trước khi bắt đầu.
“Kính thưa Hội đồng xét xử, tám năm trước, tôi bị buộc tội trộm cắp mà không có một bằng chứng nào, chỉ vì lời nói của một người có quyền lực hơn tôi trong gia đình đó. Tôi bị đuổi ra khỏi nhà giữa đêm giao thừa, tay trắng, không một lời giải thích, không một cơ hội tự bào chữa.”
Tôi dừng lại một nhịp, giọng vẫn giữ được sự bình thản dù trong lòng có nhiều cảm xúc dâng trào.
“Hôm nay, đứng ở đây, tôi không chỉ đòi lại công bằng cho riêng mình, mà còn đại diện cho ba mươi lăm gia đình đã tin tưởng đầu tư vào một tập đoàn được xây dựng trên nền tảng dối trá và chiếm đoạt. Số tiền họ mất không chỉ là con số trên giấy tờ, mà là học phí của con cái, là tiền dưỡng già của cha mẹ, là ước mơ cả đời của những người lao động chân chính.”
Tôi trình bày lại toàn bộ hệ thống chứng cứ đã thu thập trong suốt tám năm, từ tài liệu của ông Vương Đình Phúc, kết quả giám định chữ ký, sao kê ngân hàng, cho đến các email nội bộ chứng minh sự chỉ đạo trực tiếp của bà Vân Khanh.
Luật sư Lý Quốc Bình, lần này không còn vẻ tự tin như phiên xử trước, chỉ còn có thể đề nghị tòa xem xét tình tiết giảm nhẹ vì tuổi tác và sức khỏe của bà Vân Khanh.
Đến lượt Tuyết Linh được yêu cầu tự trình bày, cô đứng lên, giọng run rẩy, khác hẳn vẻ ngạo mạn năm nào.
“Tôi… tôi biết mình sai. Nhưng tất cả là vì tôi nợ nần, mẹ tôi vì thương tôi mà làm sai theo. Xin Hội đồng xét xử xem xét khoan hồng…”
Tôi lắng nghe, không cảm thấy tức giận như mình từng nghĩ sẽ cảm thấy. Chỉ có một nỗi buồn mơ hồ, vì nhận ra đằng sau mọi thủ đoạn, đó vẫn chỉ là một con người yếu đuối, chọn sai đường và kéo theo cả gia đình xuống vực.
Sau phần tranh luận kéo dài suốt buổi sáng, Hội đồng xét xử tuyên bố nghị án, hẹn tuyên án vào chiều cùng ngày.
Trong giờ nghị án, tôi ra hành lang, gặp lại Minh Khải đứng một góc, dáng vẻ tiều tụy, mắt đỏ hoe vì vừa chứng kiến mẹ và em gái mình bị xét xử.
“Chị Hy.” Anh gọi tôi, giọng khàn đặc.
“Anh không cần nói gì thêm.” Tôi nhìn anh, giọng nhẹ nhàng hơn tôi tưởng. “Tôi biết đây không phải là điều anh mong muốn.”
“Tôi chỉ muốn cảm ơn chị,” Minh Khải nói, “vì đã cho tôi cơ hội làm đúng một việc, trước khi quá muộn để cứu vãn phần còn lại của gia đình tôi.”
Tôi gật đầu, không nói thêm, quay người bước đi.
Buổi chiều, phiên tòa tuyên án. Bà Tống Vân Khanh bị tuyên mười hai năm tù giam về các tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả tài liệu, và vu khống. Tống Tuyết Linh bị tuyên chín năm tù giam về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và vu khống, được xem xét giảm nhẹ một phần vì thái độ thành khẩn khai báo trong giai đoạn điều tra.
Về phần dân sự, tòa tuyên buộc tập đoàn Tống, dưới sự đại diện của ông Tống Bách Xuyên, phải bồi thường đầy đủ thiệt hại cho ba mươi lăm hộ cổ đông theo phương án tái cơ cấu đã được tòa án và Viện Kiểm sát giám sát, đồng thời bồi thường tổn thất danh dự nhân phẩm cho tôi theo mức tòa xét thấy phù hợp.
Khi bản án được tuyên, tôi đứng lặng giữa phòng xử án, nghe tiếng vỗ tay nhẹ nhàng của những cổ đông nhỏ phía sau lưng, một vài người trong số họ rơi nước mắt.
Ông Vương Đình Phúc, người đã chờ đợi công lý suốt tám năm, đến bên tôi, nắm chặt tay tôi, giọng nghẹn ngào.
“Cảm ơn cô, cô Hy. Cảm ơn cô đã không bỏ cuộc.”
Tôi nhìn ông, nhìn những gương mặt xung quanh, cảm nhận một điều gì đó ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, thứ cảm giác mà tôi đã không còn nhớ rõ từ rất lâu rồi.
